[spoil]
Paris, kinh đô hào hoa và tráng lệ bậc nhất trên thế giới. Một thành phố mang rất nhiều mơ ước của biết bao con người lẫn chứa chấp những tội lỗi xáu xa của nhân sinh.
Về đêm, Paris rực rỡ đúng với tên gọi mà thế giới đã đặt tên cho nó, “kinh đô ánh sáng”. Từ cổng Khải Hoàn Môn, những bóng đèn rải khắp đại lộ Champs Élysées. Thành phố này cũng như bao thành phố khác trên thế giới, đều không ngủ về đêm. Mọi con phố đều lung linh ánh sáng., mọi con đường đều đầy ắp xe cô, mọi cửa hiệu đều chói chang ánh sáng.
Nhưng cũng chính vì ánh sáng rộng khắp mà bóng tối bị khỏa lấp hoặc lẩn khuất trốn tránh trong những con phố tối tăm. Ở nơi đó, tội ác vẫn diễn ra mặc kệ cái danh hiệu mỹ miều mà thế giới đã khoát cho nó.
Những tiếng vật lộn thoát ra từ hẻm tối, nơi đó ngay cả ngọn đèn ở một nhánh sông Seine cũng không soi tỏ được.
Chốc lát sau, ba người thanh niên bước ra từ con hẻm, mặt mũi bặm trợn và côn đồ. Tên đi giữa tay cầm một xấp tiền, vừa đi vừa đếm. Hai tên còn lại nhởn nhơ và nhìn vào xấp tiền trên tay tên đi giữa háo hức.
Tên giữa đếm xong liền phun bãi nước miếng xuống đường và chửi:
-Mẹ kiếp! Có mỗi 50 euro mà chống cự dữ vậy ?
Tên bên trái cười hề hề:
-Nhưng cũng vã mà đại ca. Thời buổi khó khăn mà lị.
Tên bên phải xoa xoa mấy chỗ bầm:
-Kiếm chỗ giải khát chút đi đại ca. Em oải quá.
Tên đại ca nhét xấp tiền vào túi:
-Ừ. Đến Quỉ Đỏ nào.
Hai tên để tử nhảy cẫng lên:
-Hoan hô đại ca.
Khi chúng đi ngang một cây cầu nhỏ thì một tên kêu lên:
-Đại ca, em có hao mắt không ?
Hắn giật áo tên đại ca và hai tên còn lại nhìn theo hướng hắn nhìn và há hốc.
Ngay trên mặt sông, cách cây cầu độ 100m, hai con người đang đánh nhau kịch liệt. Một người là đàn ông trung niên tóc đen, râu và chân mày xồm xoàn, vận trang phục công chức; người còn lại là thanh niên ăn mặc bình thường, cao ráo, tóc đen.
Ngoài điều quái gỡ là họ đứng trên mặt nước thì trên tay viên công chức là một cái búa tạ hai đầu tròn to đùng, đầu búa và cán búa sáng màu trắng lấp lánh. Còn người thanh niên thì cầm một thanh kiếm với rất nhiều mấu gai. Cả hai ra những chiêu hiểm hóc nhằm triệt hạ lẫn nhau.
Viên công chức giơ búa nện xuống, người thanh niên vung kiếm gạt đi.
Người thanh niên đâm 1 kiếm. Xung lực từ thanh kiếm bốc mặt nước thành hai dòng nước xoáy bắn tới. Viên công chức đập mạnh búa xuống mặt nước. Nước dâng lên thành bức tường chắn. Nước đụng nước vỡ tan. Vài giọt bắn thẳng tới bọn côn đò.
-Đại ca, em nghĩ chúng ta đi thôi. Chuyện này thật quái gỡ. Một tên sợ sệt.
-Mày không thấy chúng ta đang xem một bộ phim thú vị sao ? Tao chắc máy quay khắp nói và bọn kia dùng máy móc kĩ xảo gì đó. Tên còn lại cười nắc nẻ.
-Tao cũng nghĩ như mày. Và tao sẽ mua vé để xem phim này. Tên đại ca gật gù.
-Anh sẽ sớm được xem. Giọng con gái bất thần vang lên ngay cạnh chúng. Cả lũ giật mình.
Một cô gái trẻ ngồi vắt vẻo trên thành cầu. Cô gái có khuôn mặt mỹ miều, mi mục thanh tú và đôi mắt xanh biển hút hồn, mái tóc đen dài và làn da sẫm màu. Mặc một chiếc váy đầm trắng hở cổ giản dị, cô gái ngồi bắt chéo chân trên thành cầu lặng lẽ nhìn trận đánh.
Đám côn đồ ngẩn ngơ trước vẻ đạp cô gái. Nếu cô có thêm đôi cánh bướm hay chim trắng thì chúng có thể khẳng định cô gái này là một nàng tiên đích thực từ những bộ phim hay truyện chúng đã xem.
-Cô … Cô là ai ? Tên đại ca lắp bắp.
-Đại ca, con nhỏ đẹp bá chấy. Một tên để tử thì thầm.
Nhưng sau khi thốt ra một câu, cô gái không lý gì đến bọn chúng nữa. Cô mải mê nhìn trận chiến.
Viên công chức vận lực vào hai bàn tay. Cây búa tạ lớn tách thành hai cây bằng nữa cây búa lớn. Với hai tay hai búa, ông ta ra đòn liên hồi vào người thanh niên. Hắn trở nên yếu thế với những đòn liên hoàn, thanh kiếm vất vả đỡ những nhát báu mạnh mẽ và đầy uy lực.
-Ervana! Người thanh niên hét lên.
Bọn côn đồ không biết hắn nói gì. Rồi chúng thấy cô gái giơ tay lên. Hóa ra Ervana là tên cô gái.
Cô gái giơ một ngón tay ngoáy trong không khí. Tức thì ba luồng xoáy nước bắn vọt lên lao thẳng tới cập đánh nhau.
Ba luồng nước như ba con rắn đâm tới viên công chức ở đầu từ trên xuống, lưng ở bên trái và hông bên phải. Ông ta trở búa đánh vỡ chúng. Chừng đó đủ để người thanh niên lấy lại tình thế và tung chiêu hiểm hóc.
Rồi mặt nước xáo động mạnh. Hàng loạt dòng nước xoáy lao lên tấn công ông ta. Vừa đỡ những chiêu kiếm, lại né hay tránh những dòng nước quấy rồi, ông ta lầm vào tình thế sắp thua. “Cứ thể này không ổn”; ông thầm nghĩ và phạt mạnh búa. Người thanh niên nhảy tránh và ngạc nhiên khi thấy ông ta ném đi một búa của mình.
Trả lời cho sự ngạc nhiên đó là khi cây búa chạm vào bờ kênh sông, nó liền tách thành hai cây búa khác đồng thời văng theo hai hướng khác nhau. Cứ thể nối tiếp, mỗi khi một cây búa chạm vào một chướng ngại cứng như vật dụng, trụ đèn, bờ bao … chúng liên phân tách thành hai cái nhỏ hơn. Những cây búa rơi xuống nước hay không trung thì mất hút nhưng những cái chạm vào dòng nước thì hai thứ đó đều vỡ tung. Không gian trận đấu càng ngày càng tràn ngập những cây búa vì chúng đều biết tìm chỗ để va chạm.
Vài chục cây búa nhỏ cỡ 20cm bắn vụt về phái cây cầu, cô gái chẳng hề sợ hãi. Vài cây rơi xuống nước và mất tăm. Số khác đụng vào vật rắn và nổ tung. Những tên côn đồ sợ hãi khi cây cầu rung lắc và vỡ những mảng lớn nhỏ trong khi cô gái tỉnh rụi và vẫn ngồi vững vàng.
-Chạy thôi tụi bây. Tên đại ca kêu to và bỏ chạy. Hai tên còn lại chạy theo.
Nhưng chúng chẳng chạy được đâu xa. Ở hai đầu cầu, hai luồng nước dữ dội ào ạt đổ xuống lấp mất đường. Dù biết là nước nhưng chẳng tên nào dám qua. Chúng quì xụp xuống:
-Lạy cô. Cho chúng tôi đi. Chúng tôi sẽ tu tỉnh mà.
Cô gái quay lại cười với chúng:
-Ở xem cho hết phim đã. Chẳng mấy khi được xem miễn phí thế này đâu.
Trong lúc cô gái quay lại thì một cây búa lao thẳng vào đầu cô. Tên đại ca khấp khởi mừng rỡ. Hắn chắc màn nước do cô gái tạo ra. Nếu cô gái bị thương, có lẽ màn nước sẽ vỡ.
Trái với sự mong đợi của hắn, cây báu chui tọt vào đầu cô gái và mất tăm, chỉ có vết loang trên khuôn mặt như mặt nước.
Về phía viên công chức càng kinh ngạc. Tên thanh niên càng đánh càng hăng. Với những cây búa bắn tới tứ phía, hắn ngày càng lanh lẹ và uyển chuyển hơn. Những đường kiếm sắc sảo hơn, mấy lần ông ta suýt bị đánh trúng. Kể cả khi hắn bị búa nhỏ lao trúng, hắn cũng chẳng tỏ ra hề hấn mà cây búa cũng biến mất vào thân hắn ta.
Rồi ông ta nhận ra chân người thanh niên có hai dòng nước bám vào. “Khỉ thật! Con bé kia mới là đứa ta nên tấn công.” Ông ta liếc thấy hai dòng nước đang chảy ra từ chân cô gái.
Ông ta quát lên nổi giận và vung tay. Những cái búa nhỏ rực sáng và không bay toán loạn nữa. Chúng lao thẳng tới tên con trai. Lập tức hắn chống kiếm xuống mặt nước. Nước trồi lên thành cái cột bao bọc hắn ta. Lợi dụng lúc đó, viên công chức lao đến cây cầu như chim cắt.
Khi người thanh niên thoát khỏi trận tập kích thì đã muộn. Viên công chúa nhấc bổng cô gái bằng một cánh tay, cô gái khó thở dùng hai tay nắm lấy tay ông ta.
Ông ta liếc nhìn lũ côn đồ sợ sệt rồi quát lên khi người thanh niên lao tới:
-Ngừng tay. Nếu ngươi tới đây, ta sẽ giết cô ta.
Người thanh niên khựng lại ngần ngừ.
-Bây giờ nói cho ta biết tại sao các người đuổi đánh ta ?
Người thanh niên bỗng nhếch mép cười. Hắn xoay cổ tay và cây kiếm gai biến mất:
-Ông chọn nhằm người tấn công rồi.
Người đàn ông ngạc nhiên rồi sửng sốt khi nhận ra cánh tay ông ta đang bị nước cuốn lấy. Cả cơ thể cô gái tan chảy thành khối nước sống. Nó ồ ạt bám lấy và nuốt ông ta như keo dính.
-KHÔNG. Người đàn ông la lên và miệng ông ta bị khối nước lấp mất.
Người thanh niên đứng nhìn khối nước hình người giãy giụa. Cả lũ côn đồ cũng đờ ra vì sợ.
Rồi khối nước có giãn và thon thả trờ lại thành cô gái Ervana. Cô gái mỉm cười với chàng trai.
-Không hiểu sao ai cũng chọn em thế ? Ông ta là người thứ bao nhiêu rồi ?
-17. Nếu em nhớ không lầm. Ervana nhoẻn miệng cười.
-Vất vả cho em rồi Ervana. Người thanh niên nắm lấy tay cô gái.
-Không đâu mà anh Erhak. Cách này không làm họ đau đớn. Em không muốn đổ máu nhiều. Ervana lắc đầu.
-Em vẫn luôn tử tể với địch thủ. Anh ta vuốt mái tóc cô.
-Tiếp theo là đâu anh ? Cô hỏi.
-Luân Đôn. Điểm cuối cùng của chúng ta.
-Việc này sắp xong rồi phải không ? Cô gái thở dài.
-Đúng vậy. Erhak gật đầu;
-Alice và Seth đã hoàn thành việc ở Châu Mĩ. Shio và Shini thì đã đến điểm cuối ở Trung Quốc như chúng ta. Có lẽ chúng ta là chậm chân nhất.
-Tụi trẻ luôn mau mắn thật. Ervana cười khúc khích.
-Bọn này tính sao em ? Erhak nhìn lũ côn đồ đang sợ hãi thích thú.
-Tha cho họ đi anh. Họ sẽ chẳng dám nói mà nếu nói ra cũng chẳng ai tin. Ervana vậy tay. Luồng nước chặn cầu chảy xuống sông nhưng bọn kia chẳng nhúc nhích.
-Lời nói của em là mệnh lệnh của anh. Erhak cúi thấp người trước cô gái
Ervana cười khúc khích:
-Đi thôi anh. Cô tiến gần và hôn nhẹ lên má anh ta.
-Tất nhiên rồi em ạ. Erhak mừng rỡ.
Anh ta ôm lấy Ervana rồi một luồng nước dâng lên ngập qua đầu họ rồi đổ ụp xuống mặt nước. Erhak và Ervana cũng biến mất theo dòng nước. Lũ côn đồ đứng đó ngẩn ngơ. Chúng không tin vào những gì chúng vừa chứng kiến nữa. Rốt cuộc chuyện gì sắp xảy ra cho thế giới này.
[/spoil]