Nhật ký box Tâm sự (tính đến ngày 12/08/2008)

dứt ra
thằng đàn ông mà thế àh

không tiếc
chỉ buồn thôi .....

thế nhé ::)
 
hôm nay xin nghỉ chỗ kia 1 ngày để đi phỏng vấn ở 2 chỗ khác.
Chỗ đầu tiên thì hổng thích chút nào vì chủ là người Việt. Sorry phải nói thế. :| Vào toàn hỏi những câu hỏi đời tư, chả ăn nhằm vào việc làm. Càng ngày càng không thích chính nơi mình đến :-<
chỗ interview thứ 2 rất vui .. kaka boss người Mỹ, vui vẻ, dễ tính.. vào interview 5 phút là xong, mướn liền. Giờ chờ cho cái residency xong rồi dọt qua đây, bên kia nản quá ;;)
 
:(( Sometimes, I miss you.
::) Sometimes, I see you.
>:P Sometimes, I hate you.
X( Sometimes, I mad at you.
:x In all times, I love you.

Come on girl. I won't leave you standing there alone. :-*:-*:-*
 
5h sáng !

Lại 1 đêm mất ngủ ... sao thế nhỉ ?!?
 
Tim em cứ đau hoài, anh hok thấy làm điều này.... em rất đau hok...?... Em ước được 1 lần 2 ta sẽ là của nhau dù cho chúng ta mới 19 tuổi, em sẽ không hối hận bởi vì em yêu anh...
 
hic hic hic
cái tội lùn
mua scrubs mặc đi làm
áo thì vừa
quần thì rộng rinh, phải buộc dây ở bụng lại :))
còn quần thì khỏi nói .. bọn mỹ làm gì mà bự con thế ta ? :-/
giờ phải ngồi may tay cho quần ngắn lên bớt ..
lần đầu tiên may đồ .. đường chỉ méo xẹo
nhưng kệ, tự nhiên cảm thấy đúng là câu "vợ ngoan hiền" ghê :'>
 
Đại học thì đã bỏ,người y thì không có,sống xa gia đình,mình quyết định.......tẩy tóc trắng :))
 
Đêm thứ 3 liên tiếp mình muốn nhắn tin để nói cho cô bạn thân một từ duy nhất"Sleepless"
 
ngày hôm nay sẽ nhẹ nhõm

chắc chắn đấy ::)
 
@vivo: ủa vivo ko fải định cư à ? cái residency là cái j thế ?
Chán thật,càng ngày càng thấy mình kém cỏi :((
 
không thể gạt bỏ được hình ảnh của em trong đầu ... yêu một người mà ko được nói ra nó khó chịu không thể nào tả được ::(
 
bữa nay vui,bị em hành chạy vòng vòng hết xăng nhưng vui lắm :))

P/S: niềm vui này kéo dài dc bao lâu đây,đến khi nó về à???
 
buồn vô hạn, ko thể làm được điều được điều mình mong muốn là việc làm người ta buồn nhất trên đời.
 
Buồn.... mai gặp nữa rồi... cố lên...
 
Đôi khi, em thực sự ko biết mình là ai ?!?

Và có đôi khi, em thực sự ko biết mình đang làm gì ?!?

Thời gian thì vẫn trôi, em thì vẫn cứ sống, đều đều như vậy ...

Anh sẽ lớn hơn bây giờ, anh sẽ đi làm, sẽ tiếp xúc, sẽ có những mối quan hệ mới, rồi có thể, anh sẽ quên em, sẽ lại là điểm tựa cho một người con gái khác, ko biết chừng, anh nhỉ ?!?

Cuộc sống mà, ta đâu thể thay đổi theo ý thích được, nhiều lúc người tính ko bằng trời tính :))

... Nếu phải chọn quay lại điểm xuất phát, em sẽ chọn ko yêu ai, cả anh, cả him. Vì thực sự, em chẳng xứng đáng với cả 2 người ...

Anh đừng nói rằng "em ko nên nói em ko xứng đáng", vì điều đó là ko đúng, anh hãy khách quan nhìn nhận sự việc đi. Em như vậy, là đáng trách lắm, anh biết ko?

Có lẽ suốt đời, em sẽ ko bao giờ quên chuyện này được, có lẽ nó sẽ ám ảnh em ... có lẽ ...

Em ko biết bây giờ mình ở đâu, với ai, làm gì ... Em ko biết cả bản thân mình muốn gì ở anh, ở him ... Em ko biết khi em buồn, em sẽ nghĩ đến ai đầu tiên ... Vì cả 2 đều hiện diện trong em, như nhau ...

Em thấy thất vọng về chính bản thân mình ... Em mệt mỏi vì phải suy nghĩ ...

...
 
Nhớ điên người!!!!!!!!!!!!!!!
But it's too late.........
 
không phải đâu

chắc chắn là không phải :)) :))

cái thằng ... làm gì mà tưởng tượng thế :)) :))
 
thế giới mà ở nơi đó đôi khi ta cũng cãi nhau

cũng có những suy nghĩ sai , và tranh cái một cách bảo thủ

thế giới ảo nhưng mà người thật , tâm sự thật , và nói thật :) :)

còn 6h nữa để trọn một ngày bình yên

cố lên nhé , cố lên
 
Buổi tối buồn........... em ngồi nhớ anh...MrKhiêm của em
 
Back
Top