Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 12/08/2008)

Đến bây giờ mới hiểu câu "dù ở gần bên nhau nhưng cảm giác xa ngàn dặm"
Tôi & anh ở cạnh nhau, nhưng k0 nói lời nào với nhau ... dường như có 1 bước tường ở giữa
Tôi biết nếu bây giờ tôi hạ giọng chịu để cho ảnh mua cái TV 42" mà ảnh muốn, thì ảnh sẽ không còn giận
nếu tuần sau lái xe 300 km đi cùng ảnh đến công viên nước kia thì mặt ảnh sẽ không còn lầm lầm lì lì với tôi nữa
nhưng nghĩ lại .. chiều ảnh đc hôm nay, rồi mai này tôi có thể chiều mãi k0?
Tôi muốn bên cạnh 1 con người biết suy nghĩ, không phải 1 người cứ thấy người ta có HD-TV thì mình cũng phải có, cái đó gọi là đua đòi.
Tôi nói ảnh đua đòi, thì ảnh lại nói tôi cũng vậy.
Xin lỗi, nếu tôi đua đòi thì chẳng bao giờ mặc đồ chả có hiệu nổi tiếng gì cả
thấy con bạn xài cái túi xách Coach $400, tôi thèm lắm
và tôi dư sức để mua
nhưng lại không mua
vì thật ra nó không đáng để mua. Chỉ cần bỏ ra $20 thì cũng mua đc 1 túi xách, tại sao phải mua đồ mắc tiền xài? Ra đường để người ta ngấm ngó rằng mình là kẻ biết xài tiền chăng? Đấy chả phải là tôi nữa, chả phải là quy tắt sống của tôi.
Hôm qua sunday, tưởng anh sẽ dắt tôi đi đâu chơi cho relax, nhưng anh lại chở tôi lại tiệm bán đồ điện. 30' anh cứ đứng trước cái TV nhìn nó mãi
còn tôi, tôi cứ lê bước theo anh
tôi biết anh muốn nó lắm
nhưng tôi không thích mua những gì mà mình đã có rồi, ko cần thiết. Tôi không muốn sống sai quy tắt sống của tôi.
Tôi mệt mỏi
và tôi biết anh cũng mệt mỏi vì bị tôi control
tôi muốn giải thoát cho cả 2
tôi muốn nói lời chia tay
nhưng không biết làm sao mở lời
Nhức đầu quá :-< :-< :-<

Hình như hoàn cảnh của sis rất giống em sis àh ...
Em cũng đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng khó quá, có nhiều cái nó nằm giữa break up hoặc hok. Nếu hok còn tình cảm, chắc chữ "break up" nó sẽ nhanh chóng bay ra khỏi miệng, nhưng... Nếu chỉ có thế, chắc em cũng đã ko phải tự dằn vặt chính bản thân mình...

BREAK UP or NOT ?!?
 
.....cái cảm giác khó chịu wa'...........mình iu rui` chăng..........mệt mỏi rui`..........
........tạm biệt SG.........2 tháng sau gặp lại..........tạm biệt.........
 
không như thói quen , trưa là đi ngủ 1 chút lấy sức để đầu giờ chiều làm tiếp ...

lang thang trên mạng , mà mình cũng không biết mình đang làm gì nữa ...

chỉ là một thói quen thường ngày , lên check bài , quản lý box ...

giờ thấy vô vị quá , mình nhớ cô bồ của mình , em đang làm gì ?

em có biết tôi đang buồn ko ? tôi đang nhớ em ... nhưng thôi , em đang ngủ trưa rồi ...

chỉ còn mình lang thang trên khoảng không internet vô tận mà không biết đi về đâu !

tự đặt câu hỏi , nhưng không có câu trả lời thỏa đáng !

tôi phải làm gì ?
 
Mưa rồi.... .
 
hà nội mưa to quá:D,mát mẻ dễ chịu làm sao,ko có việc j làm vô đây tán dóc:p
 
Từ tối qua tới giờ, 3 lần viết là 3 lần không post bài vô đây được :((
Đời sao khổ thế...
 
Lần sau cần thận, khi viết bài trên 4rum thì nhớ viết bằng 1 trang reply khác, rồi copy - paste qua trang cần reply rồi hãy post. Viết blog cũng thế. Cẩn thận nữa thì viết = word.
 
Ngày mai, ngày cuối cùng, ngày định mệnh của tui sẽ tới... sẽ vui hay buồn đây...?
 
Cuộc sống mình như 1 bản nhạc !!!
Mỗi tội nó chỉ toàn nốt trầm .............
Cũng đâu có sao ???
Có nguời vui rồi mình buồn cũng dc :))
 
Nghỉ hè 5 ngày :|
Tính làm gì nhỉ ??? Đi coi phim chăng ??? Chẳng còn ai để rủ đi coi cùng... còn 1 người mà không biết nên rủ hay không ??? Chẳng lẽ lại đi coi với ly Pepsi :|
 
Phải giả tạo đến bao giờ đây ::(
 
..2 tuần...2 tuần....
..vậy mà xa có 1 ngày mà nhớ quá...
..sao bây h...:(::(
 
em ah,tất cả mọi điều
là anh nói dối em đó
 
Có lẽ ko gặp nhau nữa là cách giải quyết tốt nhất cho cả 2 bên
 
mình thật sự là 1 kẻ nhiều chuyện à ? :|
 
Nhóc con, phải thi điểm cao hơn chị đấy nha!
 
m, nhà mướn đã chật như dog rồi mà thằng ku này cứ khoái mời tụi nó về... m, ăn chơi party cho đã rồi kéo về nhà tao, giờ làm mình đ có chỗ ngủ phải ngồi đánh vi tính...
 
anh lại có lí do để xa em rồi

phải không

tránh đi , người em cần mãi chẳng phải là anh rồi

muốn chửi bới , muốn phá tan tất cả,nhưng phá cái gì đây , chửi cái gì đây

lại trách bản thân mình kém cỏi

nhục thật , buồn thật , thất vọng thật , đã tự hữa sẽ không bao giờ phải to tiếng với em nữa , anh xin lỗi em nhé , vì nếu không làm thế , anh ko biết làm sao để rời xa em nữa , cô gái tốt nhất với anh à , phải mắng em , phải nói dối em , anh đau lòng lắm em biết không
 
nhớ ....................:(

nhưng mà nhớ ai ý nhỉ....:-?:-j=))
 
tự nhốt mình trong một cái cũi ko có lối ra

một năm rồi

tròn 1 tháng nữa là tròn một năm

lần này liệu có là lần cuối

liệu có phải lần này là làn mình hiểu rằng , mọi thứ đến đây là không thể , rằng có cố gắng cũng lặp lại những điều tượng tự , suy nghĩ trong đầu là thế , vân vương vấn chút gì đó cái gọi là chờ đợi , chờ đợi điều gì đây , cố gắng , níu kéo , xua đẩy , tất cả mọi thứ đều làm rồi , đã khiến người ta khóc , đã có lúc khiến người ta mủi lòng , nhưng cái đạt được chỉ là một khoảng thời gian ngắn quá , cố gắng để làm gì nữa

xa rồi những ngày đẹp trời , xa rồi tình yêu tưởng như vô bờ , xa rồi cái gọi là chưa bao giờ lên đến đỉnh cao , xa rồi cái chẳng bao giờ kết thúc , xa rồi một tình yêu vĩnh cửu

nhưng không phải bây giờ mới xa , mà xa từ cách đây một năm rồi , còn đứng đó trông ngón làm chi , 1 năm rồi đâu còn ai đứng đó , ngoài tôi với những hồi ức kỷ niệm , tạm biệt nhé , tạm biệt nhé , tạm biệt nhé

trăm lần ... ngàn làn nói lời tạm biệt , trăm lần ngàn lần nói lời xin lỗi

nhưng lần này thì ko , không tạm biệt , không xin lỗi , chỉ cảm ơn , chỉ cười , và chúc ngủ ngon

thế là hết tất cả cho một mối tình

còn gì nữa đâu những đêm thao thức , tạm dừng tất cả để hướng tới tương lai , tương lai ở đâu , trong bàn tay ta , nhưng nó quá mơ hồ , tưởng tượng biết bao nhiêu lần cái tương lai tươi đẹp nhất , nhưng nó có bao giờ đến đâu , uh, thì tương lai không phải chỉ tưởng tượng mà ra , phải hành động phải cố gắng , phải chiến đấu để có được nó , nhưng đôi khi , dù chiến đấu đến mấy , cái đạt được cũng chỉ là hư vô , ảo giác

si tình ... yêu một cách điên dại , yêu mà ko thể dứt , thời gian trôi qua lâu lắm rồi , cái gì khiến cho mọi thứ mới như ngày hôm qua vậy , tự bản thân mình chứ ai , sao cứ phải lo kìm nén , sao không tìm cách giả thoát

nóng quá , người cứ đổ mồ hôi , bao nhiêu quạt thốc vào người rồi , trời không mưa , oi bức quá , nóng nực , ngột ngạt , sau đêm nay tất cả liệu có hết

đêm nay có một người thức hay có nhiều người thức

không phải là tôi , chả là gì cả , chả cần thiết , chẳng cần , chẳng là gì , cứ vớ vẩn , cứ vô duyên .. rồi cứ chẳng là gì

vậy thì theo làm chi nữa

một năm là dài hay ngắn thế , sao tôi chả xác định được thời gian , ước gì bây giờ có người mới sắp thi đại học , người ta cũng ước vậy ....

và tôi cũng chỉ biết đến thế

cái gì cũng biết thừa , biết cả những cái chẳng bao giờ có , thế gọi là biết thừa chwus sao , đơn giản thế thôi mà

lần này tôi bỏ cuộc , lần thứ hai,liệu kéo dài đến bao lâu ..........

vớ vẩn

tất cả đều vớ vẩn

kết thúc đi , khi nó còn đang tuyệt đẹp , cao thượng và ý nghĩa ...........
 
Back
Top