Hôm qua mạng lỗi qua nên tôi không post được, sry các bác nhe bây giờ tui post đây:
Anna Jong:
A.a..a Tôi rên khe khẽ và từ từ mở hai mắt ra, gáy tôi đau buốt và toàn thân thì ê ẩm.Có lẽ tôi đã bị va đập mạnh vào gáy và ngất xỉu sau sự cố vừa rồi. Tôi ngồi dậy và đảo mắt nhìn xung quanh mình, xung quanh tôi không có ai cả, những người đi cùng tôi đâu rồi?-Tôi tự hỏi, chỉ có màn đêm bao phủ ngôi rừng huyền bí này.Tôi chắp tay nên miệng và gọi to:
-Mọi người đâu cả rồi! có ai không.g..g?
Không có tiếng trả lời, bốn phía vẫn im lìm chỉ có tiếng kêu của thú rừng và những ngọn gió mạnh rít qua tai tôi, tôi thấy mình ớn lạnh xương sống vì vụ suýt chết vừa rồi.Tôi bỗng nhớ lại cách đây vài tuần có một người đàn ông tìm đến nhà tôi và ông ta đề nghị tôi về làm việc cho ông ta, nhìn điệu bộ và cách ăn nói mờ ám của ông ta chứng tỏ đó là một người không đàng hoàng rồi, tôi định từ chối những ông ta hứa sẽ trả lương tôi thật hậu hĩnh và đưa trước cho tôi một cọc tiền.Và tôi đã đồng ý, vì phải cần tiền trang trải cuộc sống và điều cần thiết hơn nữa là có tiền chữa bệnh cho mẹ tôi.Về đến chỗ ở của ông ta, tôi thấy ngoài tôi ra còn có 4 người đàn ông khác mà qua giới thiệu được biết là Anny Jin, Chris Red field, Leon sccott Kennedy, Mr.Bary.Bọn tôi được cho xem trước kế hoạch hành trình và được cung cấp vũ khí để rồi bước lên trực thăng đến hòn đảo chết tiệt này đây-Tôi thầm nghĩ và tự trách mình, bây giờ một phụ nữ chân yếu tay mềm như mình ở giữa một nơi khỉ ho cò gáy này nếu ngộ nhỡ gặp nguy hiểm thì làm sao tự bảo vệ được mình.Không suy nghĩ nữa, tôi quyêt định đi tìm những đồng đội của tôi, chứ không ngồi đây thú rừng mà mò đến thì...Tôi bước đi về phía trước, chậm rãi tưng bước một, một màn đêm đen kịt bao phủ khắp nới kèm với mọi nguy hiểm rình rập tôi phía trước....
Anna Jong:
A.a..a Tôi rên khe khẽ và từ từ mở hai mắt ra, gáy tôi đau buốt và toàn thân thì ê ẩm.Có lẽ tôi đã bị va đập mạnh vào gáy và ngất xỉu sau sự cố vừa rồi. Tôi ngồi dậy và đảo mắt nhìn xung quanh mình, xung quanh tôi không có ai cả, những người đi cùng tôi đâu rồi?-Tôi tự hỏi, chỉ có màn đêm bao phủ ngôi rừng huyền bí này.Tôi chắp tay nên miệng và gọi to:
-Mọi người đâu cả rồi! có ai không.g..g?
Không có tiếng trả lời, bốn phía vẫn im lìm chỉ có tiếng kêu của thú rừng và những ngọn gió mạnh rít qua tai tôi, tôi thấy mình ớn lạnh xương sống vì vụ suýt chết vừa rồi.Tôi bỗng nhớ lại cách đây vài tuần có một người đàn ông tìm đến nhà tôi và ông ta đề nghị tôi về làm việc cho ông ta, nhìn điệu bộ và cách ăn nói mờ ám của ông ta chứng tỏ đó là một người không đàng hoàng rồi, tôi định từ chối những ông ta hứa sẽ trả lương tôi thật hậu hĩnh và đưa trước cho tôi một cọc tiền.Và tôi đã đồng ý, vì phải cần tiền trang trải cuộc sống và điều cần thiết hơn nữa là có tiền chữa bệnh cho mẹ tôi.Về đến chỗ ở của ông ta, tôi thấy ngoài tôi ra còn có 4 người đàn ông khác mà qua giới thiệu được biết là Anny Jin, Chris Red field, Leon sccott Kennedy, Mr.Bary.Bọn tôi được cho xem trước kế hoạch hành trình và được cung cấp vũ khí để rồi bước lên trực thăng đến hòn đảo chết tiệt này đây-Tôi thầm nghĩ và tự trách mình, bây giờ một phụ nữ chân yếu tay mềm như mình ở giữa một nơi khỉ ho cò gáy này nếu ngộ nhỡ gặp nguy hiểm thì làm sao tự bảo vệ được mình.Không suy nghĩ nữa, tôi quyêt định đi tìm những đồng đội của tôi, chứ không ngồi đây thú rừng mà mò đến thì...Tôi bước đi về phía trước, chậm rãi tưng bước một, một màn đêm đen kịt bao phủ khắp nới kèm với mọi nguy hiểm rình rập tôi phía trước....
_Chết tiệt thật !
còn sót lại chút ít thịt mông và những vết răng cắn nham nhở . Tui đoán được ngay đó là một bữa ăn mới tàn và những người nào đó vừa mới rời khỏi cách đây ko lâu. Ở đây có những dấu chân của nhiều người ! Có thể là 2 hoặc 3 người. Nhưng ít ra cũng có dấu vết để lần theo những dấu chân này .
_Không! tôi là người tốt 

...
:devil: Viết tiếp đi các bạn tui đang xem nè :cool: