3 hôm nay chán ác, kiểu như bị cái meaningless đấm vào mồm. Xong nửa đêm lúc gần 11h bị tức ngực, ban đầu cũng hơi hoảng hốt, mà sau nghĩ cũng chả có gì, quan trọng gì đâu, sau 1 hồi thì đi ngủ. Vẫn ngủ 1 giấc 8h, điểm great luôn, và vì ngủ sớm nên dẫu có ngủ trễ thì cũng tầm 11h là đi ngủ rồi, vẫn cứ là healthy nhỉ?
Nay thấy từ nay, thấy cũng hay và chính xác cho những ngày này: Languishing (Sự lụi tàn)
Khái niệm Adam Grant đặt lại gần đây: không trầm cảm, không lo âu, chỉ là... không sao cả. Sống như một cái máy, ngày qua ngày, không buồn không vui, không thấy gì đáng để tâm.
Lẽ dĩ nhiên mình không thích như vậy, và mình hướng tới flourishing cơ. Mà có lẽ đời mình là luôn chuyển giữa 2 trạng thái rồi, sẽ luôn có vài ngày ủ rũ tàn lụi, trong cả 1 giai đoạn dài.