-Vậy ra đó chính là mục đích của chúng.
Yến nói khi cái gương nước vỡ tan. Vừa nãy ở trong vườn nhà Nghi, bọn nó đã chứng kiến tất cả.
-Mình không nghĩ như thế. Nghi cau mày;
-Nếu chỉ vì Nhân, chúng có thể đến đây và bắt cậu ấy rồi. Bọn chúng có 9 người, việc cầm chân chúng ta rồi bắt Nhân là điều dễ dàng.
-Băng, cậu biết gì không ? Cô quay sang hỏi.
-Mình không biết. Băng lắc đầu và nhìn nó ngần ngừ;
-Nhiệm vụ của mình…
-Không sao đâu. Nó nói;
-Băng cứ nói ra xem nào.
-Walther tìm đến mình chỉ bảo mình tìm cách chia rẽ các cậu. Ông ta không nói kế hoạch cho mình biết.
-Nếu họ có kế hoạch khác không cần anh Nhân, sao lại nhờ thế giới truy lùng anh ấy ? Họ cần gì khi đã có ma pháp trận khổng lồ kia ? Nguyệt nói.
-Một cách nghi binh ? Nghi suy đoán;
-Eigand cử người đi tấn công những người khác khắp thế giới. Ma pháp trận kia cần nguồn nội lực khổng lồ. Ông ta không muốn lộ chuyện nên phái người tấn công Nhân để không ai biết thực hư vụ việc này ra sao. Có thể ông ta muốn mọi người nghĩ ông ta muốn đoạt lấy chìa khóa
-Vậy là… Yến ngỡ ngàng.
Nghi kết luận:
-Ông ta đã có thứ mình muốn. Ông ta không cần chìa khóa. Nghi nhìn nó.
“Phừng” Ngọn lủa bỗng đâu bốc cháy sáng rực trong không khí rồi hóa thành một cố gái. Ly tiến đến bàn ngồi xuống rồi vỗ vai nó đang buồn bã. Cô ngẩng lên nói với Nghi:
-Đã xong rồi.
Nhân thẫn thờ. Vậy là từ giờ nó đã trở thành lẻ loi. Ngay khi Eigand đưa ra lệnh truy bắt nó, Nghi đã bảo Ly đi xóa sạch kí ức những người thân thuộc với nó. Không phải vì họ mà là vì chính nó. Nếu thế giới săn lùng nó, bao gồm con người lẫn những người phép thuật, họ sẽ gặp nguy hiểm, tốt nhất là họ không nên biết nó tồn tại.
Tạm del và nghĩ thứ khác
-Đừng buồn, anh Nhân. Anh còn bọn em mà. Nguyệt nắm tay nó an ủi.
-Kế tiếp sau đây Nghi ? Ly hỏi.
-Mình không biết. Nhưng chúng ta có thể bảo vệ Nhân vĩnh viễn.
-Còn thế giới ? Những người như chúng ta ? Cậu không quan tâm cảm xúc Nhân sao ? Ly nói ngỡ ngàng.
-Mình không hiểu ý cậu, Ly ? Nghi bối rối.
-Hãy nói ra những điều cậu biết để chúng ta có thẻ giải quyết chuyện này. Nhân cần gia đình chứ không phải chúng ta. Ly nói rành rọt. Nguyệt Yến ngơ ngác.
-Mình không biết phép thuật này. Nghi lắc đầu.
-Có. Cậu có biết, Nghi ạ. Vì cậu là người họ Hoàng. Ly mỉm cười.
-Hả ? Nguyệt, Yến, Băng giật mình nhìn Nghi không chớp mắt. Nghi càng bối rối hơn.
-Sao mình có thể là người họ Hoàng được ? Mình là Trần Bảo Nghi mà. Nghi bật cười.
-Không. Cậu giả dạng rất giống nhưng không hoàn toàn là Nghi. Dáng điệu, cách cư xử, phép thuật, kiến thức cậu đều không phải Nghi. Ly tiếp tục nói.
-Mình có thể tăng sự hiểu biết. Nghi phản đối. Nhân vừa hồi hộp lẫn ngơ ngác. Liệu lần này Nghi có nói thật.
-Mình chỉ có 1 bằng chứng duy nhất. Nhưng mình tin nó rõ ràng nhất. Chi có phép thuật một người mới cắt đứt được sự trói buộc của lửa hy sinh. Ly nhấn mạnh.
-Ly ? Nghi kêu thảng thốt.
-Đừng giấu nữa. Sẽ không sao đâu cho dù cậu là người họ Hoàng, phải không công nương, Hoàng Phượng. Ly mỉm cười.
-Sao ? Yến Nguyệt Băng giật mình. Tất cả đều nhìn nghi sửng sốt. Chỉ có Nhân ngơ ngác.
Nghi bối rối nhìn tất cả một lượt rồi dừng lại ở nó lâu nhất. Cô thấy Ly gật đầu với mình. Thở dài, Nghi nói:
-Cậu giỏi lắm Ly. Đúng như cậu nói! Mình là Hoàng Phượng.
Nhân thấy rõ tuyên bố của Nghi không khác gì ném một trái bom. Vẻ kinh ngạc hiện rõ trên tất cả khuôn mặt. Trừ nó và Ly. Ly thản nhiên vì cô biết rõ Nghi. Còn nó thì đang thắc mắc. Họ Hoàng rốt cuộc là người thế nào.