Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Tôi ở nhà hay ở lớp cũng ko nói chuyện nhiều , đi chơi càng ít hơn , nhiểu người trong lớp ko thích tôi cũng vì thế ( đặc biệt là các bạn nữ ) . khi đứng trước con gái tôi nhát lắm , đầu óc ko nghĩ đc cái gì ,Sợ nói chuyện ko hợp , sợ chê này nọ , thôi thì xa họ là cách tốt nhất . Họ nghĩ tôi nhát gan ,bất tài ko đáng mặt nam nhi nhưng tôi mặc kệ . Làm con trai ko nhất thiết phải mạnh mẽ , khéo ăn nói , có GF mà ở suy nghĩ và lối sống của mình thôi . Con trai mà bắt nạt người khác , sống ích kỷ , thù dai thì chẳng đáng mặt đàn ông .
Bạn có đủ chân, đủ tay , trí não phát triển bình thường bạn hoàn toàn làm chủ con người mình , người khác nghĩ gì kệ họ đi . Mình biểt mình là ai , sống ko hổ thẹn với bản thân , đi con đường mình chọn mới là đàn ông đich thực .Nói Tiếng mẹ đẻ đibat' tui song' nhu chu? topic thi tui ko song' noI?.........

cũng giống mình lắm, cha mẹ chăm sóc từng li từng tí, hồi còn học phổ thông tính tớ cũng điềm tĩnh, lúc nào cũng im lặng... Năm 18 tuổi thì anh3 mở cửa hàng buôn bán, anh3 cho tớ ra phụ giúp, giờ thì hết nhát, va chạm cũng nhiều
![]()
...................
Giờ ráng học xong 12, sau đó chọn 1 đại học thật xa nhà, rồi vào kí túc xá ở. Chỉ 1 năm thôi em sẽ cứng rắn, không còn tự tin như bây giờ đâu. Những đứa = tuổi em trêu chọc em giống con gái thì mặc họ đi em à. Tuổi mới lớn mà. Nhưng chị nghĩ sự từ tốn, lễ phép và nhỏ nhẹ khi nói chuyện của em đc. rất nhiều người lớn quý & thương. :hug:

mình đây này: cũng yếu ớt (chứ ko yếu đuối), mọi người xung quanh kêu mình lập dị (toàn ngồi nhà ôm MVT, ít khi ra ngoài) rùi thì còn mang danh là "bệnh hoạn" nhưng chả sao cảThật sự thì em không bị cô lập,ghét bỏ,khinh bỉ gì hết,chỉ là trong mắt mọi người em là đứa con trai quá hiền,quá nhát,ko dám tranh đấu.Bạn bè em,đứa nào cũng từng trêu em nhưng tụi nó cũng luôn bảo vệ em,hơi khó hiểu nhưng trong mắt bạn em,em như là đứa con nít cần được bảo vệ,chở che vậy,em chấp nhận điều ấy,em ko dám vươn ra khỏi những vòng tay chở che mình suốt mấy năm qua,nhẹ nhàng,từ tốn,cười nhiều,tự hài lòng với những gì mình có,hài lòng với sự yếu đuối của bản thân,đã từng nghĩ sẽ không bao giờ thay đổi những điều ấy.
Nhiều lúc em cũng mặc cảm,buồn chán khi nhiều người mới gặp em cứ xì xầm,thắc mắc,rồi em luôn luôn nghĩ là họ sẽ nghĩ xấu về mình,cười nhạo mình,sỉ nhục sau lưng mình,và xù lông lên mà tranh đấu để rồi họ lại càng nghĩ mình ghê tởm hơn,giận dỗi nghĩ mình bị xúc phạm,thế là lại tự thu mình hơn
Em thật ngu ngốc,khi bất cứ ai động đến điều ấy em đều xù lông lên để phản kháng,tự bào chữa,để rồi chẳng nhận được gì.



Ngày bé Po sinh thiếu tháng.Yếu lắm
Bố mẹ thường xuyên bắt uống thuốc nên lớn lên thỉnh thoảng dễ bị ốm vặt...
Bố mẹ cũng ko cho ra đường buổi trưa chơi vì sợ nắng dễ ốm.Nhưng Po vẫn trốn ra đường..dù biết là về sẽ ăn đòn..
Bố mẹ cấm ko cho chơi với lũ bạn quanh nhà vì chúng nó quá nghịch.Nào ai biết dần dần mình trở thành đầu trò cho chúng nó...
Tất cả là ở mình thôi.Bố mẹ cấm là 1 chuyện.Cái chính là mình biết phân biệt đúng sai mà làm....
Mỗi người đều có 1 điểm tốt riêng của mình.Ví dụ như những người giống chủ topic bây giờ là rất hiếm.Có thể bạn bè sẽ trêu..nhưng rồi thì bạn bè lại là những người bảo vệ.Mình sống với người khác thế nào thì người khác sẽ sống lại với mình như thế...đặc biệt là những người như chủ topic
Vấn đề bây giờ ko phải chui vào cái vỏ ốc , mà phải ra ngoài giao lưu quen biết nhiều bạn bè hơn nữa.Ai nói giống con gái mặc kệ...chỉ cần bản thân tự nhủ mình ko giống là ổn rồi.Chứ cứ suốt ngày nghĩ mình như thế thì sao mà khá được![]()
, trốn xuống thư giãn tình hình cũng ko sáng sủa hơn, giờ đang dần biến thành con quỷ :'> :'>Tạo phản thì hơi quá.Với 1 ngừơi như chủ topic thì nói đúng hơn là chỉ cách làm theo ý kiến của mình nếu cảm thấy đúng ... qua đó thoát dần khỏi cái khuôn phép cứng ngắc...lão này đang dạy cho con người ta Tạo PHản hả ???????????
