- 20/12/08
- 2,276
- 5,390
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
Ra chap mới là phải coi lại 2 3 chap cũ , như vậy mới hiểu dc , mềnh coi tới 336 nói tới Hứa Du sang Tào doanh định lừa anh Tháo đánh Ô Sào , nhưng bị TMY bắt cả nhà , làm phải khai hết kế hoạch của VP cho Tào Tháo biết , mà sao anh Tháo vẫn cầm quân đánh ô Sào vậy :(

E hèm. Sai rồi. Việc quân liên gắn với việc nước, khó có thể tách rời quân sự với chính trị ra được. Những vùng giao tranh tất sẽ có yếm trá, nếu ko nắm vững chính trị thì sao có thể giữ được thành?! Nhiệm vụ là giữ cũng có nghĩa là trước có thể đánh có dám đến đánh (Văn Trường dám đánh cả thiên hạ để giữ Hán Trung cho Lưu Bị), sau có thể vâng lệnh mà phát quân giao tranh những vùng lân cận (Vân Trường ra Phàn Thành). Đấy là việc của những người đứng đầu 1 vùng. Xét về Triệu Vân, ta thấy Vân từng nắm giữ những chức: Nha Môn Tướng Quân, Dực Tướng Quân, Hổ Oai Tướng Quân (cái này là hiệu chứ ko phải chức), Trung Hộ Quân (như trên), Chinh Nam Tướng Quân, Trấn Đông Tướng Quân, sau bị biếm thành Trấn Quân Tướng Quân, từng thủ tước Đô Đình Hầu, mất có thụy hiệu Thuận Bình Hầu. Vân thường ở Thành Đô, cầm binh thì làm tiên phong hoặc nghi binh. Xét về tầm, Vân chưa từng thống lĩnh 1 vùng như các tướng khác, cũng chưa từng thống lĩnh cả 1 đội quân riêng. Vậy nên, xét về mặt nào, Vân cũng ko bằng các tướng khác được.
Chức cao tài lớn thì cầm quân to, thế thôi. Nếu bảo anh có tài mà vẫn dưới người khác thì 1 là xem lại tài của anh, 2 là tài ko bằng người.
Bạn nói đúng, nhưng đáng tiếc, bạn hiểu sai rồi. "Người thực hiện thành công" trong vấn đề "tham mưu" chính là những người sử dụng mưu kế và sai kẻ khác làm theo kế của mình. Còn những người trực tiếp làm theo những mưu kế đó, thì họ là "người thực hiện thành công" nhiệm vụ đánh trận. Lấy 1 ví dụ, như Vân với Lượng. Khi Lượng bày kế cho Vân làm và thành công, thì Lượng thành công với mưu kế của mình, còn Vân là người thành công với việc đánh trận. Ko thể xét ngược là Vân giỏi hơn Lượng ở khoản dùng mưu được (cũng như ko thể bắc cầu kiểu Lượng là chủ của Vân tức Lượng đánh hay hơn Vân).
Giặc tới ko đánh thì dâng thành dâng đất hả bạn? Những đức tính bạn đưa ra, vốn ko đủ, vì những cái đó chỉ giữ được người cạnh mình chứ ko giữ được thành bạn ạ. Còn cái việc của Văn Trường, ta thấy cái tầm của 1 thái thú nó phải như thế, khác xa với việc cái anh tiên phong vác cờ chạy đầu.Bác này hiểu sai ý tôi rồi, bác nói việc quân đi liền với chính trị là đúng nhưng khi ta xét lại , các vùng ngoại trừ Giang Lăng trên danh nghĩa đều là thuộc các khu vực mà chính quyền của họ nắm giữ ( lấy ví dụ như Hạ Phì của Liêu thì rõ ràng là của Ngụy, bên Ngô khi đánh chỉ là tìm cách chiếm chứ ko phải là "lấy lại" như Giang Lăng ), đó là lý do tại sao mình nói Giang Lăng nóng bỏng hơn về mặt chính trị, và cũng khẳng định luôn các phẩm chất cần để làm tướng chấn giữ ở đó ( bằng chứng là các anh ấy có đi đánh đâu, nếu đi đánh thì chỉ dẫn đến hậu quả là vong mạng : Trường + Uyên ) ( các phẩm chất thì mình lấy từ trong " Khổng Minh Gia Cát đại truyện" cái này có sự lập luận khách quan nên rất đáng tin ), "giữ" mà bác chỉ hiểu là thủ thôi thì thật sự là thiển cận quá. Anh Văn Trường chém gió như thế ta chỉ thấy mỗi lòng trung + tráng trí hào tình của anh thôi chứ còn bác lại cho đó là dám đánh cả thiên hạ thật thì đúng là đã nhầm lại càng nhầm.
Từ sau Xích Bích đến khi Bị lấy Xuyên, người theo Bị ko thiếu. Tại sao lại phải là Diên? Diên được chọn để cân bằng cánh cũ ko có nghĩa là trong đám tướng mới chỉ có mình Diên. Vậy nên, y đồ của lãnh đạo gì thì ý đồ, thì cũng phải chọn người có tài xứng tầm bạn ạ.Còn cái đoạn thống lĩnh một vùng thì mình đã nói bao nhiêu lần rồi: do ý đồ của " người lãnh đạo", ở đây là Lưu Bị và Gia Cát, mình đã lấy ví dụ về Đôn chột với Uyên phía trên rồi còn gì, nhắc lại một lần nữa trong tình huống của Thục (cân bằng quân mới (Hoàng Trung, Ngụy Diên, Siêu, cánh tướng trong Thục ) với cánh quân cũ ) nên mới có chỗ cho Trung lên vị trí cao hơn trong ngũ hổ, mới cho Diên lên làm thái thú, cái này một lần nữa bác cần xem lại quyển Khổng Minh gia cát đại truyện để biết thêm nhé.
Bạn chả chứng minh được cái gì. Chức luôn đi chung với quyền lực và nghĩa vụ rồi.Tiếp tục với ý cầm quân to, bác đã sai càng thêm sai: "Chức cao, tài to thì cầm quân to" thực sự là ko hoàn chỉnh, chức cao, tài to còn phải đi liền với nhiệm vụ chứ nếu ko tạo cơ hội cho nó phản à ( nhìn anh Mạnh Đạt ấy, cho nó khu lớn, quân nhiều nhưng tạo đk cho nó, anh Tào Phi thì quý còn quần thần thì ko , cuối cùng mới dẫn đến nó phản )
Tôi đã nói rõ, họ tài trong cái lĩnh vực của mình, chứ ko thể có chuyện tất cả những người lính đều mưu trí hơn hơn sĩ quan, tham mưu của họ được.Và ý cuối là câu nói của Napoleon, với cái này thì ý của Napoleon đó là, người ra trận thực hiện kế hoạch một cách thành công thì là người giỏi nhất, ở đây người vạch ra kế hoạch đã có tài nhưng người thực hiện, áp dụng còn có cái tài to hơn. Bác có thể đọc trong quyển của Ê-tác-lê. Cái này mình xin lỗi do ko giải thích đàng hoàng dẫn đến bác hiểu sai.
Chài bác này viết hời hợt quá, bác tìm hiểu thì cố mà đúc rút lại cho nó cô đọng chút, Diên không chỉ có hào khí mà làm cũng rất tốt từ khi giữ Hán Trung cho đến khi Diên chết Hán Trung rất ổn định. Vì là khu vực đặc biệt giữ yên lãnh thổ, đường tác chiến khó khăn, vị trí các khu vực trọng yếu của địch ở rất xa, nên anh Diên không đánh dẹp thì cũng chẳng có gì đáng nói.Anh Văn Trường chém gió như thế ta chỉ thấy mỗi lòng trung + tráng trí hào tình của anh thôi chứ còn bác lại cho đó là dám đánh cả thiên hạ thật thì đúng là đã nhầm lại càng nhầm.
Bạn có bằng chứng nào cho rằng Đôn Chột hàng khủng hơn Hạ Hầu Uyên, Uyên sau khi đánh bại Mã Siêu, tiến vào Hán Trung với Tháo năng lực hơn người mới được cử giữ khu vực trọng yếu thế. Tào Tháo, Lưu Bị là những tay dùng người lão luyện sao có thể không biết người mà dùng.Còn cái đoạn thống lĩnh một vùng thì mình đã nói bao nhiêu lần rồi: do ý đồ của " người lãnh đạo", ở đây là Lưu Bị và Gia Cát, mình đã lấy ví dụ về Đôn chột với Uyên phía trên rồi còn gì, nhắc lại một lần nữa trong tình huống của Thục (cân bằng quân mới (Hoàng Trung, Ngụy Diên, Siêu, cánh tướng trong Thục ) với cánh quân cũ ) nên mới có chỗ cho Trung lên vị trí cao hơn trong ngũ hổ, mới cho Diên lên làm thái thú, cái này một lần nữa bác cần xem lại quyển Khổng Minh gia cát đại truyện để biết thêm nhé.
Mạnh tử có nói : Quyền lực là thứ ông thích, người trên thích người dưới càng thích hơn nhưng kẻ có năng lực mới ở đúng vị trí!.Tiếp tục với ý cầm quân to, bác đã sai càng thêm sai: "Chức cao, tài to thì cầm quân to" thực sự là ko hoàn chỉnh, chức cao, tài to còn phải đi liền với nhiệm vụ chứ nếu ko tạo cơ hội cho nó phản à ( nhìn anh Mạnh Đạt ấy, cho nó khu lớn, quân nhiều nhưng tạo đk cho nó, anh Tào Phi thì quý còn quần thần thì ko , cuối cùng mới dẫn đến nó phản )
Người vạch kế hoạch là người có đầu óc tổ chức tốt phân tích lợi hại và thực tế trên chiến trường mới có thể lập kế hoạch được :). Trong Quân Đội các tướng lĩnh thường là những người trưởng thành từ quân nhân lên, nên trước khi lập được kế hoạch thì ông phải có kinh nghiệm về tác chiến trước bạn ạ :).Và ý cuối là câu nói của Napoleon, với cái này thì ý của Napoleon đó là, người ra trận thực hiện kế hoạch một cách thành công thì là người giỏi nhất, ở đây người vạch ra kế hoạch đã có tài nhưng người thực hiện, áp dụng còn có cái tài to hơn.
.


Cái này mình trích trong sách, với lại những đức tính đó là đủ để giữ người bên cạnh và tận dụng được năng lực của họ, và lời của Văn Trường mình nói rồi, nó chỉ thể hiện cái tráng chí hào tình + lòng trung thành thôi, bác cố tình hiểu xéo ra giữ với cả chỉ thủ ko đánh lại, mà giữ thì cách nào là tùy ở họ. Mình nói là "đi đánh" nhé bác, tức là đi chiếm thành của người ta ấy, thế mà bác cứ cố hiểu sai vậy.Giặc tới ko đánh thì dâng thành dâng đất hả bạn? Những đức tính bạn đưa ra, vốn ko đủ, vì những cái đó chỉ giữ được người cạnh mình chứ ko giữ được thành bạn ạ. Còn cái việc của Văn Trường, ta thấy cái tầm của 1 thái thú nó phải như thế, khác xa với việc cái anh tiên phong vác cờ chạy đầu.
Câu này lại càng thể hiện bác hiểu sai ý mình, mình nói đến lý do tại sao anh Vân ko lên ; anh Trung có cửa + Ngụy Diên được chọn; mình trích thêm câu nữa trong " Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện": "chi bằng chọn một người chưa có thanh danh lại trung thành....." rồi trước hội nghị quân sự Lưu Bị đưa ra đề nghị chọn Ngụy Diên, trong khi bác lại hiểu ra thành mình chê Ngụy Diên bất tài, nản quá. Chính cái việc chọn Diên càng nổi bật cái tài khéo thu hút con người của Lưu Bị ấy chứ, câu chuyện ngũ hổ tướng + chọn thái thú Hán Trung được coi là một trong những chuyện thể hiện rõ nhất về tính tốt của Vân + khả năng quản lý cộng lãnh đạo của GCL+ Lưu Bị mà.Từ sau Xích Bích đến khi Bị lấy Xuyên, người theo Bị ko thiếu. Tại sao lại phải là Diên? Diên được chọn để cân bằng cánh cũ ko có nghĩa là trong đám tướng mới chỉ có mình Diên. Vậy nên, y đồ của lãnh đạo gì thì ý đồ, thì cũng phải chọn người có tài xứng tầm bạn ạ.
Hoặc giả bạn cho Bị ko có mắt nhìn người?!
Nếu bác ko chịu với ví dụ Mạnh Đạt thì mình nhắc đến ví dụ Mã Siêu vậy, chức to nhưng thực tế quyền lực ko lớn, danh to nhưng cũng chính vì vậy bị làm công cụ chính trị, nghĩa vụ thì khỏi nói rồi.Bạn chả chứng minh được cái gì. Chức luôn đi chung với quyền lực và nghĩa vụ rồi.
Cái vấn đề ở đây là phải xứng tầm.
Mình đã diễn giải cho bác ý của Napoleon rồi, bác cứ cố giữ ý hiểu của bác thì tôi chịu. Với lại trong con đường lập luận của bác có chỗ sai, bác ko nên dựa vào kinh nghiệm của mình mà cứ cho là mình hiểu thế nào là đúng, người khác có ý kiến khác là sai, mình nói lại một lần nữa, bác đọc quyển của Ê-tác-lê ấyTôi đã nói rõ, họ tài trong cái lĩnh vực của mình, chứ ko thể có chuyện tất cả những người lính đều mưu trí hơn hơn sĩ quan, tham mưu của họ được.
Nói cho rõ hơn 1 tí. Người bày mưu và thực hiện mưu kế luôn là Lượng, còn cái Vân làm là làm theo mệnh lệnh và đi đánh. Công nhận là Vân đánh hay, đánh giỏi hơn Lượng thật.
Có 1 điểm là qua cả bài, thấy bại math man (và nhiều bạn khác), rất hay bị nhầm lẫn khi cho rằng đã tài thì làm gì cũng giỏi. Đáng tiếc, có người có tài đánh nhau (đánh trận), có người có tài bày mưu, có người có nhìn người/dùng người, có người có tài quản lý,.v.v.. Có người có nhiều tài 1 lúc, có người chỉ có 1. Như Bị giỏi nhìn người, nhưng bày mưu đánh trận ko phải mặt mạnh. Hay Lượng có vẻ như toàn tài (ko nói khoản đánh nhau), nhưng về phương cách quản lý có nhiều vấn đề.
Chỉ sợ là Tào Tháo giả.
hư hư thực thực, thực thực hư hư 

Chủ ko có chí thì dưới khó theo, chủ ko có năng lực thì chúng khó phục. Giữ được người là việc tốt, nhưng đó chỉ là cái nhỏ. Cái lớn là phải tính đến khả năng quản lý, và trong thời chiến thì khả năng cầm binh nữa.Cái này mình trích trong sách, với lại những đức tính đó là đủ để giữ người bên cạnh và tận dụng được năng lực của họ, và lời của Văn Trường mình nói rồi, nó chỉ thể hiện cái tráng chí hào tình + lòng trung thành thôi, bác cố tình hiểu xéo ra giữ với cả chỉ thủ ko đánh lại, mà giữ thì cách nào là tùy ở họ. Mình nói là "đi đánh" nhé bác, tức là đi chiếm thành của người ta ấy, thế mà bác cứ cố hiểu sai vậy.
Thứ nhất, câu luận của Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện sai. Xét về trung thành, Bị có thể hiểu nhưng người ngoài khó có thể hiểu 1 người trước phản Lưu Biểu, xem chém Hàn Huyền là trung thành. Xét về thanh danh, qua cuộc chiến ở Lưỡng Xuyên thì thanh danh của Ngụy Diên đã rất cao rồi.Câu này lại càng thể hiện bác hiểu sai ý mình, mình nói đến lý do tại sao anh Vân ko lên ; anh Trung có cửa + Ngụy Diên được chọn; mình trích thêm câu nữa trong " Khổng Minh Gia Cát Đại Truyện": "chi bằng chọn một người chưa có thanh danh lại trung thành....." rồi trước hội nghị quân sự Lưu Bị đưa ra đề nghị chọn Ngụy Diên, trong khi bác lại hiểu ra thành mình chê Ngụy Diên bất tài, nản quá. Chính cái việc chọn Diên càng nổi bật cái tài khéo thu hút con người của Lưu Bị ấy chứ, câu chuyện ngũ hổ tướng + chọn thái thú Hán Trung được coi là một trong những chuyện thể hiện rõ nhất về tính tốt của Vân + khả năng quản lý cộng lãnh đạo của GCL+ Lưu Bị mà.
Lương Châu cũng là chỗ hiểm đó bạn, ko đùa được đâu.Nếu bác ko chịu với ví dụ Mạnh Đạt thì mình nhắc đến ví dụ Mã Siêu vậy, chức to nhưng thực tế quyền lực ko lớn, danh to nhưng cũng chính vì vậy bị làm công cụ chính trị, nghĩa vụ thì khỏi nói rồi.
Những gì tôi nói hoàn toàn hợp với những trích dẫn hay ý trích của bạn đưa ra. Có chính bạn hiểu lầm thôi (nếu hiểu theo cách của bạn, mỗi người lính đều giỏi hơn sĩ quan của họ). Lập luận của tôi có gì sai bị cứ dẫn ra, ko cần phải ngập ngừng như vậy.Mình đã diễn giải cho bác ý của Napoleon rồi, bác cứ cố giữ ý hiểu của bác thì tôi chịu. Với lại trong con đường lập luận của bác có chỗ sai, bác ko nên dựa vào kinh nghiệm của mình mà cứ cho là mình hiểu thế nào là đúng, người khác có ý kiến khác là sai, mình nói lại một lần nữa, bác đọc quyển của Ê-tác-lê ấy
Trương Liêu, nhất đại mãnh tướng dưới trướng Tào Tháo là đây
btw, anh ý dùng Long Đao và Skill của Nhị Gia à![]()