Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.

nói rồi có biết con mẹ gì đâu , ông trả lời chi cho mệt , vụ án sau khi xét nghiệm adn ko đúng kết quả thì đi vào ngõ cụt , hết thời hạn truy tố năm 2006 , đến 2015 quốc hội hàn quốc thông qua luật bãi bỏ quy định về thời gian tố tụng hình sự mới cho mở lại vụ án . Tức là từ 2015->2019 mới bắt đầu mở tra lại + với trình độ công nghệ điều tra tiên tiến bây giờ nên mới truy ra được đúng adn của thằng hung thủ.Vấn đề là thời gian, toàn bộ bằng chứng, ADN gì đều giảm độ chính xác theo thời gian, lúc đó kĩ thuật quá tệ để điều tra, lúc công nghệ tiên tiến rồi thì bằng chứng cũng mục nát hết

Khó mà nói ai giỏi hơn ai, nước nào cũng có những án lạnh, , những vụ như thế thường chìm luôn hoặc mất vài năm mới lộ ra rộng rãi cho truyền thông xh.VN phá án giỏi hơn Hàn , Nhật nhiều , nguyên liệu làm phim nhiều vl mà chưa có phim trinh thám hay mà xem![]()
Nguồn: RVNr/movies
u/tweaker20 (7.1k points - x1 platinum - x5 golds - x1 silver)
Người Hàn giải thích Parasite
Hôm qua tôi vừa xem lại Parasite ở Seoul (chuỗi rạp địa phương do công ty sản xuất phim sở hữu đang chiếu lại để ăn mừng phim thắng lớn tại Oscar), và tôi để ý có vài chi tiết liên quan đế chủ đề phim mà những người không phải là người Hàn sẽ khó nhận ra, nên tôi muốn chia sẻ ở đây.
Đầu tiên là phần hội thoại. Một điều đáng chú ý ở tiếng Hàn là sự tách biệt nghiêm ngặt giữa sự thân mật và trang trọng việc sử dụng từ ngữ. Rõ ràng là thứ tiếng nào cũng phân biệt cách sử dụng từ ngữ trang trọng và cách sử dụng từ ngữ thân mật (ví dụ như tu với vous trong tiếng Pháp, hoặc các nhân viên chăm sóc khách hàng ở Mỹ nói "How may I assist you" thay vì "How can I help you"). Tuy nhiên trong tiếng Hàn, sự chia rẽ này được tích hợp vào ngữ pháp khiến yếu tố xã giao và phân cấp ở trong mọi cuộc hội thoại, mọi sự tương tác rõ ràng một cách đau đớn.
Bộ phim mở đầu với đặc tính ngôn ngữ này để thể hiện chủ đề vượt qua hoặc làm mờ "ranh giới" giữa các tầng lớp, như nhân vật Nathan Park thường xuyên ám chỉ. Nghĩa là, phạm vi từ ngữ trang trọng và từ ngữ thân mật bị làm mờ đi khi những người ở tầng lớp thấp kém hơn có thể vượt sang phía bên kia, và việc sử dụng vậy cũng chỉ ra ai là người có lợi thế trong khi những nhân vật tầng lớp thấp kém đang đánh lẫn nhau.
Những lần tương tác giữa Ki-jung (người em nghèo; gia sư vẽ) và Yeon-kyo (người mẹ nhà giàu) đầy ắp ví dụ của ý thứ nhất, cảnh rõ nhất là khi họ đứng ở ngoài bàn về việc thuê ông Kim (người bố nghèo) làm tài xế mới của nhà Park. Cái để mong đợi ở đây là cả hai người nên nói với nhau bằng từ ngữ trang trọng, với Người mẹ giàu thỉnh thoảng chuyển sang nói thân mật vì lớn tuổi hơn và là người tuyển dụng. Tuy nhiên, trong cảnh đó, Ki-jung đã đáp lại đầy táo bạo, đủ để khiến khán giả Hàn Quốc thấy nó không phù hợp và gần như không thực tế tí nào. Dựa theo chuẩn mực xã hội Hàn Quốc, chỉ cần khác tuổi thôi là đủ khiến Ki-jung phải tuân theo phạm vi từ ngữ trang trọng rồi, nhưng cô ấy lại nói chuyện với Người mẹ giàu như thể đang nói với bạn thân hoặc họ hàng gần, gần như không cần phải giả vờ. Với khán giả Hàn, đây là một ám chỉ tinh vi rằng Ki-jung đã thành công trong việc được Người mẹ giàu chấp nhận, và vì thế đã được đối xử như một người bạn, chứ không chỉ là nhân viên.
Việc vượt qua ranh giới trong mối quan hệ này cũng được thể hiện qua kĩ thuật điện ảnh, trong cảnh phỏng vấn trị liệu nghệ thuật mà Ki-jung nói lảm nhảm về tranh của Da-song cho Người mẹ giàu cả tin đến nực cười nghe. Trong cảnh đó, quy luật 180 độ đã bị phá vỡ khi Người mẹ giàu rưng rưng nước mắt và há hốc miệng khi nghe Ki-jung hỏi về sự kiện khiến Da-song bị sang chấn. Trong khoảnh khắc đó, máy quay đã vượt sang phía bên kia ranh giới bị cấm, nhìn từ sau lưng Ki-jung trong khi cho ta thấy vẻ mặt bàng hoàng của Người mẹ giàu. Và kể từ đó, kiểu quay nghịch hướng giữa hai nhân vật liên tục vi phạm quy luật 180 độ. Đây là cách thể hiện đầy thiên tài về mặt điện ảnh, cho ta thấy được việc đột nhập của Ki-jung đã thành công tới mức mà những người khác trong nhà mình chưa thể làm được. Tiện nói luôn, cảnh gần cuối phim khi ông Park và ông Kim đội mũ thổ dân trốn sau bụi cây ấy? Cũng là kiểu quay nghịch hướng đó, nhưng lại tuân theo quy luật 180 độ khi Park dập tan một cách tàn nhẫn việc Kim hơi bước qua ranh giới. Tất nhiên đây là dự kiến mặc định, nhưng sự tương phản đó tôi thấy rất rõ ràng, từ lần vi phạm đầu tôi đã để ý, lần sau tìm thì không còn thấy nữa.
Quay lại với hội thoại, sự tương tác giữa những nhân vật nghèo cũng đầy ắp ẩn ý được thể hiện qua phạm vi từ ngữ. Ở đầu phim, chủ quán pizza đang phàn nàn với Chung-sook (người mẹ nghèo) về vấn đề chất lượng của những chiếc hộp cũng đang sử dụng từ ngữ thân mật theo cách châm chọc, gần như thiếu tôn trọng nếu nhắc đến sự chênh lệch về tuổi tác. Tương tự vậy là cảnh giữa Chung-sook và Moon-gwang (quản gia cũ) khi lần đầu phát hiện ra căn hầm. Ban đầu Moon-gwang nói đầy tôn kính, trong khi Chung-sook dùng từ ngữ thân mật đầy kiêu căng, nhưng khi những người khác xuất hiện, phạm vi từ ngữ của hai người thay đổi ngay lập tức. Khán giả Hàn Quốc ở buổi chiếu tối qua đã bật cười khi Moon-gwang bảo Chung-sook câm mồm vì việc đổi tông giọng của mình, điều mà phụ đề có thể cũng thể hiện được, nhưng có lẽ không rõ bằng.
Cũng có một vài chi tiết về hòn đá cảnh mà tôi không thấy ai bàn trên Reddit. Trong cảnh Ki-woo chuẩn bị về sau buổi dạy đầu tiên, ta thấy Người mẹ nghèo ở hậu cảnh đang kì cọ hòn đá bằng bàn chải. Cảnh tượng đó chắc khiến ông của Min-hyuk (chủ nhân cũ của hòn đá) tức ói máu mất, vì giá trị của những hòn đá này nằm ở chỗ chúng được thiên nhiên tạc nên, nghĩa là những vết nhăn chính là điều khiến hòn đá trở nên đặc biệt. Bạo hành nó như vậy rõ ràng sẽ gây ra tổn hại, vì thế đánh mất ý nghĩa của việc sở hữu món đồ đó. Tôi thấy điều này đã ám chỉ việc thiếu habitus (kiến thức/nhận thức văn hóa thường thấy ở tầng lớp thượng lưu) của nhà Kim.
Thêm nữa là lời thoại không quan trọng của Min-hyuk khi giới thiệu hòn đá cho nhà Kim. Tôi không biết chi tiết này có trong phụ đề không, nhưng cậu ấy nói rằng ông của cậu bắt đầu sưu tập đá cảnh từ hồi còn học ở Học viện Quân sự Hàn Quốc, về cơ bản là West Point của Hàn. Đây là một mảnh nhỏ gợi lên cách xây dựng nhân vật, bởi vì như thế có nghĩa là ông của Min từng là sĩ quan nhà nghề trong thời điểm Hàn Quốc được lãnh đạo bởi chế độ độc tài quân sự, vì thế ông là người có quyền lực. Quân đội Hàn Quốc luôn tràn ngập tham nhũng cho tới thời gian gần đây, như vậy cũng đủ để tôi tự hỏi tại sao một học viên lại có thể mua những món đồ sưu tập đắt tiền này, và cụ thể gia đình Min-hyuk giàu đến mức nào mới có thể thoải mái cho cậu đi du học.
Một hành động khác làm tôi hơi bối rối là khi ông Park thì thầm vào tai vợ mình về việc nghi ngờ tài xế cũ đánh thuốc một cô gái rồi quan hệ ngay trong xe, người vợ đã nói gì đó về ma túy đá và cocaine. Rõ ràng đây không phải là những thứ mà khán giả phương Tây coi là thuốc xâm hại tình dục. Tuy nhiên, việc sử dụng ma túy ở xã hội Hàn Quốc bị kìm hãm hiệu quả tới mức kiến thức phổ cập về vấn đề này là cực kì ít, người đi xem bình thường sẽ chỉ biết đến cần sa và ma túy đá (theo tên Nhật là philopon, từ mà người vợ dùng). Vì thế, nếu dùng ketamine hay rohypnol thì chắc chắn khán giả sẽ không hiểu, điều mà đạo diễn Bong có thể đã cân nhắc khi viết cảnh này. Thậm chí có khi đích thân đạo diễn Bong còn không biết và vì thế không nhận ra sự khác biệt. Theo cách nào thì cảnh này vẫn đều có nghĩa nếu ta coi Người mẹ giàu chỉ biết đến, và được tiếp cận loại ma túy chồng mình dùng, nhưng khán giả phương Tây có lẽ sẽ khó hiểu trọn vẹn được việc sử dụng ma túy của nhà Park lệch lạc thế nào so với tiêu chuẩn của Hàn Quốc, và một cáo buộc như vậy sẽ nguy hiểm và gây tổn hại ra sao theo hệ thống pháp lý của Hàn Quốc. Vì thế họ mới đưa ra quyết định ỉm việc này đi tốt nhất có thể để tránh sự chú ý không đáng có.
Đấy là tất cả những điều người Hàn mới hiểu mà tôi có thể nghĩ ra, nhưng lần xem hôm qua, cũng là lần thứ 2 tôi xem phim này, đã khiến tôi trân trọng những chi tiết và những điềm báo trước được nhồi nhét đầy các cảnh phim:
- Ví dụ, trong cảnh Ki-woo vừa hỏi Da-hye "Liệu anh có phù hợp không?" vừa nhìn ra ngoài cửa sổ tại tiệc sinh nhật, có một đường kẻ dọc ở cửa sổ đang chia rẽ hai người, và Da-hye đang tự vào đường kẻ như thể đang cố vượt qua nó vậy.
- Trong cảnh tưởng tượng gần cuối phim khi Ki-woo mua căn nhà và ông Kim từ dưới hầm đi lên, Ki-woo đang ngẩng đầu nhìn mây, ám chỉ lời nói ở trước với Da-hye về việc ngắm mây là giả tạo hoặc không có thật, và Chung-sook đứng đúng chỗ mà ông Kim chôn xác Moon-gwang, nhìn xuống dưới đất, trái ngược với Ki-woo đang nhìn lên trời.
- Khi nhà Kim cùng nhau uống bia ở nhà, mọi người đều chuyển sang loại bia nhập khẩu đắt tiền hơn sau khi đột nhập thành công vào nhà giàu, trừ Chung-sook, người vẫn uống loại nội địa rẻ tiền. Tôi không biết liệu điều đó có liên quan tới việc bà là người duy nhất thoát khỏi phi vụ này gần như nguyên vẹn không hề hấn gì.
- Tôi cũng thích cách người lao công chen giữa lúc Chung-sook và Ki-woo đang đi viếng Ki-jung. Đúng là điều đậm chất Bong Joon-ho.
- Nhân vật nam trong phim thường được đối xử như trẻ con, ông Park thì bú một túi hayak còn người chồng dưới hầm thì bú bình sữa trong lần xuất hiện đầu tiên.
- Cũng có nhiều lựa chọn thú vị trong kĩ thuật điện ảnh, như căn nhà bán hầm thường được quay với máy quay đặt ngang mặt đất bên trên chứ không quay từ sàn nhà. Điều này nổi bật nhất trong đoạn lừa bằng tơ đào khi ông Kim học lời thoại của mình trong khi được Ki-woo huấn luyện. Ông Kim lúc đó đứng trên một thứ gì đó và ở trọn trong khung phim, trong khi những người khác ở tít dưới và khó thấy hơn.
...vân vân mây mây. Còn nhiều điều nữa tôi chưa nhớ ra, nhưng tôi chắc chắn là xem lần nữa sẽ nhớ và sẽ có nhiêu quan sát thú vị hơn Nếu sau lần đầu xem tôi có bất kì hoài nghi nào về độ đặc biệt của phim này, thì lần xem thứ hai và phát hiện ra thêm nhiều điều mình không thấy ở lần đầu đã loại bỏ hoàn toàn những hoài nghi đó. Nếu bạn thích phim này dù chỉ một chút, thì tôi cực kì khuyến khích các bạn nên xem lại. Rồi quay lại đây chia sẻ với tôi bạn phát hiện ra những gì, vì tôi chắc chắn là mình còn sót nhiều nữa.
Edit: Tôi quên nói cái này. Giả thuyết hòn đá là đồ giả vì nó nổi trên mặt nước là điều tôi thấy được nhắc đến thường xuyên, nhưng tôi không đồng ý. Hôm qua tôi đã soi kĩ cảnh đó, và tôi thấy là hòn đá đang nằm ở trên một bề mặt nâng cao, thế nên mới nhìn thấy được nó dưới nước. Bề mặt đó có lẽ là cái bàn dựa theo chỗ Ki-woo đang đứng.
Thêm nữa, đá cảnh giả có tồn tại thật, nhưng chúng vẫn được làm từ đá thật, vì sự khác biệt trong trọng lượng sẽ giúp ta dễ dàng nhận ra đồ giả. Những hòn đá giả này được gọi là đá lăn (굴린돌), và được làm bằng cách đặt nhưng hòn đá ít giá trị vào một cái thùng đựng cát sỏi, rồi lăn chúng nhiều tiếng liền. Với mắt người không chuyên, vết tích do việc đó tạo nên trông khá giống xói mòn tự nhiên. Dựa vào việc mọi người nhấn mạnh trọng lượng của hòn đá trong phim (trong lần xem trước, tôi gọi đây là "Hòn đá của Chekov" khi nó được giới thiệu), tôi không nghĩ họ có ý định bảo hòn đá là đồ giả đâu. Ở cuối phim lúc Ki-woo đặt xuống sông thì nó cũng có nổi đâu. Tất nhiên, nó vẫn có thể là đá lăn![]()
Edit 2: Một trong những bình luận ở đây đã khiến tôi nhận ra là trong phim không hề có một nhân vật hay khu xóm nào thuộc tầng lớp trung lưu. Đây chắc chắn không phải sơ suất.
Edit 3: Thêm một vài ý nữa tôi mới nhớ ra nhờ các bình luận:
Khi nói với Ki-jung, Người mẹ giàu đã liên tục thêm những câu tiếng Anh không cần thiết vào lời nói của mình, thậm chí là còn nhiều hơn lúc nói chuyện với Ki-woo. Cái này chủ yếu là để gây cười, nhưng cũng đã thể hiện sự tin tưởng cô ấy dành cho Ki-jung. Cô thấy mình cần ra vẻ tinh tế phức tạp hơn nhân viên của mình, chứ không phải là ngược lại.
Thêm nữa, tôi có giả thuyết rằng nhà Park có tiền sử dùng ma túy. Trong cảnh 2 vợ chồng bàn về chiếc quần lót trong xe, có một đoạn nói qua lại ngắn khi ông Park bắt đầu nói "nếu họ phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của ma túy trong xe anh..." và người vợ phản ứng dữ dội. Với tôi, điều này ám chỉ rằng họ đã nghĩ tới việc tránh bị truy tố rồi. Tất nhiên, có thể họ cũng chỉ đang thận trọng tránh bị vu oan vì một tội mà mình không làm, nhưng nếu thế thì tại sao họ lại phản ứng sợ sệt và bí mật tuyệt đối vậy trong khi chỉ cần nói sự thật là khỏi bị nghi ngờ? Nhìn chung thì cách phản ứng của họ không hề tự nhiên tí nào, trừ khi nhà Park biết họ không thể vượt qua những lần xét nghiệm máu và tóc, điều chắc chắn sẽ được thực hiện nếu một cuộc điều tra được tiến hành.
Cá nhân tôi thích cách giải thích này, vì nó thêm một chút ẩn ý vào mối quan hệ của nhà Park và cảnh quan hệ của hai người, và có lẽ phần nào đã giải thích câu trả lời của ông Park về việc liệu ông có yêu vợ mình không, "Tôi đoán có thể gọi đó là tình yêu."
____________________
Link Reddit: https://redd.it/f22qv0
____________________
u/clarever225 (1.1k points)
Hay đấy! Toàn những cái tôi chưa nghĩ tới, hoặc ít nhất là có nhận ra trong tiềm thức. Đây là một vài điều tôi tìm thấy ở lần xem thứ hai:
- Khi Ki-woo hất nước vào ông say rượu, cậu ấy nói lại câu "Tỉnh táo lại đi!" của Min. Điều này ám chỉ việc Ki-woo đang giả vờ làm người ở tầng lớp thượng lưu, và đã hơi hơi say với quyền lực coi thường những người kém may mắn hơn, trong khi cậu ấy hoang tưởng rằng mình ở trên người đó. Máy quay thậm chí còn được để ở góc thấp, quay từ dưới tầng hầm, để nhắc chúng ta nhớ địa vị thực sự của Ki-woo.
- Điềm báo đơn thuần, khi ông Park nói về người quản gia cũ, ông ấy nhắc tới việc bà ấy ăn nhiều ra sao, nói là "bà ấy ăn phải bằng hai người." Park hoàn toàn không biết sự thật rằng bà ấy luôn lấy đủ đồ ăn cho bản thân và cả cho chồng mình. (tôi cũng vừa nhận ra là bà đã nói dối về việc dùng tiền mình làm ra để mua thức ăn cho chồng)
>u/CookieCatSupreme (290 points)
Cảm giác như Ki-woo dành phần lớn phim để trở thành một người như Min ấy nhỉ? Cậu ấy quyến rũ Da-hye kể cả khi Min đã nói là Min thích cô bé và thậm chí còn nói với cả nhà là chờ cô bé vào đại học rồi mới tỏ tình, giống như Min nói với mình. Và rồi sau đó cậu ấy nói dưới mưa rằng cậu đang cố nghĩ xem Min sẽ làm gì trong trường hợp này. Có vẻ là Ki-woo coi Min là phiên bản lý tưởng của bản thân để bắt chước theo.
>>u/velvet_doublet (189 points)
Trong cảnh "ảo tưởng" cuối phim (khi Ki-woo tưởng tượng mình đi mua nhà), cậu ấy thậm chí còn để kiểu tóc và ăn mặc giống Min ở đầu phim. Tôi không chắc liệu Min có nguồn gốc nghèo khó không, nhưng tôi nghĩ Ki-woo coi Min là một người "hòa nhập được" với tầng lớp thượng lưu và vì thế đã thần tượng cậu ấy.
____________________
u/Eletheo (245 points)
Về hòn đá cảnh nổi, đạo diễn Bong đã nói về điều này trong nhiều cuộc phỏng vấn rồi. Ông ấy nói là mình nghĩ ra cảnh đó ở trường quay, rằng ông ấy muốn tạo ấn tượng rằng hòn đá đó đang "chọn" họ hoặc "đi theo" họ bằng cách nào đó.
____________________
Dịch bởi Tuan Anh Nguyen

Phim có 2 chi tiết nhỏ là:
- Nhà này bị mưa ngập, nếu tầng hầm như vậy thì kể cả mưa nhỏ nhỏ cũng ngập dc. Nên nhả ở phải thoát nc ở đâu đấy hoặc cái cửa sổ phải bị lấp một phần vào ko thể ngang đg dc.
- Khi nhà ngập thì tảng đá của thằng bạn cho gần như nổi trên mặt nước là sai vì nc ngập khá sâu ko thể thấy tảng đá gần mặt nc thế.
Mỗi nước luật lá khác nhau nên CA các nước cũng xử lý khác nhau,khó mà nói được. Nước phát triển nên trình độ tất nhiên ko phải là kém đượcLiệu mấy vụ như vậy mà CA Đông Lào qua điều tra thì ae nghĩ có ra ko, chứ thấy mấy bố Nhật chả điều tra đc cái cc gì nên hồn. Bao vụ từ xưa đến nay rồi
Suy đoán linh tinh, vớ vẩn, không có chứng cứ số liệuVN phá án giỏi hơn Hàn , Nhật nhiều , nguyên liệu làm phim nhiều vl mà chưa có phim trinh thám hay mà xem![]()
ông cũng suy đoán thôi chứ hàm hồ cái gì, trên báo hay có nhưng serie nhiều phần phá án, rồi mấy chương trình thuật lại cảnh phá án trên tivi antv , sát nhân hàng loạt thì vụ ông thầy bùa thiên linh cái, đâu cũng có ng giỏi, ông đừng tự nhục, cức nước phát triển thơm hơn các kiểu, đâu không tôn trọng sinh mạng con người...Suy đoán linh tinh, vớ vẩn, không có chứng cứ số liệu
Ở những nước phát triển, họ coi trọng quyền con người, có nguyên tắc suy đoán vô tội, muốn kết tội phải đầy đủ chứng cứ.
Việt Nam thì gần đây công tác phá án cũng tiến bộ nhiều, rất ít những vụ ép cung rồi.
Thực ra ở VN, những tội phạm nguy hiểm phần lớn là do bộc phát, không kiềm chế, rất ít những vụ có tính toán.
.Có cái này hay nè:Vừa coi xong phim hay thật, nhiều bác tự hỏi sao lão Park chết thì có thể giải thích thế này. Tuỳ theo góc nhìn, tất cả các nhân vật trong phim đều là ký sinh trùng:
- Park < Vợ< 02 đứa con
- Căn nhà < Bà quản gia < Ong chồng
- Thằng anh < Con em < Kim < Vợ Kim.
Ngoài ra, thì các ký sinh trùng trên cũng ký sinh lẫn nhau, tạo thành một mắc xích, liên kết 03 gia đình.
Nếu bác nào còn nhớ kiến thức Sinh học hoặc là mò wiki thì sẽ biết đó là khi vật chủ chết thì vật ký sinh cũng sẽ chết theo. Những cái chết cuối phim cũng theo quy luật đó. Bà quản gia mất việc làm => Bả chết => Chồng bả chết. Thằng anh chết thì kéo theo con em, con em kéo theo cha nó (bị truy nã). Park thì chết vì những người giúp việc chết, dẫn đến vợ và 02 đứa con giờ không ai chăm sóc (có thể gọi là chết).
Ý nghĩa sâu xa của Bong là để phê phán hiện thực của XH hiện đại, giờ cái giờ cũng đầy đủ, đa phần mọi người đều mềm yếu đi, khả năng lo cho bản thân không có, đụng cái gì cũng phải nhờ người khác, ký sinh lẫn nhau mà sống. Mà đã ký sinh thì khi vật chủ chết, chúng ta cũng chịu kết cục tương tự.
Như vậy thì hơi kịch quá bác, việc Kim giết Park bắt nguồn hoàn toàn tự Kim, Park như là tấm gương phản chiếu toàn bộ cái xấu của Kim vậy, là những cái Kim muốn có nhưng ko có được: tiền nhiều, nhà to cửa rộng, vợ trẻ đẹp.Ông park chết hơi thiếu 1 chút gì đó cao trào. Kiểu như trước đấy lúc lái xe cho bà vợ ông chồng kiểu khinh bỉ ra mặt hoặc thái độ thì để bị giết nó hợp lý hơn.
Ngoài đoạn này ra thì không chê được đoạn nào. Phim làm hay quá. Xem nặng nề vãi. Mà phim này đoạn đầu kiểu kiểu "số đỏ" ý nhỉ.
.Nếu xét tổng thể thì bà mẹ là vật chủ để cả đám ký sinh vào trươc khi vô nhà Park: bả kiếm việc cho cả gia đình, chăm sóc nhà cửa, gần như cảnh quay nào có bà mẹ là bả luôn làm gì đó, trong khi Kim và lũ con 1 là ngủ, 2 là ngồi chơi.Có cái này hay nè:
- Khi nhà Kim cùng nhau uống bia ở nhà, mọi người đều chuyển sang loại bia nhập khẩu đắt tiền hơn sau khi đột nhập thành công vào nhà giàu, trừ Chung-sook, người vẫn uống loại nội địa rẻ tiền. Tôi không biết liệu điều đó có liên quan tới việc bà là người duy nhất thoát khỏi phi vụ này gần như nguyên vẹn không hề hấn gì.
Chắc tại mình hiền nên thấy việc bị chê nó đơn giản quáNhư vậy thì hơi kịch quá bác, việc Kim giết Park bắt nguồn hoàn toàn tự Kim, Park như là tấm gương phản chiếu toàn bộ cái xấu của Kim vậy, là những cái Kim muốn có nhưng ko có được: tiền nhiều, nhà to cửa rộng, vợ trẻ đẹp.
Việc bịt mũi chê hôi của vợ chồng Park là phản ứng tự vệ của con người thôi, chứ ko phải là Park chủ ý chê Kim, nhưng Kim cảm thấy bị xúc phạm vì cuối cùng Kim biết tại sao mình hôi (lúc đâm Park). Lúc đầu còn ngửi ngửi là do chưa biết đấy.
Nếu xét tổng thể thì bà mẹ là vật chủ để cả đám ký sinh vào trươc khi vô nhà Park: bả kiếm việc cho cả gia đình, chăm sóc nhà cửa, gần như cảnh quay nào có bà mẹ là bả luôn làm gì đó, trong khi Kim và lũ con 1 là ngủ, 2 là ngồi chơi.
chưa đến mức phải giết. Nếu trước đấy ông park đi cùng vợ rồi 2 vc cùng chê xe bị mùi thì mình nghĩ hay hơn.lão Kim đấy tính cục, bt nhẫn nhịn nhưng đến mức nào đấy ko nhịn dc thì rất nóng.Chắc tại mình hiền nên thấy việc bị chê nó đơn giản quáchưa đến mức phải giết. Nếu trước đấy ông park đi cùng vợ rồi 2 vc cùng chê xe bị mùi thì mình nghĩ hay hơn.
Nhưng việc giết park nó là tổng hợp nhiều yếu tố. Trong đó nếu sâu xa thì là ông Kim nghĩ mình mất tất cả rồi, bản tính lúc đấy trỗi dậy không còn suy nghĩ chín chắn nữa nên giết ông Kim.