- 6/7/12
- 35
- 1
- Banned
- #1
Ngày 7/9/2011,vừa đi học về,mình đã thấy ba mẹ mình đứng chờ mình sẵn,dường như họ đã quyết định sẵn điều gì đó,rồi họ bảo:''con gái à,ba mẹ đã chịu đựngvì con hơn 3 năm rồi,nhưng hôm nay ba mẹ đã không thể sống cùng nữa,ba mẹ đã quyết định sẽ chia tay để tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình,nói rồi cả 2 người dúi tiền vào tay mình,bảo là hãy tự xoay xở trong tuần này,rồi anh hai sẽ về ở với mình vào ngày mai,rồi họ lẳng lặng ra đi,nói là đã bàn giao hết mọi việc cho anh mình.Đêm hôm đó,mình buồn lắm,cả giác cả ba và mẹ đã bỏ mình mà đi trong khi mình chỉ mới học lớp 8 làm mình ấm ức,đến phát sốt
Ngày 8/9/2011,sau khi mình ăn xong ổ bánh mì mua ngoài đầu hẻm,mình leo lên giường để nằm nghỉ mệt,đến trưa,1 bàn tay ấm áp đặt lên vai mình,mình ngước nhìn,đó là anh hai mình,mình mừng quá ôm lấy anh ma khóc nức nở,rồi thì anh hai bảo từ nay sẽ thay ba mẹ lo cho mình,dọn về đây ở hẳn cùng chứ không ở trọ nữa ( anh mình thích tự do ).Một cảm giác vui sướng và hạnh phúc tràn ngập tâm hồn mình
NHỮNG CHUỖI NGÀY SAU ĐÓ
Mình kém về khả năng giao tiếp,vào lớp có gặp mặt bạn bè chỉ là để hỏi hang về bài vở,hay chuyện trong lớp,bởi thế từ lớp 1 tới giờ,mình vẫn không thể tìm nổi được một người bạn,hằng ngày mình chỉ có biết học hành,hỏi han bài vở trong lớp,buổi trưa thì tự ôn bài vở và đi học thêm,đến sẫm chiều thì làm công việc nhà (lau nhà,giặt quần áo ..),và rồi sau 7h30,là khoảng thời gian mình lên mạng yahoo để chat,trong thời gian này ,mình hầu như không quen được ai khác trừ một chị tên là kim hân,mình đã rất vui khi làm quen được với chị ấy.Về phần ở nhà,thời gian mình vui vẻ nhất chính là sau 21h30,khoảng thời gian ấy anh mình vừa tập parkour về (1 môn thể thao chạy nhảy)
,ngày nào cũng thế,đợi anh hai tắm ,mình dọn cơm,2 anh em cùng ăn,sau đó,mình ngồi sát bên ảnh,tựa mặt vào ngực ảnh,nó làm cho mình cảm thấy hạnh phúc ,và không hiểu sao,mình có cảm giác đã yêu anh ấy thật lòng
Ngày 9/11/2011
Một ngày thật sock với mình,anh hai mình ngày hôm đó bảo mình dù muốn hay không muốn cũng hãy chuẩn bị để gặp ba mẹ,mình ban đầu hơi bực bội,nhưng rồi cũng đồng ý,đợi mình tắm rửa,vệ sinh ,ăn sáng xong,anh hai mới bắt đầu kể rằng,mình còn có một người anh khác ,ảnh mất vào 9/11/2000 trong 1 lần đi tham quan đèo bằng xe buýt,cả nhà phai dấu mình vì mình đã dễ xúc động từ nhỏ,không chịu được bất kì tác động tâm lý nào.Ban đầu,mình phá lên cười vì cho là anh hai khéo đùa,rồi ảnh lôi ra 1 album cũ,trong đó có tất cả các hình chụp về 1 người đã cho là anh của mình,trời ơi!lí nào đó lại là sự thật,rồi thì cả nhà đón tắc xi đến chùa Diên Khánh,nơi để hài cốt của người mà mình mới biết là anh ba mình,tim mình như bị bóp nghẹt,mình cố gắng không khóc nhưng cái cảm giác khó chịu nó cứ đè nặng tim mình,phải chi mà mình có thể hỏi,tại sao?,tại sao ba mẹ lại làm thế?Nhưng chợt nhớ là mình không có lý do gì để nói chuyện gì khác khi ba mẹ mình không hỏi nên mình đành lặng câm
NHỮNG NGÀY SAU ĐÓ
Rồi thì anh hai cũng khuyên mình là đừng quá lưu tâm,đó là lí do mà tại sao cả nhà không muốn cho em biết>Rồi thì mình đã bị bệnh tâm thân....
Mình luôn nhìn thấy 1 người con trai mặc áo ba lỗ trắng,kaki trắng,mang giày thể thao trắng,tóc đen,ngồi ở 1 băng ghế nào đó ở 1 nơi nào đó,người ấy ngoắc mình ngồi xuống,xoa đầu mình y như anh hai mình,rồi bảo mình hãy sống tốt,đừng bao giờ buồn nữa>Giấc mơ này 1 tuần mình gặp ít nhất là 1 lần và vào những lúc anh hai mình không có nhà
TẾT
Một cái tết thật buồn bã,mà cho dù không buồn,mình cũng biết những cái tết vài năm trước đây chỉ là sự giả tạo gắng gượng,thật may là mình còn 1 người anh ,người mà mình vô cùng yêu mến đã dẫn mình về quê chơi,đi đây đó và dẫn bạn ảnh về nhà cùng vui để mình bớt buồn,hơn nữa mình vẫn còn liên lạc với chị Kim Hân
6/2012
Nghỉ hè,thật buồn chán vì thời gian đã thay đổi,thế nhưng mình vẫn buồn,giấc mơ đó vẫn còn trong đầu mình
Hè,Mình học thêm và tăng cường tự học vào sáng và trưa nên khoảng thời gian vô cùng rỗi vào chiều,anh hai tập parkour,mình vẫn còn chị kim hân làm bạn
Vào 1 ngày khi thấy mình online,chị Kim hân bỗng out nick,mình nghĩ hẵng chắc là chị ấy bận,nên k nói gì,nhưng hôm sao cũng thế,mình hỏi sao thế chị,chị ấy pm trong trạng thái ẩn là ''biến đi con nỡm'',Trời ơi,sao người bạn chat duy nhất của mình lại có thể đối xử với mình như thế,không lẽ mình đã mất đi 1 người bạn thật sự rồi sao,bây giờ,mình tuyệt vọng lắm,mình cần có bạn nào thật sự rãnh rỗi để có thể nói chuyện với mình thì xin hãy để lại yahoo tại đây
MÌNH LÀ NỮ,15 TUỔI,Ở ĐỒNG THÁP
Ngày 8/9/2011,sau khi mình ăn xong ổ bánh mì mua ngoài đầu hẻm,mình leo lên giường để nằm nghỉ mệt,đến trưa,1 bàn tay ấm áp đặt lên vai mình,mình ngước nhìn,đó là anh hai mình,mình mừng quá ôm lấy anh ma khóc nức nở,rồi thì anh hai bảo từ nay sẽ thay ba mẹ lo cho mình,dọn về đây ở hẳn cùng chứ không ở trọ nữa ( anh mình thích tự do ).Một cảm giác vui sướng và hạnh phúc tràn ngập tâm hồn mình
NHỮNG CHUỖI NGÀY SAU ĐÓ
Mình kém về khả năng giao tiếp,vào lớp có gặp mặt bạn bè chỉ là để hỏi hang về bài vở,hay chuyện trong lớp,bởi thế từ lớp 1 tới giờ,mình vẫn không thể tìm nổi được một người bạn,hằng ngày mình chỉ có biết học hành,hỏi han bài vở trong lớp,buổi trưa thì tự ôn bài vở và đi học thêm,đến sẫm chiều thì làm công việc nhà (lau nhà,giặt quần áo ..),và rồi sau 7h30,là khoảng thời gian mình lên mạng yahoo để chat,trong thời gian này ,mình hầu như không quen được ai khác trừ một chị tên là kim hân,mình đã rất vui khi làm quen được với chị ấy.Về phần ở nhà,thời gian mình vui vẻ nhất chính là sau 21h30,khoảng thời gian ấy anh mình vừa tập parkour về (1 môn thể thao chạy nhảy)
,ngày nào cũng thế,đợi anh hai tắm ,mình dọn cơm,2 anh em cùng ăn,sau đó,mình ngồi sát bên ảnh,tựa mặt vào ngực ảnh,nó làm cho mình cảm thấy hạnh phúc ,và không hiểu sao,mình có cảm giác đã yêu anh ấy thật lòng
Ngày 9/11/2011
Một ngày thật sock với mình,anh hai mình ngày hôm đó bảo mình dù muốn hay không muốn cũng hãy chuẩn bị để gặp ba mẹ,mình ban đầu hơi bực bội,nhưng rồi cũng đồng ý,đợi mình tắm rửa,vệ sinh ,ăn sáng xong,anh hai mới bắt đầu kể rằng,mình còn có một người anh khác ,ảnh mất vào 9/11/2000 trong 1 lần đi tham quan đèo bằng xe buýt,cả nhà phai dấu mình vì mình đã dễ xúc động từ nhỏ,không chịu được bất kì tác động tâm lý nào.Ban đầu,mình phá lên cười vì cho là anh hai khéo đùa,rồi ảnh lôi ra 1 album cũ,trong đó có tất cả các hình chụp về 1 người đã cho là anh của mình,trời ơi!lí nào đó lại là sự thật,rồi thì cả nhà đón tắc xi đến chùa Diên Khánh,nơi để hài cốt của người mà mình mới biết là anh ba mình,tim mình như bị bóp nghẹt,mình cố gắng không khóc nhưng cái cảm giác khó chịu nó cứ đè nặng tim mình,phải chi mà mình có thể hỏi,tại sao?,tại sao ba mẹ lại làm thế?Nhưng chợt nhớ là mình không có lý do gì để nói chuyện gì khác khi ba mẹ mình không hỏi nên mình đành lặng câm
NHỮNG NGÀY SAU ĐÓ
Rồi thì anh hai cũng khuyên mình là đừng quá lưu tâm,đó là lí do mà tại sao cả nhà không muốn cho em biết>Rồi thì mình đã bị bệnh tâm thân....
Mình luôn nhìn thấy 1 người con trai mặc áo ba lỗ trắng,kaki trắng,mang giày thể thao trắng,tóc đen,ngồi ở 1 băng ghế nào đó ở 1 nơi nào đó,người ấy ngoắc mình ngồi xuống,xoa đầu mình y như anh hai mình,rồi bảo mình hãy sống tốt,đừng bao giờ buồn nữa>Giấc mơ này 1 tuần mình gặp ít nhất là 1 lần và vào những lúc anh hai mình không có nhà
TẾT
Một cái tết thật buồn bã,mà cho dù không buồn,mình cũng biết những cái tết vài năm trước đây chỉ là sự giả tạo gắng gượng,thật may là mình còn 1 người anh ,người mà mình vô cùng yêu mến đã dẫn mình về quê chơi,đi đây đó và dẫn bạn ảnh về nhà cùng vui để mình bớt buồn,hơn nữa mình vẫn còn liên lạc với chị Kim Hân
6/2012
Nghỉ hè,thật buồn chán vì thời gian đã thay đổi,thế nhưng mình vẫn buồn,giấc mơ đó vẫn còn trong đầu mình
Hè,Mình học thêm và tăng cường tự học vào sáng và trưa nên khoảng thời gian vô cùng rỗi vào chiều,anh hai tập parkour,mình vẫn còn chị kim hân làm bạn
Vào 1 ngày khi thấy mình online,chị Kim hân bỗng out nick,mình nghĩ hẵng chắc là chị ấy bận,nên k nói gì,nhưng hôm sao cũng thế,mình hỏi sao thế chị,chị ấy pm trong trạng thái ẩn là ''biến đi con nỡm'',Trời ơi,sao người bạn chat duy nhất của mình lại có thể đối xử với mình như thế,không lẽ mình đã mất đi 1 người bạn thật sự rồi sao,bây giờ,mình tuyệt vọng lắm,mình cần có bạn nào thật sự rãnh rỗi để có thể nói chuyện với mình thì xin hãy để lại yahoo tại đây
MÌNH LÀ NỮ,15 TUỔI,Ở ĐỒNG THÁP



