2.8
Clever
12 Giờ đêm tại dinh thự của dòng họ Lazario.
Đêm nay trời không một chút mây, tại khu vườn của nhà Lazario ta có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp huyền bí, rực rỡ của hàng tỷ ngôi sao trôi chậm rãi trên bầu trời.
Đêm nay cũng sẽ là một đêm yên tĩnh, không có sự việc nào đáng chú ý xảy ra nếu không có sự đột nhập của hai tên trộm.
Có một cái cây lớn ở đằng sau dinh thự này, những cành cây của nó dài đủ để vươn tới những ô của sổ ở tầng trên, đặc biệt là cửa sổ của phòng khách.
Phần rìa nhỏ phía bên ngoài những ô cửa sổ chính là nơi mà Meliessa thường ngồi nghe trộm những chuyện “đại sự” của ông với các chú bác mình.
Cô thường không thể hiểu hầu hết những câu chuyện đó, vì chúng toàn là nói về chuyện làm ăn trên thương trường, nhưng cũng đôi khi là chuyện ga đình, và nhiều lần cô đã nghiến răng kiềm chế khi nghe những lời nói đầy tiêu cực của Albert dành cho những thành viên mang thân phận nữ nhi trong dòng họ.
Kẻ trộm đêm hôm nay không ai khác chính là Meliessa.
Tuy có khó khăn hơn mọi lần vì cái chân chưa lành hẳn, nhưng Meliessa vẫn hoàn thành xuất sắc công việc leo trèo và hiện đang dựa lưng vào cánh cửa sổ phòng khách để nghỉ mệt.
“Cậu làm mình nhiều lần thót tim đấy, Meliessa!”
Đồng phạm của cô, Jessica đang ngồi trấn tĩnh lại, cô ta tuy chỉ là một linh hồn nhưng sau khi chứng kiến cô bạn mình nhiều lần trượt chân khỏi các cành cây và suýt ngã, Jessica cảm thấy như muốn “hồn xiêu phách tán”.
“Đừng bao giờ leo trèo như thế này nữa nhé Meliessa, hứa đi!”
“Tớ không hứa chắc được, nhưng sẽ cố gắng hạn chế.”
Jessica thở dài, cô không muốn bị kéo vô chuyện này tí nào. Nhưng việc này có phần lỗi của cô, cô đã khuyến khích Meliessa suy nghĩ về việc tham dự vào cuộc chiến Azygous. Tất nhiên việc tham chiến cần có những tấm thẻ Sabbath, nhưng cô không muốn phải đi ăn trộm chúng.
“Thư giãn đi Jessica, tớ sẽ làm thật nhanh và gọn, sau đó cậu chỉ cần hộ tống tớ ra ngoài.”
Trong lòng của Jessica có một chút do dự nhưng cô vẫn gật đầu, chỉ chờ có thế, Meliessa lập tức đứng dậy và lấy từ trong người ra một vật màu đen.
“Đó là cái gì vậy ?”-Jessica hỏi
“Là nam châm”-Meliessa đáp-“Tớ có cũng có gắn chúng vào các thanh chốt cửa ở phía trong lúc không ai để ý, dùng nó ta có thể mở chốt cửa, chỉ mong là chưa bị ai phát hiện và tháo chúng ra.”
Nhưng Meliessa đã mở được chốt cửa một cách dễ dàng, điều đó còn khiến Jessica lo lắng gấp bội phần.
“Chỉ do lão Albert quá keo kiệt không chịu dùng những loại khoá cửa hiện đại thời bây giờ, mà cũng thật lạ là chẳng ai phát hiện ra những cục nam châm gắn trên thanh chốt.”-Meliessa bình thản nói cứ như mọi chuyện chỉ là trò đùa, cô đâu có biết bản thân một người ngoan hiền như Jessica thì đây là lần đầu cô ấy làm chuyện sai trái.
“Cậu ở đây canh chừng nhé, nếu có ai đến thì báo cho tớ ngay.”
Không đợi Jessica trả lời, Meliessa lập tức leo vào bên trong.
Theo như Meliessa nhớ thì trong cuộc họp ngày hôm đó, điều cuối cùng cô nghe được từ Albert đó là hiện gia tộc Lazario đang sở hữu đến 3 lá bài Sabbath, đó là một lợi thế khá lớn so với những đối thủ khác.
Do đó cô sẽ không ngần ngại khi trộm đi một cái, chắc hẳn lão Albert sẽ lại ưu ái đám con trai trong nhà hơn, và cô không muốn chấp nhận chuyện nữ nhi trong nhà bị lão ta cho ra rìa.
…
Một lúc sau...
“Nó đang nằm ở chỗ nào thế nhỉ?”-Meliessa thì thầm, cô đã ở đây quá lâu so với thời gian đặt ra, thế nhưng cô vẫn chưa thể tìm ra những tấm thẻ đó. Mà thật tình cô còn chưa biết chúng trông thế nào.
Người cô toát mồ hôi vì lo lắng còn nhiều hơn cả khi trèo cây, Jessica ở phía ngoài thì đứng ngồi không yên. Mặc dù từ nãy giờ vẫn chưa có dấu hiệu của ai khác xuất hiện, nhưng trong lòng Jessica vẫn nơm nớp lo sợ.
Meliessa tìm kỹ một lần nữa, cô kéo từng hộc bàn, từng ngăn tủ ra, giở từng quyển sách trong giá sách và mở những cái hộp được cất ở những vị trí kín đáo. Thế nhưng vẫn không tìm thấy thứ gì đặc biệt.
“Chắc là lão ta mang nó theo bên mình rồi”-Meliessa tự nhủ. Phải rồi, có ai đời lại để những thứ quý giá ở trong căn phòng có cái cửa sổ khoá lỏng le thế kia chứ.
Meliessa ngồi gục xuống chiếc ghế một cách mệt mỏi, giờ cô không quan tâm đến việc có bị phát hiện hay không, tâm trạng của cô lúc này khá là thất vọng. Jessica ở phía bên ngoài cũng buồn rầu nhìn Meliessa thông cảm dù là cô không đồng tình lắm với việc lén lút vụng trộm này.
Có một bàn tay khẽ vuốt mái tóc của Meliessa, nó khiến cô cảm thấy bình tâm đi một chút.
“Không cần phải an ủi tớ đâu Jessica, tớ ổn mà.”
Thế nhưng khi nhìn về phía cửa sổ, Meliessa chợt giật mình khi trông thấy Jessica vẫn đứng ngoài đó, và vẫn trong dạng thức linh hồn, hơn nữa khuôn mặt cô ấy có phần hoảng loạn.
“Ngươi là ai ?”-Meliessa đứng dậy và gạt bàn tay đang vuốt mái tóc của mình ra.
Sau vài giây định hình, Meliessa thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng trước mặt mình, cô ta mặc một bộ đầm của những nữ quý tộc cổ xưa, mái tóc vàng được cột cao lên, tuy vậy vẫn có chỗ để buông thỏng xuống khuôn mặt thanh tú.
“Chúng ta bị phát hiện rồi, mau đi thôi Meliessa!”-Jessica đứng ngoài hét, tất nhiên biết là cô biết chỉ có mình Meliessa có thể nghe được giọng cô.
Tuy vậy, Meliessa không có vẻ như muốn chạy, bởi cô nhận ra người đàn bà này, bà ta, nếu cô đoán không lầm, chính là bà ngoại kế của cô.
“Làm cách nào bà vào đây mà tôi không hề biết vậy?”-Meliessa chất vấn, dù rằng đáng lẽ người đáng bị chất vấn là cô.
“Con không chịu để ý đến xung quanh thôi, ta đã có mặt ở trong phòng này từ đầu rồi.”
“Nói dối ! Tôi không hề thấy bà khi vào đây.”
“Đó là do lúc đó trong đầu con chỉ có mỗi ý nghĩ về những thẻ bài, cộng với tâm lý sợ bị phát hiện cho nên con không hay biết ta ngồi ngay ghế sofa và quan sát hết mọi hành động của con.”
Meliessa đỏ mặt, vậy là hành động lục lọi đáng xấu hổ của cô bị bà ta trông thấy hết, chỉ tại trời quá tối, nhưng cũng thật lạ là bà ta ngồi yên đến nỗi cả Jessica cũng không hề phát hiện ra.
“Vậy thì giờ tôi đã bị bắt quả tang, sao bà không đi báo cho Albert đi, Clever?”
Clever nở một nụ cười kiều diễm, ánh mắt nhìn Meliessa từ đầu đến chân.
“Sao ta phải đi báo cho Albert chứ? Ông ấy đã biết trước hay sau con cũng đến đây nên đã bảo ta hãy ngồi ở đây đợi.”
Meliessa ngạc nhiên vô cùng
“Ông…ông ấy biết tôi sẽ đến đây ư ?”
“Phải, ông ấy còn dặn ta nếu con có đến thì hãy giao cho con vật này.”
Nói rồi Clever cầm chiếc hộp cô đang giữ trên tay ra, hướng nó về phía Meliessa và đẩy khoá, tức thì nắp hộp bật lên.
Meliessa nhìn vào bên trong, trong đó có có 3 cái rãnh nhỏ dường như để chứa những thứ vô cùng mỏng vào, và hiện tại có hai rãnh đã bị rỗng.
Và ở rãnh cuối cùng, ở đó đang giữ thứ mà Meliessa đang tìm kiếm, thẻ bài Sabbath.
“Cầm lấy nó đi Meliessa !”-Clever nói
Meliessa ngạc nhiên vô cùng trước sự việc này
“Bà…bà đừng lừa phỉnh tôi, đời nào Albert lại có thể giao thứ này cho một đứa con gái chứ ?”
Clever vẫn cười hiền lành, giọng cô ấm ấm.
“Đúng là vậy, 2 thẻ bài kia đã thuộc về Cody và Max, thẻ bài thứ ba đáng lẽ sẽ trao lại cho Nelly, cha của Ben, nhưng ông ta đã bỏ đi đâu không rõ tung tích. Cho nên bất cứ ai trong gia đình cũng có thể sở hữu nó thay cho ông ấy, tuy nhiên không ai có đủ can đảm để nhận trách nhiệm này cả.”
Meliessa cười khinh bỉ
“Vậy ra do không có người nào dám nhận cái thứ này cho nên ông ta mới kêu bà trao nó cho tôi phải không? Ông ta nghĩ tôi là gì chứ, cầu thủ dự bị chăng? Tại sao nữ nhi trong nhà này luôn bị coi là những món trang sức phụ hoạ chứ ?”
Clever bỗng chớp nhẹ đôi mắt của cô, cô nhìn ra phía cửa sổ nơi Jessica đang đứng rồi quay vào nhìn Meliessa.
“Để ta cho con biết một bí mật, thật ra chính Albert đã sắp xếp chuyện này, ông ta đã sắp xếp mọi thứ để cho con có thể sở hữu được tấm thẻ thứ ba này…từ việc mở một cuộc họp, rồi việc yêu cầu Nelly đi nước ngoài để làm cái cớ, rồi những cánh cửa, con có nghĩ là người như Albert liệu có thể không phát hiện ra những cái nam châm con đính vào chốt cửa không ?”
Meliessa ấp úng
“Bà…bà nói gì ?”
“Thật ra, kế hoạch ban đầu của Albert là để con đột nhập vào và mang tấm thẻ đi như một tai nạn, nhưng ta đã thuyết phục ông ấy là hãy để ta trao chúng cho con.”
“Không thể nào có chuyện đó !”-Meliessa hét lên-“Ông ta ghét tôi cơ mà.”
“Thật ra là ngược lại, ông ta không hề ghét con, ông còn luôn miệng tự hào với ta rằng có một đứa cháu gái rất bản lĩnh, dám chống lại ông chứ không xu nịnh như lũ con trai trong nhà.”
Meliessa thật không dám tin vào tai của mình nữa, thật sự Albert đã nghĩ như vậy về cô sao? Hay đây chỉ là những lời nói dối?
“Bà…bà đang nói dối, đúng không ?”
“Con hãy nhìn vào mắt ta và nói thử xem ta có nói dối không.”
Meliessa không dám nhìn, cô chỉ cúi gầm mặt.
Clever tiến đến gần Meliessa, nắm lấy cánh tay cô bé.
“Nào, bây giờ hãy nhận lấy nó, và làm cho gia tộc chúng ta tự hào đi, Meliessa !”
Tâm trạng xúc động rối bời, nhưng Meliessa vẫn nói lại
“Nói với Albert, sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, tôi sẽ quay về đây và đấm vào mặt ông ta…”
Clever bật cười, Jessica cũng vậy, thật chẳng hiểu nổi cảm xúc của họ bây giờ.
…
Sau khi nhận tấm thẻ Sabbath từ tay Clever, Jessica lập tức hoá thân và mang Meliessa bay đi mất.
Nhìn cảnh tượng một cô gái tóc trắng xuất hiện từ đâu không rõ và mang Meliessa đi nhưng Clever trông chẳng có vẻ gì ngạc nhiên cả.
Lúc này, cánh cửa phòng bật mở, Clever quay lại thì thấy Albert từ ngoài đẩy cửa bước vào.
“Sao em lại nói huỵch toẹt ra hết thế, sau này gặp mặt con bé lại thì anh biết nói gì đây ?”-Albert chống gậy bước vào, miệng lẩm bẩm.
“Có gì thì nói nấy thôi, đàn ông các anh thật ngộ, con cháu trong nhà còn không dám bày tỏ cảm xúc với chúng, sau này chết đi rồi may ra chỉ còn mỗi ông luật sư là biết rõ tấm lòng của anh.”
Albert cười sằng sặc
“Luật sư? Ý em là luật sư đọc di chúc cho anh đó hả? Em thật hài hước, Clever ạ.”
Nhưng Albert chợt thấy vẻ mặt hầm hầm của Clever, ông mới nhận ra là cô ta không có đùa.
“E hèm, thế…còn em thì sao, chẳng phải em cũng tham gia vào trận chiến lần này sao? Giờ cả ba thẻ bài đã có chủ nhân rồi.”
Clever mỉm cười
“Anh không phải lo, ngày mai em sẽ lên đường đến nhà thờ.”
“Ừm, vị mục sư ở đó anh có biết, anh ta là Justin phải không ?”
“Là Justice ! Justin chỉ là cái tên giả.”
Albert gật gù, ông biết rằng họ hàng của Clever đều không phải những người bình thường, và ông chẳng có thông tin gì về họ cả.
Đột nhiên, Clever nhìn về phía cửa sổ cười khẩy
“Mong con bé Meliessa sẽ không nghĩ em là đồng minh của nó sau chuyện này.”
…
---------- Post added at 13:06 ---------- Previous post was at 13:02 ----------
Sorry mọi người, chap này vẫn chưa có đánh đấm gì cả...