Chương 11:
Walking Forest
[spoil]
Day 2
Binh…bốp…bịch
Tiếng đấm, tiếng đạp, tiếng rên và tiếng cười. Chúng cứ liên hồi như một bản thánh ca tội lỗi. Được xướng lên bởi những đứa con của Adam, và được lắng nghe bởi chính đồng loại của chúng.
Một khung cảnh nên thơ, dưới ánh ban mai là cảnh một đống học sinh trung học bị ba thằng côn đồ đánh hạ dưới mặt đất, với gương mặt cực kỳ thoả mãn, nụ cười man man rợ rợ và đôi mắt chẳng còn chút gì tính người. Chúng đều bị thay đổi từ giờ phút Nhân tính đang dần tan biến đi trong thành phố này. Chúng điên lên, chúng muốn cảm thấy mình là kẻ mạnh, mình không sợ, mình không sợ cái họng súng của đám quân đội kia, rồi chúng thấy những tên học sinh này đây đi ngang qua con đường vắng tanh này trong buổi sáng. Trông cứ hồn nhiên, cứ cười tươi đến phát ớn để tự nhủ rằng “mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi”. Rồi chúng lao ra, chặn đường, đánh đập, để chúng lại trông như một kẻ mạnh, như chúng là giống đực Alpha trong một bầy thú hoang dã.
Và kẻ đang kể lại những việc này đang ở đâu ?
Cô ấy là một cô gái xinh đẹp, nhưng gương mặt của cô gợi nên một nỗi buồn không thể nào tả được, đến mức độ người ta không còn nghĩ cô là một cô gái xinh đẹp với cái nhìn đầu tiên, mà chính là nhân thể của chính Nỗi buồn. Bộ đồng phục học sinh tươi tắn nay đã mất đi mà thay vào đó là một bộ đồ thường ngày, dù vẫn đủ để tôn vinh lên vẻ đẹp của cô gái đó, nhưng cô mặc chúng vì chúng dễ di chuyển, cho cô sự thoải mái khi đi làm nhiệm vụ của cuộc đời mình.
Cô đã ở đây kể từ lúc bình minh, ngắm nhìn mọi thứ, ngắm nhìn những kẻ vẫn còn có gan đi qua đi lại, ngắm nhìn những thiên sứ bay không điểm dừng trên trời cao, hay lâu lâu có một vài tên tiểu quỷ đi ngang qua, thấy cô, rồi chạy ngay lập tức. Dần dần, nỗi buồn của cô trở thành lớp mặt nạ mà người đời nhìn vào thay cho gương mặt xinh đẹp này, đến độ cả quỷ dữ còn không muốn gặp cô. Nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ đợi cho nó xuất hiện, giết nó và hết…Cô không quan tâm tới việc những người xung quanh nghĩ gì về mình nữa, và cô cũng không đủ rảnh hơi để quan tâm đến chuyện đời.
Đám côn đồ kia, sau khi thoả mãn với đám học sinh yếu đuối, bắt đầu quay sang kẻ quan sát chúng từ đầu tới giờ. Chắc chúng không màn đến việc ngày tận thế đang ẩn chứa trên gương mặt xinh đẹp đó, hoặc chúng ngay từ đầu đã không có não để suy nghĩ, mà có khi, sự sợ hãi đã biến thành sự ngu ngốc, và sự ngu ngốc chính là thứ khiến cho chúng chẳng còn quan tâm đến những gì sẽ xảy ra cho chúng nữa. Ít ra, chúng muốn thoả mãn chính mình kể cả trong những ngày cuối cùng của bản thân.
“Này em gái, bộ em là fan bí mật của bọn anh à ?” – Một thằng trong số đó run run hỏi, tay hắn vẫn còn dính máu mũi của đám học sinh mà hắn đánh.
“Trông em cũng xinh nhỉ. Đằng nào thế giới này cũng sắp bị huỷ diệt rồi, ít ra anh cũng muốn có một người đẹp như em bên cạnh trong giờ phút cuối cùng đó. Sao nào em gái ?” – Một thằng khác bảo.
“Hai bọn mày xéo đi.” – Thằng còn lại tức giận khi hai thằng kia chiếm hết lời của nó.
“Có mày xéo thì có thằng ch*”
Từ việc tán gái, chúng dần dần chuyển sang mâu thuẫn lẫn nhau, một lũ ngốc. Kể cả khi sắp chết, ngốc cũng chỉ là ngốc thôi.
“Năm” – Cô gái nhỏ nhẹ nói, không ai biết được cô đang nói cho ai, hay cho chính bản thân mình.
“Hở ? Em gái ?” – Một thằng nói.
“Bốn” – Cô lại nói tiếp – “Ba”
“Này, câm cái mõm của mày lại.” – Thằng đầu sỏ tức giận vì không hiểu gì, hắn nắm lấy cổ áo cô rồi đưa lên cao, đe doạ.
“Hai” – Cô gái vẫn không thay đổi sắc mặt vô thần của mình – “Một”
“Vẫn chẳng có gì hết, cái con chó này.” – Cả ba bắt đầu tức giận – “Cho nó một trận đi bọn bay.”
“Zero.”
Ngay phút ấy, chúng không hề biết rằng đồng hồ của Tử thần từ nãy tới giờ vẫn đang đếm ngược trên đầu chúng, vì chúng không biết kẻ chúng đang đụng tới là sứ giả của Tử thần.
Thằng đầu sỏ bỗng dưng ộc máu, không rõ nguyên do tại sao. Hắn buôn cô gái kia trong vô thức, rồi từ từ bước ra ngoài. Thật may cho hắn, những kẻ giết hắn khá…nhân từ theo từ điển của Địa ngục.
Qúa nhanh, quá thầm lặng. Một tiếng gió xoáy thổi ngang qua cả ba thằng côn đồ. Rồi khi tiếng gió qua đi, chúng chỉ còn là những lát thịt nguội đang chờ được nấu, bởi ba chị em Gorgon đảo Gorgades. Chúng không hề biết mình đã kí tên vào danh sách người chết của tử thần khi xuất hiện ngay trước mặt Izanami Izumi.
Số phận của đám học sinh bị đánh kia cũng không hề tốt đẹp gì, khi đám Gorgon chuyển mục tiêu sang chúng. Thay vì có một kết cục tốt đẹp là bị hoá đá bởi mái tóc búi rắn kia, hay bị chặt thành từng mảnh dưới cặp vuốt sắt nhọn, cả đám khá xui xẻo, khi cả ba chị em Gorgon quyết định nuốt sống chúng làm bữa ăn. Hỡi ơi, chúng xem ra vẫn còn khá nhiều sức lực đấy chứ - đám học sinh ấy, bằng chứng là tiếng thét của từng đứa khi bị nuốt trọn bởi ba cô gái thân rắn xinh đẹp to đến độ vang hết cả dãy đường không còn bóng người này, thét trong tuyệt vọng, biết rằng hy vọng đang ở đây, hy vọng được sống đang ở trước mặt mình, tồn tại ngay trong cô gái với gương mặt buồn bã, nhưng hy vọng vẫn không xuất hiện, hy vọng không bao giờ xảy đến, thay thế vào đó chỉ còn tuyệt vọng cho đám học sinh nắm chắc cái chết của mình.
Ngay khi đứa cuối cùng được chui vào bụng của cả ba, con đường trở nên yên ắng trở lại khi không còn tiếng thét thảm khốc của đám học sinh. Thật dễ chịu – Izumi nghĩ. Cô cũng hơi thấy mặc cảm bản thân khi không ra tay cứu giúp đám ấy, nhưng với số phận của cô, với cái “lời nguyền” vô hình mà Izumi mang trong người, cứu họ chỉ đơn thuần là một hành động vô dụng. Tại sao lại cứu những kẻ kiểu nào cũng chết ? – Kể từ phút giây đã biến đổi một Izumi hiền lành sang một bóng ma lạnh lẽo, cô không còn tin vào cái gọi là tình người nữa.
Dựa theo lời của vị thiên sứ ngự trong người cô, thì thời gian mà “bản hợp đồng” giữa cô và Samael càng lâu, tri thức của ông ta sẽ liên tục tuông trào vào bộ nhớ của cô gái này, cho cô mạnh hơn và có thể sử dụng nhiều ma pháp mạnh mẽ, ngoài ra, cô còn có thể biết tên của những sinh vật cô đụng phải – một thế mạnh rất lớn trong quá trình chiến đấu sống còn tại đây. Tất cả không phải là khả năng của cô, chỉ đơn thuần là những gì có được khi lãnh nhận tri thức của một trong các Đại thiên sứ, dù thế, cô không quan tâm, cô sẽ dùng mọi cách để hạ gục cái con ma cà rồng chết tiệt đã biến tâm hồn cô thành một con người máu lạnh như thế này.
Sau khi thoả mãn với đám con người nhỏ bé, cả ba chị em Gorgon bắt đầu chuyển mục tiêu sang Izumi. Biết được danh tính của cả ba, ngay từ khi chúng xuất hiện Izumi đã nhắm mắt lại sẵn rồi. Khi đám Gorgon dần áp sát, Izumi buột miệng ra một câu hỏi:
“Biết gì về ma cà rồng không ?”
Đám Gorgon lấy làm ngạc nhiên, khi con mồi của mình tự dưng hỏi về một loài quỷ khác biệt.
“Hay cụ thể hơn, một tên gọi là Nosferatu ?” – Izumi tiếp tục nói.
Đến lúc này đây, tự dưng sát khí của lũ Gorgon liền biến mất, thay vào đó là những nụ cười quái gở, hàm chứa sự chế giễu của đám quỷ đến cô gái con người nhỏ bé đây.
“Tại sao thế con người bé nhỏ ? Sao cô nương đây lại có điều gì muốn hỏi tới Nosferatu – Kẻ Không Thể Chết ?” – Chị cả của đám Gorgon nói, miệng lưỡi của ả hệt như một con rắn độc.
“Thù hằn cá nhân thôi mà.” – Izumi vẫn thoải mái nói chuyện tự nhiên.
“Ô Ô…Có người còn sống để trả thù Nosferatu ư ? Thật lạ đấy. Lạ đấy.” – Chị hai nhà Gorgon lên tiếng – “Nosferatu không thể bị giết. Nosferatu là một kẻ bị đánh dấu. Đừng chạm vào những kẻ bị đánh dấu. Chúng không thể chết, những kẻ bị đánh dấu là bất tử, nhưng Nosferatu biến sự bất tử thành một trò đùa. Hắn là kẻ bất tử trong những kẻ bất tử. Đừng dây vào hắn, cô bé.”
“Tóm lại…cả ba người biết hắn ta ở đâu không ?” – Izumi tóm lại câu hỏi.
“Nosferatu là màn đêm, nhưng là một kẻ bị đánh dấu, hắn hoàn toàn có thể sống khi có ánh sáng mặt trời. Tuy nhiên, hắn thèm khát một thứ ánh sáng khác, hãy tìm ánh sáng của Ngôi Cha, ánh sáng của Yeshua. Ở đâu có tiếng cầu nguyện cho Người, hãy tìm ở đó, nơi đó máu sẽ đổ, nơi Nosferatu sẽ ghen ghét với những kẻ dám cầu nguyện cho Người.”
“Hơi khó hiểu, nhưng thôi kệ…cảm ơn vì đã nhắc nhở.”
Trước khi đám Gorgon bắt đầu đổi chủ đề về việc giải quyết Izumi ra sao, chúng đã không còn nói chuyện được nữa. Người chúng rã rời ra sau khi bị cắt thành trăm mảnh, như cách chúng đã làm với ba tên côn đồ trước kia. Izumi không phải là người làm việc đó, cô không đủ khả năng, vì thế, Samael mới chính là người sử dụng hai thanh gươm làm từ ánh sáng để tiêu diệt bầy rắn độc này. Không phải đám Gorgon không đủ thông minh để không mắt bẫy, chỉ đơn thuần chúng không nghĩ một con người nhỏ bé như Izumi lại có thể nghĩ ra một cạm bẫy đủ để tiêu diệt chúng trong một đòn.
“Tìm ở nơi có những người cầu nguyện à ?” – Izumi đưa ra kết luận.
Trong thời khắc bóng tối, con người luôn tìm đến ánh sáng.
Người là ánh sáng tối cao.
Thật không khó đoán khi nhân loạii cầu xin Người để được cứu rỗi.
“Vậy thì chỉ cần tìm những nơi như vậy là được.” – Izumi nói – “Đi thôi Samael.”
-----
Dù vậy…nói như thế dễ hơn là làm.
Buổi trưa trôi qua nhanh hơn Izumi nghĩ. Chẳng mấy chốc đã gần 4 giờ chiều. Cô bắt đầu thấy mệt mỏi. Cả đêm qua Izumi ngủ không được ngon. Thật không khó đoán khi chẳng có ai ngủ ngon sau khi chứng kiến cả gia đình bị thảm sát cả. Giờ cô lại đi vòng quanh thành phố để điều tra, nhưng rốt cuộc, vẫn không có manh mối gì.
“Keng.”
Đập vỡ của kính của một máy bán hàng tự động gần đó bằng tay trần, Izumi lấy một chai nước suối uống cho đỡ khát. Sau khi đầu óc minh mẫn trở lại, Izumi tự nghĩ mình đã mạnh hơn khi trước rất nhiều. Kể từ ngày có giao ước với Samael, những việc tưởng chừng như không thể đối với một cô gái bình thường nay lại chỉ là trò trẻ con với Izumi. Nhưng liệu, chúng có đủ để tiêu diệt một Kẻ Không Thể Chết hay không ?
Izumi bắt đầu trở nên mệt óc khi suy nghĩ lại những điều đó. Sau chục phút nghỉ ngơi, cô quẳng chai nước vào một xó rồi tiếp tục cuộc điều tra của bản thân.
…
Nhưng rốt cuộc, đến tận 5 giờ chiều, cô nghĩ khoảng thời gian trôi qua thật là vô ích. Gần đó có một công viên nơi nhiều người tị nạn tụ tập, cô quyết định dừng chân tại đó trước khi bắt đầu điều tra vào ban đêm. Mọi người quanh đây đều có vẻ mệt mỏi, có lẽ làm gì cũng mệt, mà không làm gì thì lại mệt hơn. Dù vậy, cô không quan tâm, ít nhất cô nên ở đây càng ngắn càng tốt, cô không muốn cái lời nguyền quái quỷ mà cả Samael cũng không biết nguyên do bắt đầu ám những người tại đây. Nhưng thời gian của cô tự dưng bị kéo dài, khi có sự xuất hiện của một người đàn ông thân thuộc tại hàng của những người xin lương thực và nước uống – Thầy Schrodinger.
“Thầy ? Thầy làm gì tại đây thế ?” – Izumi tự dưng bắt chuyện – điều mà cô nghĩ mình không thể nào làm được nữa khi biến bản thân thành một con người máu lạnh.
“Ô…trò Izumi đấy à ? Thật may là trò vẫn còn…khoẻ mạnh. Ha ha.” – Ông thầy già vẫn còn cười tươi vui vẻ, kể cả khi đây là ngày thứ hai trong chuỗi ác mộng kéo dài không điểm dừng tại thành phố này – “Sertel, Louis, Kein và Victor. Cộng thêm trò nữa thì đủ bộ luôn rồi nhỉ. Ha ha. Nhưng vẫn còn nhiều học sinh khác chưa rõ tung tích, trò có thông tin gì không ?”
“Xin lỗi thầy…nhưng em…muốn…” – Izumi không thể nào nói ra được những từ ngữ dùng để từ bỏ trách nhiệm của một lớp trưởng được. Cô vẫn chưa thể trở thành một kẻ máu lạnh như mình nghĩ – “Xin lỗi thầy…”
Izumi không biết nói thêm được điều gì, nên cô bỏ chạy, bỏ lại ông thầy già phía sau vẫn đang băng khoăng không biết chuyện gì đang xảy ra với Izumi.
-----
Trong thời điểm hiện tại, những cao ốc thương mại dần trở nên bị bỏ hoang đến độ vắng không còn một bóng người. Dĩ nhiên những thứ quý giá trong đây thì chẳng còn gì nữa sau khi trở thành nạn nhân của lòng thám vô đáy ẩn chưa bên trong Nhân loại. Izumi không biết trong cao ốc này có người tị nạn hay không, nhưng mục đích của cô tại đây khi chạy trốn khỏi thầy Schrodinger là một việc khác.
“Cộp…” – Tiếng cửa sắt nặng nề của sân thượng toà cao ốc 30 tầng được mở ra, và vẽ nên trước mắt Izumi chính là cảnh hoàng hôn đẹp tuyệt tại thành phố bị nguyền rủa.
“Đẹp quá.” – Izumi nói, có lẽ là với Samael – “Tại sao tôi lại vẫn có thể thốt lên câu nói đó nhỉ ?”
Izumi rưng rưng nước mắt, nỗi đau mà cô chịu đựng khi mất cha mất mẹ đâu rồi ? Tại sao cô vẫn có thể nói như một con người bình thường khi quyết định từ bỏ nhân tính của bản thân ?
“Tôi bất hiếu quá phải không ? Samael.”
…
Samael không trả lời Izumi. Izumi cũng chỉ biết lặng lẽ mà nhìn ngắm cảnh hoàng hôn, cô không muốn nói ra lời gì nữa, vì nó hoàn toàn có thể trở thành một bằng chứng chứng minh sự phản bội của cô với nguyện vọng của mình.
…
Khi Izumi vẫn đang tự hỏi bản thân về việc mình nên là một Izumi như thế nào, thì một bóng đen khổng lồ xuất hiện ngay trên đầu cô. Nó bay lướt qua cô như một vật thể bay không xác định. Tuy nhiên, nó đáp cánh gần đó, mà dùng đáp cánh cũng không phải, vì vật thể bay đó thì không có…cánh. Nó đáp qua một toà cao ốc gần đó. Cái dáng vẻ kì quái của nó khiến cho Izumi thấy khó hiểu.
“Đó là một khu rừng ?
Trên một cặp chân gà ?” – Izumi thốt lên – “Samael…đi nào.”
Dùng phép thuật của mình, Samael tạo nên một đôi cánh thiên sứ trắng tuyết trên lưng Izumi. Izumi không biết lí do tại sao mình lại đuổi theo cái vật thể quái dị đó, nhưng cô nghĩ nó quá lạ để mà không phải đuổi theo..
Tốc độ bay của đôi cánh này thật đáng nể - Izumi tự nghĩ, nhưng tốc độ nhảy của khu rừng biết đi kia còn đáng nể hơn. Nó nhảy từ toà nhà này qua toà nhà khác như một người khổng lồ không bị ảnh hưởng của trọng lực. Đặt biệt là thời gian càng trôi qua, khu rừng ấy đáp cánh càng ngày càng nhẹ. Nó đã làm quen được với trọng lực của trái đất. Và tốc độ của nó thậm chí còn tăng nhanh hơn nữa. Điều đó khiến cho Izumi phải mỏi mệt rất nhiều để bắt kịp khu rừng. Ít ra, cho đến khi nó quyết định dừng lại tại một sở thú không còn bóng người sau khi chơi trò rượt đuổi với Izumi đến tận 8 giờ tối – khi trời bắt đầu nở một cơn mưa nặng hạt.
“Phù…mệt…mệt quá.” – Izumi thở hổn hển, dù đôi cánh này là phép thuật của Samael, nhưng nó vẫn vận hành trên sức lực của cô là chính, cộng với cơn mưa kia, cô bắt đầu trở nên mệt mỏi – “Không hiểu cái quái đó làm gì mà chạy như ma đuổi thế ?”
Izumi quành lại sau lưng mình và kiểm tra xung quanh. Không có dấu hiệu gì nói lên khu rừng đó bị truy đuổi. Izumi thấy lạ, nên cô đáp cánh xuống ngay cổng rừng và quyết định đi vào trong đó.
…
Khu rừng này không quá rộng, nhưng nó bằng cỡ với một biệt thự tầm trung. Bên ngoài khá rậm rạp, rất mang dáng…rừng, nhưng bên trong lại thông thoáng hơn, cây cối thì ít, đường đi thì nhiều. Đi theo con đường mòn ngày một dài ra, Izumi đến được một căn chòi, cũng với một cặp chân gà khổng lồ ở phía dưới, xung quanh được bao phủ bởi vô số những rừng cây và bờ ao khác. Căn chòi bản thân cũng là một căn nhà rất rộng, cộng với vô số những rừng cây và bờ ao khác tại đây, Izumi nghĩ đây là một dạng ma pháp không gian nhằm tăng cường ranh giới lãnh thổ. Cô dần trở nên cảnh giác hơn, vì cô vẫn không biết được chủ nhân của nơi này là bạn hay thù. Từ từ, Izumi từng bước đi tới căn chòi quái lạ đó.
“Meo…”
Trước mặt Izumi tự dưng xuất hiện một con mèo, Izumi khá bất ngờ khi không biết nó xuất hiện từ khi nào, nhưng khi thấy nó có những hai cái đuôi và mùi của Âm giới có đầy trên người nó, Izumi biết nó không phải là con mèo bình thường, vì ngoại trừ cái đuôi lạ thường ra, không có mèo bình thường nào lại đứng giữa trời mưa cả. Có vẻ như cơn mưa bên ngoài vẫn ảnh hưởng trong một khu rừng có ma pháp gia tăng không gian.
Mọi thứ chỉ là khởi đầu đối với Izumi, khi từ những khu rừng xung quanh, từ những ao hồ xung quanh, yêu quái tứ phương bỗng dưng xuất hiện. Chúng không quá hầm hố so với lũ quỷ mà Izumi đối đầu trước đó, đa phần chỉ là tiểu yêu, nhưng số lượng của chúng phải lên đến hàng trăm, hàng ngàn, và tất cả đều đã bao vây cô từ mọi hướng.
“SAMAEL.” – Lệnh cho thiên sứ của mình, Izumi đã có thể chiến đấu khi bắt đầu có dấu hiệu tấn công. Samael hiện lên sau lưng cô, sừng sững như một bức tượng, nhưng uy dũng thì không kém một chiến thần. Đám tiểu yêu này với Thiên thần của Cái Chết ắt hẳn chỉ là một trò cỏn con, dù số lượng của chúng thì lại rất đáng nể. Ngay với sự xuất hiện của Samael, đám tiểu yêu dần dần lùi xuống vài bước trong sợ hãi, dù chúng không hề rút lui, kể cả một con nhỏ nhất.
“Chuyện gì ? Chuyện gì đang xảy ra ở đây ? Chuyện gì thế ?”
Giọng nói đó không phải là của Izumi, cô không có một giọng nói của một bà già 80 tuổi. Giọng nói đó xuất phát từ phía căn chòi to tướng kia. Đám tiểu yêu che chắn mất tầm nhìn khiến cho cô không biết được đó là ai, nhưng khi một bầy yêu quái dần dần mở đường cho giọng nói kì quặc đó, thì Izumi thấy rõ một bà cụ với chiếc lưng còng, mái tóc bạc dài che phủ hết gương mặt, chỉ trừ cho chiếc mũi dài lạ kì với vài nốt đồi mồi ở trên. Bà cụ cầm một cái cối giã gạo nhỏ thay cho gậy ba tong. Ngoài ra, đi kèm với bà là một tên yêu quái hình dù trong chuyện dân gian Nhật Bản đang che mưa cho bà lão, cái tên hiện lên trong đầu của Izumi là Kasa-obake, còn bà già ấy thì có tên gọi Baba Yaga.
“Cô gái trẻ kia. Cô có công chuyện gì khi đến với tệ xá của già này ? Nếu muốn đánh nhau, xin hãy tìm nơi khác với đám quỷ nào khác mà đánh, chứ đừng đánh tại đây. Đám quỷ này trốn đến đây vì không muốn đánh nhau ngay từ ban đầu rồi. Đừng để già phải ra tay với con người đầu tiên già gặp trong mấy ngàn năm qua.”
“Quỷ…chạy trốn ? Bà đang nói cái gì thế ?” – Izumi vẫn chưa hiểu những lời Baba Yaga nói.
“Cô không biết sao cô bé nhỏ kia ? Chẳng phải cô mang trên mình một thiên sứ để tham gia
Cuộc Chiến Ba Ngôi sao ?” – Baba Yaga trả lời.
“Cuộc chiến…Ba Ngôi ? Đó là cái gì thế ?” – Izumi thật sự không biết.
“…” – Baba Yaga im lặng trong một khoảng – “Vậy là cô không biết gì rồi.”
“Vâng…” – Izumi lặng lẽ đáp. Vì một lí do nào đó, Izumi nghĩ bà lão này không phải là kẻ thù của mình, dù nhân dạng của bà ta thì trông giống hệt các mụ phù thuỷ già trong những câu chuyện cổ tích doạ con nít. Nhưng Izumi ít ra có thể tự nhủ bản thân để tin tưởng bà lão đó, nên cô đã rút Samael trở lại hình xăm trên tay phải của mình – “Nói thật, cháu không biết những gì đang xảy ra tại nơi này, nếu được, xin bà hãy cho cháu vài lời khuyên.”
-----
“Đã bao lâu rồi nhỉ ? Kể từ lần cuối già nói chuyện với một con người bình thường. Hehehe.” – Bà lão cười khi đang dẫn Izumi vào trong căn chòi khổng lồ của lão để trú mưa. Chiếc khăn bà lão đưa là khăn làm từ da thú, nó khá lạ đối với Izumi, nhưng cô vẫn dùng nó để lau sơ bản thân mình. Đám tiểu yêu ngoài kia đã trở lại về ao về rừng hết. Giờ trong căn chòi của Baba Yaga chỉ có Izumi, bà lão, tên yêu quái Kasa-obake dù nó đã ẩn náu trong chỗ để dù rồi, và một con yêu quái Slavic lông lá tên gọi Domovoi đang nằm phờ ra gần lò sưởi nơi phòng khách của căn chòi, khi vợ của hắn ta – một yêu quái Slavic khác gọi là Kikimora – vợ của Domovoi, một yêu quái giống sói nhưng mang bộ đồ của một bà nội trợ - vẫn đang quét dọn xung quanh phòng khách. Dù đang ở ổ yêu ma, nhưng ít ra Izumi vẫn thấy bà lão Baba Yaga là một người đáng tin tưởng, khi bà thậm chí không sợ một người mới gặp đến mức chẳng hề lo lắng rằng một kẻ mang theo thiên sứ sẽ tấn công bà ta.
“Kikimora, làm giúp già vài li trà với, lấy loại đó nhé.” – Baba Yaga lệnh cho Kikimora. Ngay lập tức, con yêu quái sói đó bỏ ngay chổi vào một xó rồi chạy vào bếp của căn chòi để pha trà. – “Thông cảm cho Kikimora nhé, nó chưa hề gặp bóng người nào nên hơi sợ.”
“Không sao đâu bà ơi.” – Izumi trả lời.
“Ngồi đi Ngồi đi. Đừng có đứng trơ ở đó chứ.” – Bà lão lệnh cho Izumi ngồi xuống. Ban đầu Izumi không dám ngồi vì chiếc ghế của bà lão khá…kì quái, khi cô rờ lên thành ghế, cố nghĩ nó vẫn đang sống, chắc là một loại yêu quái ghế nào đó. Dù gì thì cô cũng không muốn làm phật lòng bà lão nên đành ngồi tạm tại đó.
Baba Yaga ngồi đối diện Izumi. Ghế của bà gần với lò sưởi, cạnh con Domovoi đang ngủ say như chết. Bà lão tốn nhiều thời gian để ngồi xuống, không quá khó đoán so với một người giá. Khi đã an toạ, bà không nói gì, chỉ dùng tay vuốt ve con Domovoi như một con thú cảnh trong nhà. Nó thấy chủ vuốt ve cũng không làm hành động nào thừa thãi, chỉ tiếp tục ngủ dù gương mặt có phần thoải mái hơn trước. Ngay lúc đó, Kikimora run run từ trong bếp mang trà ra cho bà và Izumi. Hai tách trà ấy xanh hơn hẳn trà thường. Sau đó, Kikimora cũng chạy trốn vào xó bếp, để lại Izumi và Baba Yaga ở phòng khách một mình, nếu không tính con Domovoi.
Khi cầm tách trà gỗ trên tay, Izumi không dám uống vì cái…màu của nó. Nhưng khi thấy Baba Yaga uống một cách ngon lành, Izumi mới nghĩ rằng đây là thứ uống được, nên đã uống một ngụm.
“!” – Izumi không thể tin vào lưỡi mình – “Trà này…ngon quá.”
“Thế nào ? Đặc sản của Địa ngục đấy.” – Baba Yaga cười đáp.
“Trà Địa ngục ngon thế này cơ à ?” – Izumi nói – “Nếu thế chắc cháu phải di cư xuống đó quá.”
“Trà này già gọi là Trà Hối Tiếc, được lấy ra từ lá của cây mọc nên dưới linh hồn của những người tự tử tại tầng địa ngục thứ 6. Cả ngàn năm mới mọc một lần, nên với già này, thì chúng rất là quý.”
“…” – Izumi không biết nói gì thêm – “Nếu nó đang quý thế, sao bà lại cho cháu uống loại trà quý này ?”
“Ha…thế cháu nghĩ già sẽ cho con người đầu tiên già gặp sau hơn hàng ngàn năm dưới Địa ngục một chén trà bình thường à ? Tin già đi, cháu không muốn uống nó đâu.” – Baba Yaga cười lớn.
“Hê…vâng.” – Izumi không biết nói gì thêm – “Bà…cùng khu rừng này. Tất cả đều ở dưới Địa ngục à ?”
“Phải…kể từ khi Vua quỷ Lucifer và Chúa trời bị giết hại, cuộc chiến Ba Ngôi nổ ra nên quỷ dữ kéo nhau lên mặt đất hết. Thiên giới đã chuẩn bị sẵn nên đã phong ấn đa số những cổng địa ngục trên nhiều hiện thực, chỉ trừ thành phố này thôi. Ở dưới đó cũng chán, nên già quyết định lên mặt đất để một lần nữa được nhìn ngắm ánh mặt trời ở dương gian này.”
“Thế à…” – Izumi trầm tư – “Cháu không biết có nên nói ra điều này hay không, nhưng liệu…bà.”
“Là người hay là quỷ ? Đó là ý của cháu à ?” – Baba Yaga đã đoán trước được lời nói của Izumi.
“…Vâng…” – Izumi lặng lẽ đáp.
“Cái đó thì đến già cũng không biết nữa. Có thể già là quỷ, có thể già là người. Tuỳ cách nhìn của cháu, thì già chỉ là một trong hai thôi, không hơn không kém.” – Baba Yaga đáp – “Đến hơn cả hàng ngàn năm dưới Âm giới, già còn không biết nữa là.”
“Nhưng…làm sao mà bà lại ở Âm giới ngay từ đầu à ?” – Izumi hỏi – “Và quỷ được hình thành nên như thế nào ? Cháu nghĩ chúng được Chúa tạo ra để lôi kéo con người vào tà đạo, nhưng cháu không biết chúng có phải là sự thật hay không.”
“Có thể con người xem giống loài của già là như thế, nhưng già nói cho cháu biết rằng: đó không sai, nhưng không đúng thì rất là nhiều.” – Baba Yaga bảo – “Để già kể cho cháu nghe một câu chuyện hơi dài dòng. Đó là cái ngày mà già vẫn còn là một cô bé ngây thơ trên Nhân gian. Cái ngày định mệnh ấy, ôi…Ngày mà Thiên giới và Âm giới được tái tạo, và hiện thực không còn là một nữa. Ngày Ba Ngôi trở thành những kẻ nắm lấy tất cả,. Đó là ngày mà
Alternativ Realities được tạo ra.”[/spoil]