Quả Trứng Gà Đỏ
Bên ngoài mưa phùn vẫn cứ rơi, những giọt mưa hạt to hạt nhỏ bay trong cảnh vật lờ mờ. Trái lại không khí lạnh lẽo đó là một phòng học đầy ấm cúng và lặng yên. Mười mấy cô cậu học trò ngồi cắm cúi viết.. Im lặng đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng lật giấy và những lời xì xào nho nhỏ. Đề làm văn hôm nay chỉ vỏn vẹn duy nhất một từ “Tôi” trên bảng đen. Đề này chẳng qua chỉ là một đề tài rất rộng cho học trò cứ tự ý bày tỏ về bản thân mình, tập cho chúng ta những thói quen phát biểu, suy tư về những gì ta nghĩ.
Tôi là một giáo viên dạy môn văn của một trường đại học, tôi đi đi lại lại quanh từng hàng ghế rùi trở về phía bục gỗ, tôi không trở lại ghế mà bước đến bên cửa sổ. Hướng mắt về khung trời đầy mưa bụi ngoài trời, hồn tôi như phiêu lãng thật xa, quên hết sự hiện diện của mọi người chung quanh. Tôi ngỡ ngàng rơi vào trầm tư...Cuộc đời là cả một bức tranh phức tạp! Họ là những học trò. Thế còn tôi là gì? Một thầy giáo vừa tốt nghiệp ở đại học ngành ngoại ngữ, chân ướt chân ráo để có thể mà ra đời. Khoảng cách cao lắm so với những học trò là năm đến sáu tuổi. Chỉ được thế đứng trên bục gỗ giảng dạy mà đã trở thành người thầy thực thụ rồi sao? Đột ngột, tôi thấy mình thật vô duyên, chọn một đề tài quá trừu tượng. Tôi...Tôi là cái gì?
Tôi - Tại sao cái tôi không bao giờ muốn tồn tại trên cõi đời này mà vẫn cứ tồn tại? Tại sao... Tại sao... Tôi từ đâu đến và rồi sẽ đến đâu ? Tôi... Tôi... Tôi... Cái tôi sao lúc nào cũng là cái trái ngược với mọi người. Tôi chỉ là một đám mây trôi dạt theo phương trời, một ánh sao chỉ được mặt trang chiếu sáng, một làn khói mờ mờ ảo ảo, một chiếc lá đã lìa cành, một ngọn cỏ bị người ta chà đạp, và tôi cũng là một đứa lập dị, thứ cạn bã mà bị xã hội và gia đình xa lánh. Ngay từ lúc vào học ở đại học, tôi đã xác định mình không bao giờ có cảm giác với phụ nữ nào cả. Bởi tôi là đồng tính. Tôi có gia đình mà coi như không có nhà. Tôi có nhà mà không về được. Bởi vì nửa năm trước tôi bị ba tôi đuổi ra khỏi nhà...
Cách đây 8 tháng trước...
Tôi vừa tốt nghiệp đại học và tôi đã chính thức vào dạy một trường đại học, tôi may mắn thế, là do mối quan hệ thì mới vào dạy được. Gia đình tôi là người Việt gốc Hoa, với lại ba mẹ tôi đều học ngành sư phạm, nên nền giáo dục đối với tôi rất là khắc khe và nghiêm ngặc, nhưng tôi không hề than phiền hay khó chịu gì cả. Vì tôi từ nhỏ không thiếu tình thương, ba và má đều thương và nuôi dạy ăn học đến nơi đến chốn. Đặc biệt là ba tôi, từ nhỏ tôi hay tâm sự với ba tôi lắm, cho dù chuyện vui hay chuyện buồn, tôi đều kể cho ba nghe hết.
Vào một ngày... Trong một lần ngồi trò chuyện với ba:
- Ba ơi, tại sao con hải mã đực lại mang thai vậy? Con thấy sao mà ngược đời vậy? Có bao giờ con thấy con trai lại mang thai thay cho con gái đâu?
Ba tôi đang lúng túng trước câu hỏi tôi đặt ra:
- Cái đó khó nói lắm, điều là do thượng đế mà sắp đặt cả. Đó là quy luật tự nhiên.
Và tôi lại không ngừng đặt tiếp những câu hỏi một cách e thẹn:
- Thế ba có nghĩ đến hai người con trai yêu nhau không? Nếu con nói con thích con trai, ba có chấp nhận họ con không?
- Hôm nay con sao vậy? Sao con đều đặt ra những câu hỏi kì lạ thế?
- Ba, ba có thương con không? Ba có chuyện nói với ba lắm. Đã nhiều lần con một mình lặng lẽ nghĩ về cuộc đời của con nhiều. Chắc con là người đồng tính, con đã 23 tuổi rồi nhưng không hề thích hay có cảm giác với một người phụ nữ nào cả. Nhưng ngược lại, con đang thích một người đàn ông – Một ông thầy giáo trẻ cũng dạy học cùng trường con. Tôi không ngừng kể và say sưa mô tả về người yêu của tôi như là một cô gái đang tràn ngập trong tình yêu vậy, mà quên đi bố đang ngồi cạnh tôi.
Lúc này, tôi ngừng lại, có vẻ như những điều phải nói với ba, tôi đã nói hết. Ngước mắt nhìn về ba tôi. Ba tôi ngồi im không nói lên lời nào, rùi dần dần ba tôi trở nên hùng hổ, mặt đỏ gay. Ba đang rút tay ra khỏi cuốn sách đang đọc dở, chẳng nói chẳng rằng trút hết cơn giận như lửa cháy bằng một cái tát vào thẳng mặt tôi. Ba giận đến nghiến hai hàm răng lại và nghe rõ tiếng ken két. Người tôi thì lơ lửng do tránh né những trận đánh của ba và tôi bắt đầu cảm thấy hoảng sợ. Từ nhỏ đến giờ, ba chưa hề đánh con nặng như thế. Có chuyện gì ba cũng nhẹ nhàng phân trần đúng sai. Vậy mà hôm nay ba đánh tôi. Tôi chỉ có cách cam chịu và không hề kêu một tiếng, cũng không tìm cách chạy trốn. Tôi chỉ đau về thể xác, chứ tôi càng biết hơn ba tôi đau về tinh thần. Mọi người trong gia đình tôi thấy ba mắng tôi liền chạy đến để ngăn ba đánh tôi.
- Ba đã không tiếc gì mà lo cho con ăn học đàng hoàng, lo cho con đầy đủ không thiếu thứ gì.
Ba chỉ có một ước nguyện là mong con nên người, có sự nghiệp ổn định và có một gia đình êm ấm.
- Nhưng nào phải con muốn như vậy. Số con trời đã định sẵn là như thế, không thể nào làm khác được. Nhưng có một điều con không thể làm được là lấy vợ và sinh cho ba mẹ một đứa cháu nối dõi. Con không có cảm giác với con gái, nếu mà con cưới vợ rùi, sống chung với vợ con, con tưởng chừng như đang sống chung với khúc gỗ. Con không thể ba mẹ à... con không thể....con không thể... Con xin lỗi!
Ba phản ứng rất gây gất, không khí trong gia đình lúc này càng căng thẳng. Còn mẹ thì chạy lại ôm chặt tôi và nói:
- Con hãy nghe lời ba đi, con không thích con gái thì từ từ tập cho thích. Rùi con sẽ thích thôi.
Con mong mẹ hiểu cho con, con không thể sống khác con được, mẹ có nghe câu này chưa, mẹ sinh con, trời sinh tính. Con cũng có một cuộc sống của con. Con cũng yêu, như ba yêu mẹ. Con cũg biết sống, biết nghĩ, cũng trông mong một hạnh phúc. Chuyện này không phải lỗi của mẹ, càng không phải do con, do ông trời sắp đặt. Đó là định mệnh...
Ba tôi lại quát:
- Mày là con ai chứ không phải con tao, tao không có đứa con như mày, mày mà không sửa được thì mày ra khỏi nhà cho tao.
Sau đó, ba bèn nhốt mình trong phòng sách và không để ý đến tôi nữa. Tôi đã đến gần trước cửa phòng ba, nói lời xin lỗi ba. Dường như bên trong phòng đó, tôi nghe được văng vẳng tiếng khóc của ba tôi...
Những lời nói lúc nãy của bố như ngàn nhác dao đâm thẳng vào trái tim tôi, tôi đau lắm, dù tôi là ai là thế nào đi nữa tôi cũng là con của ba mẹ. Ba tôi đã giận tôi và cắt đứt quan hệ với tôi. Và cuối cùng mình quyết định dọn ra ngoài sống. Cái quyết tâm của tôi mong rằng sẽ làm thay đổi những quan điểm của người đồng tính...
Reng...Reng...Reng...
Tiếng chuông ra chơi reo vang, tôi trở lại với thực tế. Đám học trò ùn ùn kéo lên nộp bài, phòng học không còn sự yên lặng của giờ học, tuổi trẻ với những tiếng cười rộn rã và đầy hồn nhiên. Tôi ôm chồng tập, liếc nhanh qua cửa sổ. Mưa bụi vẫn cứ bay, cây đa to bên ngoài sân trường có những chồi non đang nhú dần trên nhánh lá. Tương lai! Với tôi đó chỉ là những dấu hỏi thật lớn. Còn quá khứ! Với tôi lại là những dấu chấm than dài, tôi có thể xác định cuộc đời mình bằng gì? Có lẽ chỉ nên dành cho định mệnh...
Hiện giờ tôi đang thuê một căn nhà trọ ở gần trường để thuận tiện cho việc đi lại. Mỗi ngày khi đi làm dạy về, tôi cố tìm cho mình một lý do, để không về nhà trọ của mình. Khi thì đi dạo, khi thì một mình ngồi lặng lẽ ở một quán cà phê nào đó... Tôi không về, vì nhà trọ đó cứ lạnh lẽo làm sao! Lúc nào tôi cũng cảm thấy thiếu thiếu một thứ gì đó...Thiếu tình yêu thương của ba má, thiếu tiếng cười nói của em trai và em gái... Hôm nay thực kì lạ, tôi đi ngang qua nhà tôi, tôi ngậm ngùi nhìn một hồi căn nhà thân thương của mình, tôi nhớ ba mẹ, nhớ hai em của mình...
Còn mấy ngày nữa là sinh nhật của tôi, gia đình tôi có truyền thống Trung Quốc lâu đời là: Hễ ai sinh nhật thì đều có một quả trứng luộc được nhuộm bằng màu đỏ. Trứng gà màu đỏ tượng trưng cho sự may mắn. Mà công việc luộc trứng gà đó chỉ có mình ba tôi mới biết cách luộc.
Nhớ hồi trước, ba tôi ra Bình Dương đang dự một khóa huấn luyện cách giảng dạy của chương trình phân ban mới, mà ngay ngày đó nhằm vào sinh nhật em gái. Không thể nào sinh nhật em gái mà không có trứng gà đỏ, đó là quy định truyền thống rồi. Thế là mẹ tôi học cách nhuộm trứng gà thay cho ba tôi. Sau một hồi náo loạn trong nhà bếp, mẹ tôi đã nhuộm xong trứng gà. Nhưng trứng gà đó bị vỡ vỏ ra, làm lòng trắng lẫn lòng đỏ đều màu đỏ hết. Em gái cắn vào liền nhả ra và la lên:
- Đắng quá....
Không hiểu sao, ba tôi chu đáo quá, ba biết trước mẹ sẽ không thể nào học được tài nghệ của ba. Nên ba đã luộc trứng và cho gửi chuyển phát nhanh đến nhà để mừng sinh nhật em gái. Giờ đây, tôi không biết có còn cơ hội để được nhận trứng gà đỏ của ba luộc nữa. Mỗi lần cầm lên và lột vỏ trứng, tay tôi thường dính đầy màu đỏ. Nhớ có lần sau ngày sinh nhật của tôi, tôi lên lớp, màu tay tôi toàn màu đỏ, bạn bè nói tôi tay bị ghẻ hay sao mà bôi thuốc đỏ đầy tay vậy!
Còn một ngày nữa là sinh nhật tôi...
Tôi nhận được điện thoại của mẹ, bảo rằng sẽ gửi cho tôi những quả trứng gà đỏ để mừng ngày sinh nhật. Hai mẹ con rù rù rì rì nói chuyện, nhưng lại luôn cảm thấy hơi thở bên điện thoại mẹ lúc nặng lúc nhẹ, giống như có người đang nghe lén vậy? Khi nghe hơi thở bên kia càng nặng, tôi bèn hỏi:
- Mẹ, giọng mẹ bị sao vậy?
Một tiếng hắt hơi quen thuộc ở đầu dây bên kia:
- Ách xì...
Tôi ngẩn người ra một hồi, chính là ba mình đang nghe điện thoại của tôi.
Ngày sinh nhật đến...
Những quả trứng gà đo đỏ bao bọc cẩn thận được một người la lạ gửi đến. Tôi có hỏi người đó, nhưng người đó nói rằng: “Có người cho tiền tôi để mang quà cho anh”. Tôi cẩn thận bóc giấy ra, những quả trứng còn âm ấm. Tôi lấy từng quả ra đặt lên đĩa, đến khi lấy ra trái cuối cùng thì nước mắt tôi bỗng tuôn trào. Trên vỏ trứng màu đỏ đó đã khắc lên mấy chữ rất nhỏ, mà tôi vẫn đọc ra: Trung Minh, 23 tuổi. Tôi nhớ lại mỗi năm sinh nhật tôi, chỉ riêng một mình thôi, ba tôi thường hay khắc tên lên trứng gà để tặng tôi làm “ Trứng thọ”. Hoàn toàn không ngời rằng, sau khi bị tôi phủ phàng làm tổn thương, người cha ấy vẫn còn giữ lại thói quen này. Hơn nữa lại còn nghiêm túc đem tình yêu trao cho tôi. Cuối cùng tôi đã hiểu và .......
Số phận thì không thể nào cho phép mình lựa chọn nơi mình sinh ra. Nhưng cho phép mình lựa chọn cách sống. Cha mẹ nào mà không thương con cả, nếu như bạn là người đồng tính hãy mạnh dạn đối diện với sự thực, và dùng đời sống tốt đẹp để chứng minh cho ba mẹ mình hiểu về bạn nhiều hơn. Biết đâu cha mẹ bạn sẽ thông cảm hơn...Bởi vì tình yêu của người cha là một thứ ngấm vào trong máu thịt, chỉ trừ khi người cha không còn trên thế gian nữa, nếu không thì tình yêu thương của cha dành cho con cái mình mãi mãi không ngừng lại.
Hết