HoangTuBiAnGuoc
Donkey Kong
- 17/5/03
- 303
- 0
Đây là 1 câu chuyện mà mẹ Tê-rê-sa kể lại trước khi mẹ đi vào thế giới vĩnh hằng:
" Khi tôi dám nhận 1 người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng 1 người đang cảm thấy chán nản, cô đơn , vô cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là 1 người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những nghịch cảnh của cuộc đời.
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.
Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc 3 người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên :"Cám ơn!", sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn và tự hỏi lòng mình :"Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?". Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản:"Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, rôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn....."
Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với 1 nụ cười sung sướng.
Sau đó, có lần tôi đón nhận người đ_àn ông từ 1 ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nha, anh ta chỉ nói:"Tôi đã sống như 1 con thú và tôi sắp chết như 1 thiên thần, đã đựơc yêu mến và chăm sóc.". Sau đó anh ta chết vẫn với nụ cười trên môi.
Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như 1 thiên thần- giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.
" Khi tôi dám nhận 1 người từ hè phố, họ đói, tôi cho họ bánh mì. Nhưng 1 người đang cảm thấy chán nản, cô đơn , vô cảm, lại là người muốn bước ra hè phố. Đó là 1 người thiếu nghị lực. Nghèo về tinh thần là điều khó khăn hơn để vượt qua những nghịch cảnh của cuộc đời.
Có thể những người nghèo không của cải, nhưng họ lại thấy cuộc đời đầy thú vị và ấm áp biết bao.
Một buổi tối nọ, tôi ra ngoài và đón nhận bốn người ăn xin, một trong số họ đang trong tình trạng nguy kịch. Tôi báo với người cùng đi là hãy chăm sóc 3 người kia, còn tôi sẽ mang người đó về nhà, đặt lên giường nhưng mắt người đó đã nhắm nghiền, tuy vậy nụ cười vẫn trên môi, nắm lấy bàn tay tôi và cô ta thốt lên :"Cám ơn!", sau đó nhắm mắt và ra đi vĩnh viễn. Tôi không thể làm gì hơn và tự hỏi lòng mình :"Tôi sẽ nói gì nếu như tôi trong tình trạng giống như cô ta?". Và tôi cũng tự trả lời rất đơn giản:"Tôi sẽ phải cố gắng làm mọi cách để mọi người chú ý đến mình và cho tôi ăn, rôi sẽ nói tôi lạnh, đau đớn....."
Nhưng cô ta đã cho tôi thấy nhiều hơn nữa, đó là tình yêu, sự cảm kích của mình. Cô ta chết với 1 nụ cười sung sướng.
Sau đó, có lần tôi đón nhận người đ_àn ông từ 1 ống cống, nửa người của anh ta đã bị ruồi nhặng phá hoại. Sau khi mang anh ta về nha, anh ta chỉ nói:"Tôi đã sống như 1 con thú và tôi sắp chết như 1 thiên thần, đã đựơc yêu mến và chăm sóc.". Sau đó anh ta chết vẫn với nụ cười trên môi.
Điều đó quả thật tuyệt vời, anh ta đã không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho bất cứ ai hay so sánh với điều gì. Như 1 thiên thần- giàu có về lòng thương, tình nhân ái ngay cả khi nghèo khổ về của cải.