- Hôm qua nó từ Cali bay qua đây chơi, khi nó qua mình đi rước nó từ sân bay. Trên đường về nhà mommy của nó gọi đòi phải nói chuyện với mình... Nào là "gửi gắm, ráng nuôi con của bác dùm 2 ngày nha, ráng ép nó ăn nhiều lên cho nó mập lên dùm bác nha, coi chừng nó dùm bác." Mình chỉ biết dạ dạ, trong đầu lại nghĩ, chỉ có 2 ngày sao làm cho 1 ng. mập lên đc??? X( Và nó cũng 25 tuổi đầu chứ có phải con nít đâu.
- Lúc đó lại nghĩ đến 1 chuyện khác... Vài tháng trước xuống Dallas rũ 1 ng. bạn đi chơi công viên nước... Trước khi đi mẹ của người bạn đó cũng ngồi nói chuyện với mình, "Con ráng coi chừng thằng ___ dùm bác nha .. Nó ko biết bơi ... Ráng cho nó ăn đúng giờ dùm bác nha." Mình dạ dạ, trong đầu lại nghĩ, trời đất, mình 24 tuổi, thằng bạn 27 tuổi, mình là con gái tay chân ốm yếu, thằng bạn là con trai, mình ko biết bơi thì làm sao bảo vệ, coi chừng nó???

.. Với lại hồ ở công viên nước lên đến đầu gối thôi, ko lẽ chết chìm đc hả?
- Việc này cũng làm mình nghĩ đến 1 chuyện khác cũng chả dính dáng gì mình... Bà chủ mình có thằng con trai 23 tuổi đầu, nhưng bã còn phải gọi đi xin việc làm dùm cho nó.

.. gọi là "gửi gắm".
Mình nghĩ lại, từ năm 10 tuổi xa nhà, 1 thân mình ra đường, ko 1 người nào gửi gắm mình cho ai .. sống đc thì sống, chết thì chịu.. Nếu muốn có đc thứ gì đó thì phải tự đi làm lấy, chả ai đi xin dùm. Tự nhiên nghĩ lại mình thấy hơi bị tủi. Ước gì khi mình đi đến 1 nơi xa lạ nào đó, có 1 ai đó "gửi gắm" mình. ::)