loài cỏ đêm
Youtube Master Race
- 9/2/10
- 0
- 0
chào các bạn!
mình xin tâm sự với các bạn và mong các bạn có thể chia sẻ với mình , cho mình một ý kiến.
Chuyện là thế này , mình lên thành phố học nghề , có ở trọ ở nhà một người quen , ở đây không phải là nhà trọ , mà là nhà của một người quen. Chủ ngôi nhà là một phụ nữ , sống độc thân năm nay đã gần 40t :) mình là boy xin ở nhờ nhà chị ấy. Ngôi nhà chỉ rộng đủ để kê 2 chiếc giường ( kê giường là khỏi có chỗ đi ra đi vô) . Thoạt đầu mình trải chiếu ngủ dưới nền , còn chị thì ngủ trên ghế , cứ như vậy cho đến khi mùa áp thấp nhiệt đới , trời mưa nước tràn vào nhà , và chị cho phép mình lên ghế ngủ chung nhưng đắp 2 mềm riêng) ........
ngủ chung 1 tuần đầu không có chuyện gì cả , cho tới tuần thứ 2 , mình ngủ hay nằm úp cho dễ ngủ , chị nói như thế sẽ bị ngộp tim và bắt mình nằm ngửa lên , mình nói là :" nằm ngửa ko có gì ôm nên khó ngủ" :'> thế rồi chị nói mình ôm chị ấy mà ngủ , mình vừa quay qua gác tay qua chị , thì chị quay lại ôm chặt lấy mình , mình và chị ôm chặt nhau đến cuồng loạn ( thề với anh em là chỉ ôm thật chặt chứ ko làm gì cả.)...
thế rồi đến những đêm tiếp theo , những lần ôm ấp bắt đầu thay đổi hẳn , thay vì ôm lần này mình tung mềm nằm và tay chăn bắt đầu mò mẫm ( chị ko có ý kiến gì và cứ để mình làm như vậy).... tiếp theo của những ngày sau là mò mẵm phần bên dưới......và gần như đi đến đích( quan hệ tình dục ) nhưng chii5 vẫn làm chủ dc bản thân , vì chị sống độc thân , và chị vẫn còn là con gái chưa quan hệ với ai cả , và mình ko dc phép đi quá đà ( mình cũng là trai tân chưa quan hệ với ai cả )...........
nhưng chủ nhật ngày 7/2 hôm vừa rồi ,cái chuyện ko nên sảy ra thì cũng đã sảy ra , mình và chị đã làm chuyện ấy , tất nhiên mình là người chủ động , mình đã làm chuyện ấy trong khi chị luôn kêu là "ko dc làm vậy" nhưng vì thấy mình cuồng rồi nên chị cũng đành cam chịu, chị ra máu rất nhiều , rất đau và rất buồn , và chị nằm khóc , tuy vậy vẫn chiều mình nhiệt tình......... thấy chị khóc nên mình an ủi rằng :" thôi đã lỡ rồi , đừng khóc làm gì , ko giải quyết dc gì đâu , em muốn chị đừng quá quan trọng chuyện này , làm chị em mình khó nhìn mặt nhau".....
đến đây thì mọi rắc rối bắt đầu , vẻ bên ngoài chị coi như ko có chuyện gì , vẫn nói chuyện bình thường , nhưng nét mặt vẫn lộ vẻ ko vui , ko thoải mái , và bắt mình ngủ riêng và nói :" chuyện ko nên làm thì ko nên làm , nhưng đã làm rồi thì đừng để nó sảy ra lần nữa , nếu có em bé chị sẽ nuôi chị ko trói buộc em đâu.".....
vì thái độ và quyết định của chị , mình cảm thấy đang ngày ngày tạo ra 1 khoảng cách khá là nghiêm trọng giữa 2 người , mình cảm thấy cả 2 đang đề phòng nhau.
mình nói với chị rằng :" mình ko sợ có em bé , mình ko sợ gì cả , chỉ mong chị đừng quan trọng quá làm gì , đừng tạo ra khoảng cách giữa 2 người... vì em nợ chị nhiều quá ..." chị lại nói :" chị ko ràng buộc em , lỗi là lỗi của cả 2 , tại do chị cho em ngủ chung . Chị bắt em ngủ riêng ko phải vì chị giận em hay ghét bỏ em , chị vẫn thương em , nhưng cái gì ko nên thì đừng nên để nó sảy ra thêm lần nữa ."..
Mình đã khuyên chị hết lời rồi , giờ mình cũng ko chịu nổi với những thái độ giao tiếp thường ngày , thật thật giả giả , nói chung là ko dc thoải mái như ngày đầu khi mình mới tới , mình đã làm sáo trộn cuộc sống trong căn nhà này , giờ mình muốn rời khỏi đây , nhưng mình ko dc rời khỏi đây , bản thân mình muốn có trách nhiệm về vụ này......
theo mình nghĩ thế này :
- chuyện ấy là ko thể , nhưng nó đã sảy ra.
- Nó đã sảy ra , vậy có sảy ra thêm lần 2 lần 3 hay lần thứ 10 thì có gì khác nhau?
- chuyện sảy ra rồi , giờ có làm gì thì cũng vậy thôi , ko làm thời gian quay ngược lại dc , tuy nhiên ko phủ nhận rằng , tất cả là do mình gây ra.
- vậy thì tại sao phải đối xử với nhau như người xa lạ , phải tạo ra 1 bức tường ngăn cách giữa 2 chị em , việc gì phải đề phòng nhau như thế?
+ cái mình muốn bây giờ là 2 chị em hãy chấp nhận sự thật , chấp nhận nhau , mình muốn chị nghĩ thoáng hơn về việc này , và coi nó như là 1 nhu cầu bình thường của bản thân ( vì theo phương tây , việc QHTD họ coi là bình thường điển hình là ca sỹ madona vậy đó....)
nhưng........
- chị đã sống thanh khiết suốt mấy chục năm , đã từ chối biết bao nhiêu ông , giữ mình . Vậy mà giờ biến thành đàn bà vì mình...
- Người con gái lần đầu trải qua chuyện này , mình biết là cảm thấy bị xúc phạm và mất mát ghê gớm lắm.
- Nếu như ko có mình , nếu mình ko xuất hiện , thì chị có thể sống thoải mái , vẫn hồn nhiên , vẫn là con gái.....
thực sự chuyện đã vậy , giờ giải quyết thế nào thì tốt cho cả 2? làm thế nào đây?
mọi tội lỗi là do mình gây ra , mọi sự là do mình , mình thật đáng trách , kiếp này mình gây ra họa thật rồi , mình muốn bù đắp lại cho chị , do chị sống độc thân , sau này mình sẽ chăm sóc cho chị , sẽ đi làm , sẽ kiếm tiền , sẽ chăm sóc cho chị để cho lòng mình bớt đi sự giày vò của lương tâm , mình nghĩ như vậy có dc ko?
mình xin tâm sự với các bạn và mong các bạn có thể chia sẻ với mình , cho mình một ý kiến.
Chuyện là thế này , mình lên thành phố học nghề , có ở trọ ở nhà một người quen , ở đây không phải là nhà trọ , mà là nhà của một người quen. Chủ ngôi nhà là một phụ nữ , sống độc thân năm nay đã gần 40t :) mình là boy xin ở nhờ nhà chị ấy. Ngôi nhà chỉ rộng đủ để kê 2 chiếc giường ( kê giường là khỏi có chỗ đi ra đi vô) . Thoạt đầu mình trải chiếu ngủ dưới nền , còn chị thì ngủ trên ghế , cứ như vậy cho đến khi mùa áp thấp nhiệt đới , trời mưa nước tràn vào nhà , và chị cho phép mình lên ghế ngủ chung nhưng đắp 2 mềm riêng) ........
ngủ chung 1 tuần đầu không có chuyện gì cả , cho tới tuần thứ 2 , mình ngủ hay nằm úp cho dễ ngủ , chị nói như thế sẽ bị ngộp tim và bắt mình nằm ngửa lên , mình nói là :" nằm ngửa ko có gì ôm nên khó ngủ" :'> thế rồi chị nói mình ôm chị ấy mà ngủ , mình vừa quay qua gác tay qua chị , thì chị quay lại ôm chặt lấy mình , mình và chị ôm chặt nhau đến cuồng loạn ( thề với anh em là chỉ ôm thật chặt chứ ko làm gì cả.)...thế rồi đến những đêm tiếp theo , những lần ôm ấp bắt đầu thay đổi hẳn , thay vì ôm lần này mình tung mềm nằm và tay chăn bắt đầu mò mẫm ( chị ko có ý kiến gì và cứ để mình làm như vậy).... tiếp theo của những ngày sau là mò mẵm phần bên dưới......và gần như đi đến đích( quan hệ tình dục ) nhưng chii5 vẫn làm chủ dc bản thân , vì chị sống độc thân , và chị vẫn còn là con gái chưa quan hệ với ai cả , và mình ko dc phép đi quá đà ( mình cũng là trai tân chưa quan hệ với ai cả )...........
nhưng chủ nhật ngày 7/2 hôm vừa rồi ,cái chuyện ko nên sảy ra thì cũng đã sảy ra , mình và chị đã làm chuyện ấy , tất nhiên mình là người chủ động , mình đã làm chuyện ấy trong khi chị luôn kêu là "ko dc làm vậy" nhưng vì thấy mình cuồng rồi nên chị cũng đành cam chịu, chị ra máu rất nhiều , rất đau và rất buồn , và chị nằm khóc , tuy vậy vẫn chiều mình nhiệt tình......... thấy chị khóc nên mình an ủi rằng :" thôi đã lỡ rồi , đừng khóc làm gì , ko giải quyết dc gì đâu , em muốn chị đừng quá quan trọng chuyện này , làm chị em mình khó nhìn mặt nhau".....
đến đây thì mọi rắc rối bắt đầu , vẻ bên ngoài chị coi như ko có chuyện gì , vẫn nói chuyện bình thường , nhưng nét mặt vẫn lộ vẻ ko vui , ko thoải mái , và bắt mình ngủ riêng và nói :" chuyện ko nên làm thì ko nên làm , nhưng đã làm rồi thì đừng để nó sảy ra lần nữa , nếu có em bé chị sẽ nuôi chị ko trói buộc em đâu.".....
vì thái độ và quyết định của chị , mình cảm thấy đang ngày ngày tạo ra 1 khoảng cách khá là nghiêm trọng giữa 2 người , mình cảm thấy cả 2 đang đề phòng nhau.
mình nói với chị rằng :" mình ko sợ có em bé , mình ko sợ gì cả , chỉ mong chị đừng quan trọng quá làm gì , đừng tạo ra khoảng cách giữa 2 người... vì em nợ chị nhiều quá ..." chị lại nói :" chị ko ràng buộc em , lỗi là lỗi của cả 2 , tại do chị cho em ngủ chung . Chị bắt em ngủ riêng ko phải vì chị giận em hay ghét bỏ em , chị vẫn thương em , nhưng cái gì ko nên thì đừng nên để nó sảy ra thêm lần nữa ."..
Mình đã khuyên chị hết lời rồi , giờ mình cũng ko chịu nổi với những thái độ giao tiếp thường ngày , thật thật giả giả , nói chung là ko dc thoải mái như ngày đầu khi mình mới tới , mình đã làm sáo trộn cuộc sống trong căn nhà này , giờ mình muốn rời khỏi đây , nhưng mình ko dc rời khỏi đây , bản thân mình muốn có trách nhiệm về vụ này......
theo mình nghĩ thế này :
- chuyện ấy là ko thể , nhưng nó đã sảy ra.
- Nó đã sảy ra , vậy có sảy ra thêm lần 2 lần 3 hay lần thứ 10 thì có gì khác nhau?
- chuyện sảy ra rồi , giờ có làm gì thì cũng vậy thôi , ko làm thời gian quay ngược lại dc , tuy nhiên ko phủ nhận rằng , tất cả là do mình gây ra.
- vậy thì tại sao phải đối xử với nhau như người xa lạ , phải tạo ra 1 bức tường ngăn cách giữa 2 chị em , việc gì phải đề phòng nhau như thế?
+ cái mình muốn bây giờ là 2 chị em hãy chấp nhận sự thật , chấp nhận nhau , mình muốn chị nghĩ thoáng hơn về việc này , và coi nó như là 1 nhu cầu bình thường của bản thân ( vì theo phương tây , việc QHTD họ coi là bình thường điển hình là ca sỹ madona vậy đó....)
nhưng........
- chị đã sống thanh khiết suốt mấy chục năm , đã từ chối biết bao nhiêu ông , giữ mình . Vậy mà giờ biến thành đàn bà vì mình...
- Người con gái lần đầu trải qua chuyện này , mình biết là cảm thấy bị xúc phạm và mất mát ghê gớm lắm.
- Nếu như ko có mình , nếu mình ko xuất hiện , thì chị có thể sống thoải mái , vẫn hồn nhiên , vẫn là con gái.....
thực sự chuyện đã vậy , giờ giải quyết thế nào thì tốt cho cả 2? làm thế nào đây?
mọi tội lỗi là do mình gây ra , mọi sự là do mình , mình thật đáng trách , kiếp này mình gây ra họa thật rồi , mình muốn bù đắp lại cho chị , do chị sống độc thân , sau này mình sẽ chăm sóc cho chị , sẽ đi làm , sẽ kiếm tiền , sẽ chăm sóc cho chị để cho lòng mình bớt đi sự giày vò của lương tâm , mình nghĩ như vậy có dc ko?


cưới nhau là ko thể vì gia đình , xã hội , bè bạn , tôn giáo ko cho phép.



.
,trước khi hành động mà ko nghĩ tới hậu quả và tương lai của ông à