Cũng khó mà free lắm ạ. Có sử dụng điếu thì thoải mái thôi, thuốc vẫn phải mua (1k/gói) hoặc là xin người khác (thường là mấy lão xe ôm, lao động tự do lúc nào cũng gói đút túi).
Quy trình làm thuốc lào cũng ngặt nghèo đâu phải cứ hái lá xuống thái phơi là xong. Trước đây, em cũng theo chân các cụ xuống Vĩnh Bảo chế thuốc lào (thuốc lào thửa). Loại đặc biệt đấy.
Lá thuốc lào phải là lá mỏng vừa (có thể thái chỉ đều như râu ngô), thái xong là phải phơi sương (nắng là hỏng, thuốc khô hút rát họng) riêng thuốc lào, nói vô phép là lúc phơi phải có nước đái tưới vào mới ngon (cái này dân hút thuốc lào mới hiểu).
Loại ngon thì cứ có cái thứ nước đó là được rồi.
Loại đặc biệt lại càng phải đòi hỏi cao, phải là của trinh nữ (hiếm chưa). Các cụ thường mua mía cho mấy đứa cháu gái, "đầu ra" nó biếu lại cụ nửa bô là tốt rồi- rơi vào thời khắc nửa đêm thì lại càng quý. (các cụ thường bảo nhau đừng tham cả bô kẻo của cả mẹ con nó là hỏng đấy).
Phơi sương ba đêm, thì phơi nắng chiều 1 lần. Cứ như vậy 3 lần. Sản phẩm thu được đem gói vào bao nilong hoặc phải đậy kỹ để tránh mất hơn.
Khi sử dụng phải có chè ngon, kẹo lạc (sìu châu Nam định)hoặc bánh đậu xanh Hải dương; điếu phải thật xịn (có thể bịt tý bạc cho đẹp) nhưng rít phải kêu tanh tách. Đóm tre hoặc đóm thông (chứ không xài bật lửa ga đâu nhé) kỳ công vậy mà dính hơi ga là hỏng hết.
Phải có thêm mấy cái lông gà để mà thông điếu (nhưng điếu xịn thì cũng chả cần lắm).
Thử cắn 1 bi đi, Chà cứ gọi là xều rãi ra mồm.