[Quan Độ chi chiến] - All About HPLN - 10th Topic

Updated phiên bản Full Volume (đầy đủ Cover + Phụ luc)
Volume 07 | Download
Volume 08 | Download
Volume 11 | Download

tất cả các vol remake cho đến thời điểm hiện tại đều đã có phiên bản full volume, các bác có thể download tất cả các vol ở Folder này. :D
 
Ra chap mới là phải coi lại 2 3 chap cũ , như vậy mới hiểu dc , mềnh coi tới 336 nói tới Hứa Du sang Tào doanh định lừa anh Tháo đánh Ô Sào , nhưng bị TMY bắt cả nhà , làm phải khai hết kế hoạch của VP cho Tào Tháo biết , mà sao anh Tháo vẫn cầm quân đánh ô Sào vậy :(

tương kế tựu kế ấy mà :-?
 
bác faster post 339 lên đây đi, đọc kiểu đấy quen rồi
thx
 
E hèm. Sai rồi. Việc quân liên gắn với việc nước, khó có thể tách rời quân sự với chính trị ra được. Những vùng giao tranh tất sẽ có yếm trá, nếu ko nắm vững chính trị thì sao có thể giữ được thành?! Nhiệm vụ là giữ cũng có nghĩa là trước có thể đánh có dám đến đánh (Văn Trường dám đánh cả thiên hạ để giữ Hán Trung cho Lưu Bị), sau có thể vâng lệnh mà phát quân giao tranh những vùng lân cận (Vân Trường ra Phàn Thành). Đấy là việc của những người đứng đầu 1 vùng. Xét về Triệu Vân, ta thấy Vân từng nắm giữ những chức: Nha Môn Tướng Quân, Dực Tướng Quân, Hổ Oai Tướng Quân (cái này là hiệu chứ ko phải chức), Trung Hộ Quân (như trên), Chinh Nam Tướng Quân, Trấn Đông Tướng Quân, sau bị biếm thành Trấn Quân Tướng Quân, từng thủ tước Đô Đình Hầu, mất có thụy hiệu Thuận Bình Hầu. Vân thường ở Thành Đô, cầm binh thì làm tiên phong hoặc nghi binh. Xét về tầm, Vân chưa từng thống lĩnh 1 vùng như các tướng khác, cũng chưa từng thống lĩnh cả 1 đội quân riêng. Vậy nên, xét về mặt nào, Vân cũng ko bằng các tướng khác được.


Chức cao tài lớn thì cầm quân to, thế thôi. Nếu bảo anh có tài mà vẫn dưới người khác thì 1 là xem lại tài của anh, 2 là tài ko bằng người.


Bạn nói đúng, nhưng đáng tiếc, bạn hiểu sai rồi. "Người thực hiện thành công" trong vấn đề "tham mưu" chính là những người sử dụng mưu kế và sai kẻ khác làm theo kế của mình. Còn những người trực tiếp làm theo những mưu kế đó, thì họ là "người thực hiện thành công" nhiệm vụ đánh trận. Lấy 1 ví dụ, như Vân với Lượng. Khi Lượng bày kế cho Vân làm và thành công, thì Lượng thành công với mưu kế của mình, còn Vân là người thành công với việc đánh trận. Ko thể xét ngược là Vân giỏi hơn Lượng ở khoản dùng mưu được (cũng như ko thể bắc cầu kiểu Lượng là chủ của Vân tức Lượng đánh hay hơn Vân).

Bác này hiểu sai ý tôi rồi, bác nói việc quân đi liền với chính trị là đúng nhưng khi ta xét lại , các vùng ngoại trừ Giang Lăng trên danh nghĩa đều là thuộc các khu vực mà chính quyền của họ nắm giữ ( lấy ví dụ như Hạ Phì của Liêu thì rõ ràng là của Ngụy, bên Ngô khi đánh chỉ là tìm cách chiếm chứ ko phải là "lấy lại" như Giang Lăng ), đó là lý do tại sao mình nói Giang Lăng nóng bỏng hơn về mặt chính trị, và cũng khẳng định luôn các phẩm chất cần để làm tướng chấn giữ ở đó ( bằng chứng là các anh ấy có đi đánh đâu, nếu đi đánh thì chỉ dẫn đến hậu quả là vong mạng : Trường + Uyên ) ( các phẩm chất thì mình lấy từ trong " Khổng Minh Gia Cát đại truyện" cái này có sự lập luận khách quan nên rất đáng tin ), "giữ" mà bác chỉ hiểu là thủ thôi thì thật sự là thiển cận quá. Anh Văn Trường chém gió như thế ta chỉ thấy mỗi lòng trung + tráng trí hào tình của anh thôi chứ còn bác lại cho đó là dám đánh cả thiên hạ thật thì đúng là đã nhầm lại càng nhầm.

Còn cái đoạn thống lĩnh một vùng thì mình đã nói bao nhiêu lần rồi: do ý đồ của " người lãnh đạo", ở đây là Lưu Bị và Gia Cát, mình đã lấy ví dụ về Đôn chột với Uyên phía trên rồi còn gì, nhắc lại một lần nữa trong tình huống của Thục (cân bằng quân mới (Hoàng Trung, Ngụy Diên, Siêu, cánh tướng trong Thục ) với cánh quân cũ ) nên mới có chỗ cho Trung lên vị trí cao hơn trong ngũ hổ, mới cho Diên lên làm thái thú, cái này một lần nữa bác cần xem lại quyển Khổng Minh gia cát đại truyện để biết thêm nhé.

Tiếp tục với ý cầm quân to, bác đã sai càng thêm sai: "Chức cao, tài to thì cầm quân to" thực sự là ko hoàn chỉnh, chức cao, tài to còn phải đi liền với nhiệm vụ chứ nếu ko tạo cơ hội cho nó phản à ( nhìn anh Mạnh Đạt ấy, cho nó khu lớn, quân nhiều nhưng tạo đk cho nó, anh Tào Phi thì quý còn quần thần thì ko , cuối cùng mới dẫn đến nó phản )

Và ý cuối là câu nói của Napoleon, với cái này thì ý của Napoleon đó là, người ra trận thực hiện kế hoạch một cách thành công thì là người giỏi nhất, ở đây người vạch ra kế hoạch đã có tài nhưng người thực hiện, áp dụng còn có cái tài to hơn. Bác có thể đọc trong quyển của Ê-tác-lê. Cái này mình xin lỗi do ko giải thích đàng hoàng dẫn đến bác hiểu sai.
 
Bác này hiểu sai ý tôi rồi, bác nói việc quân đi liền với chính trị là đúng nhưng khi ta xét lại , các vùng ngoại trừ Giang Lăng trên danh nghĩa đều là thuộc các khu vực mà chính quyền của họ nắm giữ ( lấy ví dụ như Hạ Phì của Liêu thì rõ ràng là của Ngụy, bên Ngô khi đánh chỉ là tìm cách chiếm chứ ko phải là "lấy lại" như Giang Lăng ), đó là lý do tại sao mình nói Giang Lăng nóng bỏng hơn về mặt chính trị, và cũng khẳng định luôn các phẩm chất cần để làm tướng chấn giữ ở đó ( bằng chứng là các anh ấy có đi đánh đâu, nếu đi đánh thì chỉ dẫn đến hậu quả là vong mạng : Trường + Uyên ) ( các phẩm chất thì mình lấy từ trong " Khổng Minh Gia Cát đại truyện" cái này có sự lập luận khách quan nên rất đáng tin ), "giữ" mà bác chỉ hiểu là thủ thôi thì thật sự là thiển cận quá. Anh Văn Trường chém gió như thế ta chỉ thấy mỗi lòng trung + tráng trí hào tình của anh thôi chứ còn bác lại cho đó là dám đánh cả thiên hạ thật thì đúng là đã nhầm lại càng nhầm.
Giặc tới ko đánh thì dâng thành dâng đất hả bạn? Những đức tính bạn đưa ra, vốn ko đủ, vì những cái đó chỉ giữ được người cạnh mình chứ ko giữ được thành bạn ạ. Còn cái việc của Văn Trường, ta thấy cái tầm của 1 thái thú nó phải như thế, khác xa với việc cái anh tiên phong vác cờ chạy đầu.

Còn cái đoạn thống lĩnh một vùng thì mình đã nói bao nhiêu lần rồi: do ý đồ của " người lãnh đạo", ở đây là Lưu Bị và Gia Cát, mình đã lấy ví dụ về Đôn chột với Uyên phía trên rồi còn gì, nhắc lại một lần nữa trong tình huống của Thục (cân bằng quân mới (Hoàng Trung, Ngụy Diên, Siêu, cánh tướng trong Thục ) với cánh quân cũ ) nên mới có chỗ cho Trung lên vị trí cao hơn trong ngũ hổ, mới cho Diên lên làm thái thú, cái này một lần nữa bác cần xem lại quyển Khổng Minh gia cát đại truyện để biết thêm nhé.
Từ sau Xích Bích đến khi Bị lấy Xuyên, người theo Bị ko thiếu. Tại sao lại phải là Diên? Diên được chọn để cân bằng cánh cũ ko có nghĩa là trong đám tướng mới chỉ có mình Diên. Vậy nên, y đồ của lãnh đạo gì thì ý đồ, thì cũng phải chọn người có tài xứng tầm bạn ạ.

Hoặc giả bạn cho Bị ko có mắt nhìn người?!

Tiếp tục với ý cầm quân to, bác đã sai càng thêm sai: "Chức cao, tài to thì cầm quân to" thực sự là ko hoàn chỉnh, chức cao, tài to còn phải đi liền với nhiệm vụ chứ nếu ko tạo cơ hội cho nó phản à ( nhìn anh Mạnh Đạt ấy, cho nó khu lớn, quân nhiều nhưng tạo đk cho nó, anh Tào Phi thì quý còn quần thần thì ko , cuối cùng mới dẫn đến nó phản )
Bạn chả chứng minh được cái gì. Chức luôn đi chung với quyền lực và nghĩa vụ rồi.
Cái vấn đề ở đây là phải xứng tầm.

Và ý cuối là câu nói của Napoleon, với cái này thì ý của Napoleon đó là, người ra trận thực hiện kế hoạch một cách thành công thì là người giỏi nhất, ở đây người vạch ra kế hoạch đã có tài nhưng người thực hiện, áp dụng còn có cái tài to hơn. Bác có thể đọc trong quyển của Ê-tác-lê. Cái này mình xin lỗi do ko giải thích đàng hoàng dẫn đến bác hiểu sai.
Tôi đã nói rõ, họ tài trong cái lĩnh vực của mình, chứ ko thể có chuyện tất cả những người lính đều mưu trí hơn hơn sĩ quan, tham mưu của họ được.

Nói cho rõ hơn 1 tí. Người bày mưu và thực hiện mưu kế luôn là Lượng, còn cái Vân làm là làm theo mệnh lệnh và đi đánh. Công nhận là Vân đánh hay, đánh giỏi hơn Lượng thật.

Có 1 điểm là qua cả bài, thấy bại math man (và nhiều bạn khác), rất hay bị nhầm lẫn khi cho rằng đã tài thì làm gì cũng giỏi. Đáng tiếc, có người có tài đánh nhau (đánh trận), có người có tài bày mưu, có người có nhìn người/dùng người, có người có tài quản lý,.v.v.. Có người có nhiều tài 1 lúc, có người chỉ có 1. Như Bị giỏi nhìn người, nhưng bày mưu đánh trận ko phải mặt mạnh. Hay Lượng có vẻ như toàn tài (ko nói khoản đánh nhau), nhưng về phương cách quản lý có nhiều vấn đề.
 
Chỉnh sửa cuối:
Anh Văn Trường chém gió như thế ta chỉ thấy mỗi lòng trung + tráng trí hào tình của anh thôi chứ còn bác lại cho đó là dám đánh cả thiên hạ thật thì đúng là đã nhầm lại càng nhầm.
Chài bác này viết hời hợt quá, bác tìm hiểu thì cố mà đúc rút lại cho nó cô đọng chút, Diên không chỉ có hào khí mà làm cũng rất tốt từ khi giữ Hán Trung cho đến khi Diên chết Hán Trung rất ổn định. Vì là khu vực đặc biệt giữ yên lãnh thổ, đường tác chiến khó khăn, vị trí các khu vực trọng yếu của địch ở rất xa, nên anh Diên không đánh dẹp thì cũng chẳng có gì đáng nói.

Còn cái đoạn thống lĩnh một vùng thì mình đã nói bao nhiêu lần rồi: do ý đồ của " người lãnh đạo", ở đây là Lưu Bị và Gia Cát, mình đã lấy ví dụ về Đôn chột với Uyên phía trên rồi còn gì, nhắc lại một lần nữa trong tình huống của Thục (cân bằng quân mới (Hoàng Trung, Ngụy Diên, Siêu, cánh tướng trong Thục ) với cánh quân cũ ) nên mới có chỗ cho Trung lên vị trí cao hơn trong ngũ hổ, mới cho Diên lên làm thái thú, cái này một lần nữa bác cần xem lại quyển Khổng Minh gia cát đại truyện để biết thêm nhé.
Bạn có bằng chứng nào cho rằng Đôn Chột hàng khủng hơn Hạ Hầu Uyên, Uyên sau khi đánh bại Mã Siêu, tiến vào Hán Trung với Tháo năng lực hơn người mới được cử giữ khu vực trọng yếu thế. Tào Tháo, Lưu Bị là những tay dùng người lão luyện sao có thể không biết người mà dùng.
Bác đọc mà không kỹ, Lượng có nói : sợ Vũ ở xa không biết được công của Trung và Diên thế nào sợ lại không vừa ý. Nói thế là khẳng định một điều Trung xứng đáng và Diên cũng xứng đán chứ không phải cân bằng quyền lực giữa tập đoàn Kinh Châu và Ích Châu.
Tiếp tục với ý cầm quân to, bác đã sai càng thêm sai: "Chức cao, tài to thì cầm quân to" thực sự là ko hoàn chỉnh, chức cao, tài to còn phải đi liền với nhiệm vụ chứ nếu ko tạo cơ hội cho nó phản à ( nhìn anh Mạnh Đạt ấy, cho nó khu lớn, quân nhiều nhưng tạo đk cho nó, anh Tào Phi thì quý còn quần thần thì ko , cuối cùng mới dẫn đến nó phản )
Mạnh tử có nói : Quyền lực là thứ ông thích, người trên thích người dưới càng thích hơn nhưng kẻ có năng lực mới ở đúng vị trí!.
Mạnh Đạt chỉ là thái thú Tân Thành, một vị trí nhỏ đâu có thể gọi là khu vực lớn, nếu anh ý là Thứ sử khu Tư Lệ thì chắc anh Tư mã Ý chẳng dám làm gì đâu bạn ạ :).
Và ý cuối là câu nói của Napoleon, với cái này thì ý của Napoleon đó là, người ra trận thực hiện kế hoạch một cách thành công thì là người giỏi nhất, ở đây người vạch ra kế hoạch đã có tài nhưng người thực hiện, áp dụng còn có cái tài to hơn.
Người vạch kế hoạch là người có đầu óc tổ chức tốt phân tích lợi hại và thực tế trên chiến trường mới có thể lập kế hoạch được :). Trong Quân Đội các tướng lĩnh thường là những người trưởng thành từ quân nhân lên, nên trước khi lập được kế hoạch thì ông phải có kinh nghiệm về tác chiến trước bạn ạ :).
 
Hỏa phụng liêu nguyên​
Hồi 337: Nhất tiễn tam điêu (text - chưa có RAW nhé)
Dịch: Nguyễn Hà An
Nguồn: Thủy Kính phủ
[SPOIL](Nghe tên chap này như kiểu "Anh hùng xạ điêu" ấy nhờ ;)).

Nam Phản.

?: Để bọn chúng điều đi thật sao?

?: Không còn cách nào khác, đám quân này trước là của y mà.

Dương Thanh: Gấp rút như vậy, thật là có cái thế phá phủ trầm chu.


Hỏa Phụng Liêu Nguyên hồi 337 – Nhất tiễn tam điêu


Đoạn Tiễn: Nói đúng lắm, đây là cơ hội sau cùng của hắn rồi. Hứa gia thất thế, bọn chúng lại càng dọa nạt, khí thế bức người.

Đoạn Tiễn: Chúng ta tuy thay thế Hứa Du, nhưng uy tín không đủ … điểm này, đã sớm nằm trong tính toán của bọn chúng.



?: Đại công tử, tướng lĩnh cùng quân lính đều đã tới cả.

Viên Đàm: Tốt.

Viên Đàm: Toàn quân tiến lên, xuất phát!



Quan Độ.

Hạ Hầu Đôn: Phó tướng, báo cáo quân tình!

?: Lần công kích này không như bình thường, các trại bị vây khốn trầm trọng, chúng ta phải tự trông cậy vào mình thôi!

Hạ Hầu Đôn: Tốt lắm, cuối cùng cũng tới rồi!



?: Cao đại nhân, quân ta ở phía Nam loạn rồi!

?: Hậu quân chúng ta lại đụng độ kì binh của Giả Hủ!

Cao Lãm: Giả Hủ không phải là đang giao tranh với Viên Thượng sao?

?: Báo! Quân Viên Thượng lui rồi!

Cao Lãm nghĩ: Lui rồi …

Cao Lãm nghĩ: Mẹ kiếp Viên tam công tử nhà ngươi!

Cao Lãm: Báo cáo với đô đốc, Cao Lãm lại gặp Giả Hủ …



Cổ Phất

?: Chúng ta lui gấp, Giả Hủ điều binh thẳng phía Bắc, Cao Lãm đã sớm biết trước, nhất định khó mà đối địch.

Viên Thượng: Thẩm Phối, làm như vậy có vấn đề gì không?

Thẩm Phối: Công tử yên tâm, Cao Lãm sớm muộn cũng sẽ lui thôi.

Thẩm Phối: Như Viên Phương mong muốn, Cao Lãm một khi rút lui, sẽ để lộ ra một tuyến đường.

Thẩm Phối: Chỉ là, lần này chúng ta lại nắm thế chủ động.

Thẩm Phối: Gã này có muốn chạy đi đâu, cũng không thoát ra khỏi bàn tay của tôi.

Thẩm Phối: Nhìn xem, không ngoài dự liệu, hắn tới rồi.

Thẩm Phối: Công tử, chúng ta chiếm giữ yếu địa, không được nhường cho hắn.

Viên Thượng: Được rồi, ông tới gặp hắn đi.



Viên Phương: Tào Tháo sắp đánh Ô Sào, Thẩm đại nhân sao lại tới thế này …

Thẩm Phối: A, đô đốc đừng hiểu nhầm, chỉ bởi quân ta có được tin tức, Tào Tháo bỏ Ô Sào lấy Cố Phất, tam công tử lo lắng cho kế sách của đại nhân,

Thẩm Phối: Nên mới dẫn binh tới trước giữ vững hậu phương cho đô đốc.

Trương Cáp: Đại cục làm trọng, đừng có vòng vo nữa.

Thẩm Phối: Được, lẽ ra đô đốc dụng kế hiểm ác, đừng nên để liên lụy người mình.

Thẩm Phối: Đừng tưởng tôi không biết, Hứa Du hàng Tào, vốn có thể mang năm đứa con theo, chỉ là có người giữ họ ở lại, sau cùng lại bị người ta bắt mất.

Thẩm Phối: Hứa Du đáng thương, vẫn không hay biết cái hiểm ác của kẻ sử kế.

Thẩm Phối: Cùng là mưu sĩ, trong lòng biết mà không nói ra, xin lượng thứ. Cáo từ.



Trương Cáp: Thật lợi hại, một nước này đã bị hắn nhìn ra.

Trương Cáp: Yếu địa trên núi đã bị chiếm, chúng ta đã mất thế chủ động.

Trương Cáp: Như hắn mong muốn, chúng ta phải chia đều công lao với tam công tử rồi.

Trương Cáp: Công tử, bọn chúng bỏ qua kế sách ban đầu, thực hiện bước tiếp theo.

Trương Cáp: Thành rồi.

Viên Phương: Một con rồi.

SFX: Pặc.



Quan Độ, Tào trại.

Giả Hủ: Ô.

Giả Hủ: Giật cả mình, tôi lại cứ tưởng Viên binh nhập trại chứ.

?: Chúa công, Cao Lãm đã lui, con đường trước mặt đã thông rồi.

?: Đội kị binh, ghi nhớ ám hiệu học được từ Hứa Du.

?: Giả đại nhân, phía Nam Nhữ Nam xuất hiện quân địch, thế như phá trúc.

Giả Hủ: Rõ rồi, ta sẽ trở về ngay.

Giả Hủ: Các ngươi đề phòng Cao Lãm phản công.

Tào Tháo: Lần này thực là cực khổ cho ông rồi.

Giả Hủ: Chúa công cũng phải cẩn thận.

Tào Tháo: Các tướng đều bị vây công, chỉ còn trại của ta có thể phát binh.

Tào Tháo: Huống hồ, đội quân này chỉ có ta mới có thể điều khiển.

Tào Tháo: Giả Hủ, cơ hội chỉ trong chớp mắt,

Tào Tháo: Mà ông, cũng muốn xem “Mạnh Đức binh pháp” chứ hả.



Cổ Phất. Đêm khuya.

?: Đô đốc, Viên Đàm cũng tới rồi.

Viên Phương: Con thứ hai cũng biết bước tiếp theo của ta rồi.

SFX: Pặc.



Viên Phương: Vẫn còn một con, một con rất lớn …

?: Đô đốc, Cao Lãm khó địch được Giả Hủ, đã lui binh rồi.

Viên Phương: Con chim thứ ba tới rồi.

SFX: Pặc.

Viên Phương: Viên Đàm, Viên Thượng, còn có Tào Tháo …

Viên Phương: Cẩn thận, bước thứ ba của ta tới rồi!​
[/SPOIL]

Hồi 338: Huynh đệ nội hống (text tiếp)
Dịch: Nguyễn Hà An
[SPOIL]
Trang 1

Ô Sào

Tưởng Kì: Cung nghênh chúa công.

Thuộc hạ Viên Phương – Tưởng Kì

Trang 2

Hỏa Phụng Liêu Nguyên hồi 338 – Huynh đệ nội hống




Trang 3

Đại tướng quân – Viên Thiệu

Viên Thiệu: Quyết chiến rồi ư?

Tưởng Kì: Vâng, trải qua nhiều tháng, chúng ta cuối cùng cũng có thể dẫn dụ Tào Tháo xuất trại rồi.

Viên Thiệu: Vậy là đánh vào đây sao?

Viên Thiệu: Sao không nói gì vậy?

Trang 4

Tưởng Kì: Ừm …

Viên Thiệu: Tưởng Kì, trận này sẽ đánh thế nào đây?

Tưởng Kì: …

Lữ Tường: Tưởng Kì! Rút cục có nói không hả?

Viên Thiệu: Lữ Tường, bỏ đi.

Lữ Tường: Nhưng ngài mới là chúa công mà?

Trang 5

Viên Thiệu: Viên gia vốn có nội hoạn, vì đề phòng có kẻ can dự, không nói ra cũng là có lý.

Viên Thiệu: Chúng ta chờ nghe lệnh của đô đốc vậy.

?: Vâng!

Lữ Tường: Chúa công.

Lữ Tường: Thứ lỗi cho thuộc hạ nhiều lời, chúa công quá buông thả Viên Phương rồi.

Lữ Tường: Mới lấy được tin tức từ Bạch Mã và vùng ngoại vi …

Trang 6

Lữ Tường: Viên Đàm, Viên Thượng hai vị công tử đều hướng về Cố Thị.

Lữ Tường: Việc này …

Viên Thiệu: Để ta yên một chút.

Trang 7

Viên Thiệu nghĩ: Đàm nhi, Thượng nhi …

Viên Thiệu: Hô …

Viên Thiệu nghĩ: Chim “hạc” … muốn tung cánh rồi.

Trang 8

Viên Thượng: Tiên phong của Viên Đàm tới rồi ư?

?: Vâng, nhưng mà bọn họ nói chúng ta chiếm cứ mất yếu địa, yêu cầu nhường cho bọn họ một chút.

Viên Thượng: Huynh trưởng nghĩ hay thật.

Viên Thượng: Đến đô đốc Viên Phương còn phải nhường ta ba phần, đồ bại khuyển y mà cũng muốn cùng ta chia công sao?

Trang 9

Thẩm Phối: Vẫn chưa tìm thấy quân lính của Tào Tháo sao?

?: Vâng, nhưng ước tính khoảng sau hai canh giờ sẽ tới nơi.

Thẩm Phối: Công tử, Tào Tháo chuẩn bị tới rồi, giữ chặt yếu địa, đừng nhượng bộ.

Viên Thượng: Người đâu, phái người tới Ô Sào, đem ác tâm của Viên Đàm tố cáo toàn bộ với phụ thân.

?: Công tử, tiên phong của Viên đại công tử tới rồi.

Viên Thượng: Mẹ nó, y lại ngang ngạnh vậy.

Trang 10

?: Tránh đường!

?: Tránh đường!

?: Công tử có lệnh, xin lui về!

?: Mẹ kiếp, tiểu tam lại muốn đùa bỡn với lão đại sao hả?

SFX: Soạt.

Trang 11

?: Đừng để ý tới bọn họ, nghỉ ngơi chút đi, chờ Tào Tháo tới.

?: Tránh ra, đất này là của bọn ta,

?: Đám hỗn xược này lui lại cho ta!

?: Các ngươi muốn đánh sao?

?: Đúng!

Trang 12

SFX: Phập.

Trang 13

?:Chuyện gì thế? Có kẻ động thủ rồi sao?

?: Ngừng tay! Các ngươi đang làm trò gì vậy?

?: Công … công tử …

?: Quân của đại công tử đã động thủ rồi!

Viên Thượng nghĩ: Viêm Đàm, ngươi …

Trang 14

?: Công tử, tình huống sắp không kiểm soát được nữa, giờ phải làm sao?

Viên Thượng: Phát binh, trước hết tạm thời áp chế bọn chúng!

?: Nhưng … nhưng mà quân hai bên giống hệt nhau …

Trang 15

SFX: Sát.

?: Bên kia đang đánh nhau, để chúng ta qua!

?: Đứng lại, ta sao biết ngươi là người phía nào chứ!

Viên Thượng: Thẩm Phối, trước mắt loạn hết cả rồi, làm sao đây?

Thẩm Phối: Mau tìm Viên Đàm!

Trang 16

SFX: Sát.

?: Công tử, chủ quân của đại công tử tới rồi.

Viên Thượng: Mau tìm y, đừng để tình hình trở nên xấu đi!

SFX: Rầm rập.

Trang 17

?: Dừng tay! Mau dừng tay!

?: Đại công tử của các ngươi tới rồi!

?: Tới từ phía sau núi? Nói vậy thì chúa công dụ địch thành công rồi.

?: Đúng vậy, chúng ta có bầy chiến mã này, thực sự sẽ khiến chúng trở tay không kịp.

?: Báo cho quân xích thố, chuẩn bị rút lui.

?: Động thủ! Giết sạch không tha!

Trang 18

Viên Đàm: Con mẹ nó Viên Thượng!

Viên Đàm: Ngươi cũng dám ám toán ta sao!​
[/SPOIL]

Hồi 339: Hỏa thiêu cố thị
Dịch: Nguyễn Hà An
Edit: Nguyễn Ngọc Lĩnh

[SPOIL]
trot339000.png

trot339001.png

trot339002.png

trot339003.png

trot339004.png

trot339005.png

trot339006.png

trot339007.png

trot339008.png

trot339009.png

trot339010.png

trot339011.png

trot339012.png

trot339013.png

trot339014.png

trot339015.png

trot339016.png

trot339017.png

trot339018.png

trot339019.png

trot339020.png

trot339021.png
[/SPOIL]

Tạm thế thôi đã! 340 và 341 chung tình trạng vs 337,338 nên chịu khó sang Thủy kính phủ đọc nhé :))
Lúc nào có RAW 337,338 thì cập nhật lại :D
 
Chỉnh sửa cuối:
Chỉ sợ là Tào Tháo giả ;)).
 
binh Thanh Châu chinh chiến lâu năm mặt ai cũng đầy sẹo, Trần Mưu chắc vẽ thế cho bạn đọc phân biệt được 2 phe ;))
 
Giặc tới ko đánh thì dâng thành dâng đất hả bạn? Những đức tính bạn đưa ra, vốn ko đủ, vì những cái đó chỉ giữ được người cạnh mình chứ ko giữ được thành bạn ạ. Còn cái việc của Văn Trường, ta thấy cái tầm của 1 thái thú nó phải như thế, khác xa với việc cái anh tiên phong vác cờ chạy đầu.
Cái này mình trích trong sách, với lại những đức tính đó là đủ để giữ người bên cạnh và tận dụng được năng lực của họ, và lời của Văn Trường mình nói rồi, nó chỉ thể hiện cái tráng chí hào tình + lòng trung thành thôi, bác cố tình hiểu xéo ra giữ với cả chỉ thủ ko đánh lại, mà giữ thì cách nào là tùy ở họ. Mình nói là "đi đánh" nhé bác, tức là đi chiếm thành của người ta ấy, thế mà bác cứ cố hiểu sai vậy.
Từ sau Xích Bích đến khi Bị lấy Xuyên, người theo Bị ko thiếu. Tại sao lại phải là Diên? Diên được chọn để cân bằng cánh cũ ko có nghĩa là trong đám tướng mới chỉ có mình Diên. Vậy nên, y đồ của lãnh đạo gì thì ý đồ, thì cũng phải chọn người có tài xứng tầm bạn ạ.

Hoặc giả bạn cho Bị ko có mắt nhìn người?!
Câu này lại càng thể hiện bác hiểu sai ý mình, mình nói đến lý do tại sao anh Vân ko lên ; anh Trung có cửa + Ngụy Diên được chọn; mình trích thêm câu nữa trong " Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện": "chi bằng chọn một người chưa có thanh danh lại trung thành....." rồi trước hội nghị quân sự Lưu Bị đưa ra đề nghị chọn Ngụy Diên, trong khi bác lại hiểu ra thành mình chê Ngụy Diên bất tài, nản quá. Chính cái việc chọn Diên càng nổi bật cái tài khéo thu hút con người của Lưu Bị ấy chứ, câu chuyện ngũ hổ tướng + chọn thái thú Hán Trung được coi là một trong những chuyện thể hiện rõ nhất về tính tốt của Vân + khả năng quản lý cộng lãnh đạo của GCL+ Lưu Bị mà.
Bạn chả chứng minh được cái gì. Chức luôn đi chung với quyền lực và nghĩa vụ rồi.
Cái vấn đề ở đây là phải xứng tầm.
Nếu bác ko chịu với ví dụ Mạnh Đạt thì mình nhắc đến ví dụ Mã Siêu vậy, chức to nhưng thực tế quyền lực ko lớn, danh to nhưng cũng chính vì vậy bị làm công cụ chính trị, nghĩa vụ thì khỏi nói rồi.
Tôi đã nói rõ, họ tài trong cái lĩnh vực của mình, chứ ko thể có chuyện tất cả những người lính đều mưu trí hơn hơn sĩ quan, tham mưu của họ được.

Nói cho rõ hơn 1 tí. Người bày mưu và thực hiện mưu kế luôn là Lượng, còn cái Vân làm là làm theo mệnh lệnh và đi đánh. Công nhận là Vân đánh hay, đánh giỏi hơn Lượng thật.

Có 1 điểm là qua cả bài, thấy bại math man (và nhiều bạn khác), rất hay bị nhầm lẫn khi cho rằng đã tài thì làm gì cũng giỏi. Đáng tiếc, có người có tài đánh nhau (đánh trận), có người có tài bày mưu, có người có nhìn người/dùng người, có người có tài quản lý,.v.v.. Có người có nhiều tài 1 lúc, có người chỉ có 1. Như Bị giỏi nhìn người, nhưng bày mưu đánh trận ko phải mặt mạnh. Hay Lượng có vẻ như toàn tài (ko nói khoản đánh nhau), nhưng về phương cách quản lý có nhiều vấn đề.
Mình đã diễn giải cho bác ý của Napoleon rồi, bác cứ cố giữ ý hiểu của bác thì tôi chịu. Với lại trong con đường lập luận của bác có chỗ sai, bác ko nên dựa vào kinh nghiệm của mình mà cứ cho là mình hiểu thế nào là đúng, người khác có ý kiến khác là sai, mình nói lại một lần nữa, bác đọc quyển của Ê-tác-lê ấy
 
Chỉ sợ là Tào Tháo giả ;)).

Có RAW đẹp rồi tính tiếp chứ ;)) hư hư thực thực, thực thực hư hư ;))
Binh bất yếm trá! >:)
 
Cái này mình trích trong sách, với lại những đức tính đó là đủ để giữ người bên cạnh và tận dụng được năng lực của họ, và lời của Văn Trường mình nói rồi, nó chỉ thể hiện cái tráng chí hào tình + lòng trung thành thôi, bác cố tình hiểu xéo ra giữ với cả chỉ thủ ko đánh lại, mà giữ thì cách nào là tùy ở họ. Mình nói là "đi đánh" nhé bác, tức là đi chiếm thành của người ta ấy, thế mà bác cứ cố hiểu sai vậy.
Chủ ko có chí thì dưới khó theo, chủ ko có năng lực thì chúng khó phục. Giữ được người là việc tốt, nhưng đó chỉ là cái nhỏ. Cái lớn là phải tính đến khả năng quản lý, và trong thời chiến thì khả năng cầm binh nữa.

Mà bài trả lời của bạn lỗi quá. Lúc bảo tôi hiểu "giữ" chỉ là "thủ" thì thiển cận, lúc thì bảo "thủ" với "đánh". Lằng nhằng quá. Ý của tôi là, làm thái thú, chủ 1 phương, thì khi xét về binh lực người ta đến đánh thì có thể đánh lại, có lệnh của chủ thì có thể phát công phạt thiên hạ. Thế nhé cho nó rõ ràng.

Câu này lại càng thể hiện bác hiểu sai ý mình, mình nói đến lý do tại sao anh Vân ko lên ; anh Trung có cửa + Ngụy Diên được chọn; mình trích thêm câu nữa trong " Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện": "chi bằng chọn một người chưa có thanh danh lại trung thành....." rồi trước hội nghị quân sự Lưu Bị đưa ra đề nghị chọn Ngụy Diên, trong khi bác lại hiểu ra thành mình chê Ngụy Diên bất tài, nản quá. Chính cái việc chọn Diên càng nổi bật cái tài khéo thu hút con người của Lưu Bị ấy chứ, câu chuyện ngũ hổ tướng + chọn thái thú Hán Trung được coi là một trong những chuyện thể hiện rõ nhất về tính tốt của Vân + khả năng quản lý cộng lãnh đạo của GCL+ Lưu Bị mà.
Thứ nhất, câu luận của Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện sai. Xét về trung thành, Bị có thể hiểu nhưng người ngoài khó có thể hiểu 1 người trước phản Lưu Biểu, xem chém Hàn Huyền là trung thành. Xét về thanh danh, qua cuộc chiến ở Lưỡng Xuyên thì thanh danh của Ngụy Diên đã rất cao rồi.

THứ hai, bạn lại nhét chữ vào mồm tôi rồi. Tôi chưa hề nói hoặc có ý Ngụy Diên bất tài. Ngược lại, ý của tôi là, Ngụy Diên có tài và cái tài ấy xứng tầm với cái chức ấy. Bởi vậy tôi mới nói là tại sao lại là Diên? Bởi vì tướng theo về Lưu Bị ko ít, nhưng Diên mới là kẻ có đủ tài đủ tầm để giữ cái chức ấy.

Thứ ba, cái chuyện ngũ hổ tướng chỉ là truyện bịa (ngũ hổ tướng là của Ngụy). Nếu xét theo 5 đại tướng đứng đầu của Thục lúc bấy giờ thì là Quan-Trương-Hoàng-Ngụy-Mã chứ họ Triệu ko có của đâu. Thêm nữa, ý đồ gì thì ý đồ, nếu Vân có tài có công mà bị biếm chức đến như thế, thì thử hỏi có ai phục? Cách của Lưu Bang để lại là tiến cử người ta lên để người ta theo về, chứ ko phải biếm kẻ theo mình để ép họ quay lưng. Cái án Bành Rạng lúc đó e còn chưa ráo mực.

Nếu bác ko chịu với ví dụ Mạnh Đạt thì mình nhắc đến ví dụ Mã Siêu vậy, chức to nhưng thực tế quyền lực ko lớn, danh to nhưng cũng chính vì vậy bị làm công cụ chính trị, nghĩa vụ thì khỏi nói rồi.
Lương Châu cũng là chỗ hiểm đó bạn, ko đùa được đâu.

Mình đã diễn giải cho bác ý của Napoleon rồi, bác cứ cố giữ ý hiểu của bác thì tôi chịu. Với lại trong con đường lập luận của bác có chỗ sai, bác ko nên dựa vào kinh nghiệm của mình mà cứ cho là mình hiểu thế nào là đúng, người khác có ý kiến khác là sai, mình nói lại một lần nữa, bác đọc quyển của Ê-tác-lê ấy
Những gì tôi nói hoàn toàn hợp với những trích dẫn hay ý trích của bạn đưa ra. Có chính bạn hiểu lầm thôi (nếu hiểu theo cách của bạn, mỗi người lính đều giỏi hơn sĩ quan của họ). Lập luận của tôi có gì sai bị cứ dẫn ra, ko cần phải ngập ngừng như vậy.
 
Trương Liêu, nhất đại mãnh tướng dưới trướng Tào Tháo là đây \m/
btw, anh ý dùng Long Đao và Skill của Nhị Gia à :-t
 
Updated phiên bản Full Volume (đầy đủ Cover + Phụ luc)
Volume 07 | Download
Volume 08 | Download
Volume 11 | Download

tất cả các vol remake cho đến thời điểm hiện tại đều đã có phiên bản full volume, các bác có thể download tất cả các vol ở Folder này. :D

thx , giờ muốn sưu tập bộ nầy mà khó quá :( .
 
Trương Liêu, nhất đại mãnh tướng dưới trướng Tào Tháo là đây \m/
btw, anh ý dùng Long Đao và Skill của Nhị Gia à :-t

Anh Liêu dùng skill của mình đấy chứ.Viên Phương nhìn phát là ra ngay cái chất thâm hiểm trong đao chiêu nên gọi đúng "nghề" của anh Liêu là thích khách đấy.
 
Bác trần ko biết có chơi DW ko nhĩ ? TL trong game cũng sử dụng đao giống QV đó. ;))
 
nhưng mà anh Liêu xài đao của Nhị Gia + chơi chiêu Hồi Mã Đao :-?
 
Ủa, chap TL cầm đao Giun Xanh của Vũ ở chổ nào vậy các bác :-/.
 
Vậy là anh Phương vong mạng tại đây ư :( ?!
 
Back
Top