Mình thấy tuổi trẻ cứ chơi thả cửa ra đi. Cắm đầu vào học làm cái gì cầm mấy cái bằng khen vớ vẩn ko. Quan trọng là sau này lớn rồi thì chịu khó tìm tòi học hỏi 1 chút thôi (cũng cóc cần mấy cái điểm số làm quái gì cho mệt).
Mình thời đi học có năm cúp học đến 3 tháng( ông thầy chủ nhiệm đầu năm cấp 3 ở gần nhà mình, nghĩ cũng tội ổng mới ra trường dc phân công chủ nhiệm ngay lớp mình mới khổ). Nhớ có lần buổi trưa hôm đó tính đi học rồi, soạn sách vở hết rồi đang trên đường đi học thì gặp ổng chạy xe từ dưới lên kêu "lên đây thầy chở đi", mình đáp " dạ thôi thầy đi trước đi em đi bộ 1 chút cũng dc". Thế là ổng dọt luôn, lên đến lớp thấy cái đơn xin nghỉ học của mình nằm chình ình trên bàn với lý do BỊ BỆNH, có chữ ký hẳn hoi nhá

( lý do là gì thì các bác biết rồi đấy)
Chiều về đang tí tởn vì gặp dc các chiến hữu về nhà gặp ngay ổng đang nói chuyện với bà già mình. Nhìn mặt ổng đờ đờ thấy cũng tội, may mà lúc đó trốn kịp nên tối về chỉ bị bà già cho 1 trận thôi. Đợt đó nghỉ nhiều quá mà toàn nghĩ liên tục cả tuần rồi đi 1-2 buổi lai nghỉ tiếp. Rốt cuộc bà hiệu trưởng gọi bà già lên nói" thôi chị cho nó nghỉ kiểm việc gì làm luôn đi chứ em nó nghỉ học nhiều như vầy, thiếu bài tùm lum lại ko có kiến thức, bây giờ mà có vô học tiếp thì cũng ko theo kịp chương trình học dc". Bà già đồng tình luôn mới buồn chứ:"Thôi thì cô tính thấy nếu có thể cho cháu nó học tiếp thì cứ cho nó học, còn ko dc thì cho cháu nó nghỉ học về nhà kiếm việc làm cũng dc". Thế là dc nghỉ dài hạn 1 tháng để suy nghĩ(sướng, ko phải xin phép hay cup học mà được đi chơi thả dàn

). Trong 1 tháng ấy đi chơi sướng thiệt nhưng nó ko sướng = cup học đi chơi các bác ạ. Cup học đi chơi mình thấy vô tư, thoải mái lắm, hầu như chẳng nghĩ gì, bây giờ dc nghỉ nguyên 1 tháng tự nhiên lại thấy cắn rứt, thế là lại quyết định lên gặp hiệu trưởng xin học tiếp. Bả nghe mình nói xong thì bảo:" Bây giờ em nghỉ quá nhiều rồi, theo như quy chế thì đã bị đuổi học từ lâu, vì các thầy cô thật sự thương tình nên mới có phần bao che cho em; bây giờ cho dù cô có cho em đi học lại chăng nữa thì em cũng ko theo kịp các bạn". Mình đáp:" Dạ cô cứ cho em học lại ạ, em sẽ theo kịp chương trình." Chắc có lẽ thầy cô thấy cũng tội khi đuổi nên cho học tiếp. Nói về cái khoản xin điểm thì mình cũng ko thiếu, nhưng ko xin = vật chất mà chỉ = lời nói thôi. Mấy bài kiểm tra 15p với 45p thì thiếu ko biết bao nhiêu, toàn cô kêu lên làm bài lại, mình thì cứ " thôi cô cứ cho em đại 5d đi khỏi kiểm tra mất công", rốt cuộc năm nào cũng đứng top lớp từ dưới đếm lên. Dc cái là dù nghỉ học nhiều nhưng bạn bè trong lớp vẫn quý, cứ bữa nào lên lớp là lại kiếm chuyện bày trò, ko thì lại lăn ra bàn ngủ đến hết giờ thì về. Mấy ông thầy bà cô kêu dậy cứ nằm lì đấy(có ngủ dc đâu nhưng cứ nằm im ko dậy luôn), thằng bạn kế bên thì cứ " dạ bạn ấy bị ốm".
Nhiều khi duyên số nó đến ko biết chừng các bác ạ, cũng vì cái tật ngủ này mà lại thân được với 1 thầy trong trường( tạm gọi là thầy Phú đi), nói chung là thầy cũng dạy lâu năm & rất có uy tín trong trường, thầy của lão chủ nhiệm mình luôn. Lần đó đang ngủ thì ổng kêu lên làm bài tập ( nghe mấy đứa kia nói ổng thấy nằm ngủ nên mới kêu lên - chơi ko đẹp tí nào), mình cứ nằm lì đấy chẳng động đậy gì, rốt cuộc ổng xuống tận nơi nên đành phải dậy. Mình hỏi: " dạ thầy gọi em có chuyện gì ạ?", ổng đáp:" em lên làm bài xyz này cho thầy(bài tập cho về nhà từ hồi nào mình có biết đâu, toàn nghỉ học mà). Thằng bạn nó đưa cuốn vở của nó cho mình coi nhưng lười nên đành đáp: " dạ em ko biết làm ạ". Ổng nổi xung lên: " Thế em đến đây làm gì?". Mình đáp:" Dạ em đến đây để học ạ". Ổng càng xung hơn:" Đến để học sao lại ko biết làm?". Mình mới đáp:" Dạ tại ko biết làm nên em mới tới để học ạ". Chẳng hiểu gì tự nhiên ổng chạy thẳng ra khỏi phòng, 5 phút sau thấy bà cô chủ nhiệm chạy vào nước mắt lưng tròng( Năm đó mình học 12, thầy chủ nhiệm cũ dạy 2 năm lớp 10 với 11 sợ quá nên cho bà này lên thay; bả là cô( tiền bối ấy) của ông thầy chủ nhiệm trước của mình, ông thầy lúc nãy lại là thầy của bả), ruốt cuộc bị kêu lên gặp thầy hiệu phó, mình vừa vào phòng thấy cái ghế salon ngồi phịch xuống 1 phát, trong phòng toàn ghế nhựa có mỗi dãy đó là mấy cái salon

( thật sự là mình ko hề có ý bất kính hay gì đâu, nhưng tính nó thoải mái thế đấy, nhiều khi cũng làm phật lòng nhiều người), kết quả cho cái hành động thoải mái này là bị sạc cho 1 trận tơi bời, nói là tơi bời thôi chứ mình có nghe cái gì đâu, lúc đó trong đầu còn đang nghĩ mấy cái combo đấu trường thú

. Mấy bữa sau lại có tiết của thầy Phú( dạo này mình cũng đi học thường xuyên hơn, vì năm cuối cấp hơn nữa cũng chỉ còn tầm 2 tháng nữa là thi tn nên cũng lo cho bản thân 1 chút), ko hiểu sao tự nhiên ổng hiền lành thế:" Em có tính thi đại học hay gì ko, tính thi trường gì?", mình thì hoàn cảnh cũng khó khăn nên bà già kêu thi sư phạm vì nó FREE. Ổng nghe nói vậy mới nói:" Em thi sư phạm toán đi, ra trường về thầy về hưu để lại cái chân của thầy cho em". Thật sự mà nói thì đúng là số may của mình, vì cả tình mình chỉ có 1 cái trường điểm thôi, là cái mà đang học ấy, toàn con ông cháu cha ko. Mình dạ nhưng sau đó thì lại CÓC THI SP. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc tiếc vì mình vốn thích ngành này, đem những cái mình biết trước truyền lại cho những người chưa biết ( ko ham cái chân vớ vẩn ấy đâu, chỉ muốn truyền đạt lại kiến thức & kinh nghiệm cho mấy em thôi). Rốt cuộc lại đi theo con đường khác.
Chiến hữu của mình cũng nhiều, nghịch ngợm nghỉ học đi chơi rất nhiều nhưng dc cái rất vui, nhớ hồi nhỏ chơi mấy trò đi cảnh 2 người thì cứ 1 đám bu vô mỗi thằng 1 mạng chết là thay phiên ra, mỗi lần có 1 thằng nào chết là hò hét ầm cả quán lên( nói ko phải chứ mình ko hợp với mấy quán net, vô đó thấy tụi nó chơi cũng hò hét ầm ĩ đấy nhưng thấy có có cái gì đó thiếu thiếu). Có lẽ do tuổi thơ gắn với mấy cái máy chơi game quá rồi. Thật sự khuyên các bạn đang còn học pt này nọ thì cứ tận dung thời gian quý báu còn lại mà chơi đi, hãy học để hiểu biết và chỉ cần vậy thôi.( ko cần suốt ngày cắm đầu vào cuốn sách đâu, có nhiều bài học trong game mà chẳng cuốn sách nào có cả

)
Nghĩ về tuổi thơ có vài lời tâm sự với các bác vậy thôi, viết thì chẳng biết bao giờ mới hết những ký ức đẹp.