Hum nay về nhà... ở nhà 1 tuần...
Con Lucky vẫy đuôi mừng khi nó thấy dáng mình bước về nhà. Con chó ngoan nhất từ trước đến giờ mà nhà mình từng nuôi. Nó rất hiền, không tè bậy trong nhà bao giờ. Mình quí nó lắm. Lúc nào về đến nhà cũng ôm chầm lấy nó đầu tiên, vỗ bốp bốp vào cái đầu nhỏ xíu của nó...
Mỗi khi mình giận, la mắng nó, thậm chí đánh nó, 2 con mắt của nó như có nước, nhìn nó như đang khóc...
Yêu lắm, thương lắm Lucky ah...
Thế mà hôm nay, đang nằm coi New Moon, nghe tiếng chó kêu ở đâu mà điếc tai. Giật mình nhìn quanh gọi: "Lucky...." Linh tính mách bảo. Chạy ra ngoài, thấy bà con chỉ tay: "Chó nhà cháu bị xe bus tông đằng kia kìa"
Lạy chúa! Con Lucky có tội tình gì chứ? Nhà mình ở mặt tiền, xe cộ lưu thông qua lại rất đông, nhưng con Lucky nó có chạy băng qua dường bao giờ đâu...
Lúc mình chạy tới, nó không còn vẫy đuôi được nữa, nhưng nó vẫn nhận ra mình, nhận ra cái dáng mình đi tới, nó cố lết về hướng mình, ánh mắt nó nhìn mình tội nghiệp lắm. Nó đau lắm, xe bus cán ngang qua nửa người nó, không có lấy 1 vết máu, 2 chân đằng sau nó không cử động được nữa, mềm nhũn ra....
Về nhà, được khoảng 30' là nó tắt thở, mắt không nhắm lại được... Nhìn nó hấp hối giống thằng em mình hồi đó quá, thở khò khè, ánh mắt ngấn nước nhìn mọi người, dường như không muốn rời cuộc đời này...
Phật giáo cho rằng con người có kiếp luân hồi, có đầu thai làm thú vật, xét về quan điểm đó thì con Lucky đã hết kiếp làm chó của nó, nó đã được gọi về để chuyển kiếp làm người rồi. Như vậy phải vui cho nó chứ, phải mừng cho nó chứ!
Bây giờ đi về không còn cái vẫy đuôi tít, không còn cái cảnh con Lucky chồm lên người mình mà sủa "gấu gấu" nữa. Noel này không được vuốt ve con thú đầy lông mịn ấy nữa...
Cuộc đời...có quá nhanh vậy không?