7.3
Heart Piercing (1)
“Em không bị gì chứ?”-Heart nhìn về phía Meliessa hỏi, trong khi vẫn cầm chắc hai thanh kiếm trong tay để cảnh giác Max.
Meliessa chỉ khẽ gật đầu, sau đó cô chuyển hướng nhìn xuống phía dưới. Jessica nằm bất động dưới chân cô, trông có vẻ không còn thở nữa.
Tuy nhiên, khi cúi người xuống gần, Meliessa vẫn cảm thấy hơi thở nhè nhẹ của Jessica, và biết rằng cô vẫn còn sống.
Từ khoé mắt Meliessa trực trào những giọt nước mắt.
“Jessica...tất cả là tại mình...”
Heart nhìn xuống tình trạng vết thương của Jessica, rồi anh nói
“Xem ra bạn của em bị thương rất nặng, chúng ta nên gọi cho xe cứu thương.”
Meliessa hốt hoảng định lắc đầu, đưa một thiên thần vào bệnh viện không phải là ý hay, chuyện đó sẽ nảy sinh vô số rắc rối. Nhưng với tình trạng của Jessica bây giờ...có lẽ đó là cách duy nhất.
“Vâng...có lẽ..em sẽ gọi cho cứu thương...Em không muốn bạn ấy phải chết”
Heart cảm thấy khó xử khi nhìn thấy vẻ miễn cưỡng của Meliessa, anh thấy đôi vai cô khẽ rung lên, như để kìm lại tiếng nấc.
Ở phía bên kia, Max trông không có vẻ gì là vội vàng. Hắn lặng lẽ ra nhặt vũ khí bị đánh rơi của mình lên, sau đó đứng nhìn về phía bên Heart một cách bàng quang.
Meliessa lấy điện thoại của ra và bấm số của bệnh viện mà lần trước cô đã gọi đến cho gã đàn ông tên Dante.
Jessica bỗng khẽ mở mắt ra và nói
“Được rồi, Meliessa, mình ổn rồi...Cậu không cần phải gọi cho bệnh viện đâu.”
Meliessa lắc đầu
“Không được..cậu phải vào bệnh viện điều trị...nếu không cậu sẽ...”
Jessica ngồi bật dậy, nắm lấy cánh tay đang run rẩy của Meliessa.
“Mình bảo là mình không sao mà.”
Heart nhìn Jessica đầy hoài nghi.
“Cô có chắc là mình không sao?”
Jessica mỉm cười gật đầu
“Tôi không sao, vết thương đã hồi phục được khá nhiều rồi.”
Meliessa ngồi xuống ôm chầm lấy Jessica
“Jessica, mình xin lỗi, mình xin lỗi cậu rất nhiều!”
Jessica nhẹ nhàng đáp
“Không sao đâu, Meliessa! Mình bị thương vẫn tốt hơn là cậu bị thương, ít nhất thì mình cũng có khả năng phục hồi, cậu thì không....”
“Đừng nói vậy, Jessica, mình không muốn ai bị thương đâu! Không ai cả !”
Heart nhìn tình trạng của Jessica mà vô cùng ngạc nhiên. Vết máu đỏ loang trên áo của cô gái tóc trắng kia chứng tỏ cô đã chịu một vết thương rất sâu và mất rất nhiều máu. Cho dù không đâm trúng chỗ chí mạng thì một người bình thường cũng phải mất cả tháng phẫu thuật. Đằng này...
Heart mỉm cười nói
“Ừm, nếu cả hai đã không sao thì tốt rồi.”
Meliessa quay sang nhìn Heart.
“Cám ơn anh đã cứu mạng em.”
Heart lắc đầu
“Không cần đâu, hãy cảm ơn Clever, nếu không nhờ chị ấy bảo tôi lần theo dấu vết của tên kia thì tôi đã không cứu được hai người.”
“Clever? Anh...có quen biết với dì ấy?”
“Chuyện dài lắm, khi nào rãnh rỗi chúng ta sẽ nói về vấn đè này, bây giờ tôi muốn hai người hãy mau đi ngay, ở đây nữa rất nguy hiểm.”
Meliessa đứng dậy nói
“Cám ơn anh...nhưng đây là vấn đề của em, có lẽ em phải tự mình giải quyết nó.”
“Vấn đề của em?”
“Phải, người kia chính là...”-Meliessa nhìn về phía chỗ Max đang đứng một cách ái ngại-”..Người đó chính là anh họ của em.”
Meliessa vừa dứt lời bỗng cô thấy khuôn mặt của Heart tối sầm lại, cánh tay của anh run lên.
“Em...vừa nói...hắn ta là anh họ em?”
Meliessa cảm thấy một áp lực từ Heart, dường như đã có chuyện gì đó xảy ra, trông anh có vẻ như không được vui.
“Dạ...”-Meliessa đáp dè chừng
Heart đột ngột quay lại nhìn Max với ánh mắt giận dữ.
“Ngươi có phải là con người không? Người này là em gái ngươi cơ mà?”
Max nở một nụ cười nhạt
“Cám ơn ngươi đã nhắc, nhưng ta đây sống không cần anh hay em gì cả.”
Lời Max vừa nói ra đối với Heart thật chói tai. Không cần anh hay em ư? Heart đã phải sống một cuộc sống thiếu vắng tình thương gia đình, anh đã thèm khát được gặp lại anh chị của mình biết bao nhiêu. Trong khi tên công tử này lại có thể dễ dàng nói rằng hắn không cần anh chị em của mình ư?
Thật là không thể chấp nhận được.
“Anh à.. xin hãy để em...”
Heart đưa tay ra ra hiệu cho Meliessa dừng nói
“Anh biết em muốn nói gì...nhưng vấn đề này bây giờ đã bắt đầu là vấn đề của anh rồi.”
Rồi Heart quay sang nhìn Meliessa
“Để anh giải quyết chuyện này nhé? Dù sao chị gái anh cũng đã nhờ anh việc này, anh không muốn làm chị ấy thất vọng.”
Meliessa nhìn vào ánh mắt của Heart và nhìn thấy sự cương quyết ở trong nó, hơn nữa còn mang cho cô một cảm giác anh đang phẫn nộ với điều gì dó.
Meliessa hiểu là đây là điều Heart thực sự muốn tự mình giải quyết, cô bèn gật đầu.
“Nhưng xin anh...đừng giết Max, dù gì...anh ấy cũng là anh họ của em...”-Meliessa ngập ngùng nói
Heart và Jessica đều cùng lúc quay sang nhìn Meliessa bằng ánh mắt ngạc nhiên, khiến Meliessa đỏ mặt.
“Ơ...hai người làm gì mà nhìn tôi ghê vậy?”
Heart chỉ mỉm cười quay đi, còn Jessica thì chạy đến nắm cánh tay của Meliessa khuôn mặt nở một nụ cười hài lòng
“Được rồi, anh hứa ít nhất sẽ không giết cậu ta.”-Heart trả lời
Meliessa thấy trong lòng nhẹ nhõm, cô có cảm giác là mình có thể in vào lời hứa từ người lạ mặt này.
“Vậy...mọi chuyện ở đây xin giao lại cho anh.”
Meliessa cúi chào Heart, sau đó cùng Jessica quay lưng bỏ đi.
…
Heart quay sang nhìn về phía Max, hắn lúc này đã không còn mang cái vẻ mặt công tử cùng với nụ cười ngạo nghễ và mái tóc chải gọn gàng nữa.
Tóc Max lúc này đã xoã xuống, áo vét và cà vạt được tháo ra, áo sơ mi thì bỏ hẳn ra ngoài.
Heart biết đối thủ của anh đang rất nghiêm túc, cho nên anh cũng cần phải thận trọng đề phòng.
Max vác cây thương của mình lên vai, tiến về phía Heart và nói
“Thật không ngờ đối thủ đầu tiên của ta lại là em trai của Clever.”
Heart ngạc nhiên
“Ngươi biết ta là em trai Clever?”
“Phải, dì Clever có nói với ta về ngươi. Ta đã nghĩ Clever chắc đang nói đùa khi bảo em trai của dì ấy có khuôn mặt trông giống con gái. Nhưng xem ra là không sai.”-Max cười nói
Rồi hắn chỉa mũi thương về phía Heart.
“Nhưng đừng vì thân phận của mình mà ngươi mong ta sẽ nương tay.”
Heart cười nhếch mép
“Cám ơn, nhưng có lẽ ta không cần.”
“Tốt !”-Max nói, sau khi vừa dứt lời thì thân hình hắn bỗng lao với tốc độ cực nhanh về phía trước, với ý định đánh trực diện vào Heart.
Max dừng lại trước mặt Heart cách anh khoảng 2 mét, cây thương trên tay thì hắn để nó bay tự do lên phía trước thêm một đoạn nữa, trước khi Max chụp nó lại và chỉnh cho hướng của mũi thương lao về phía Heart.
Max không cần phải tạo thêm lực, tốc độ di chuyển khi hắn kéo ngọn thương theo cũng đủ để nó gây ra một sát thương rất lớn.
Một đòn đánh phủ đầu hiệu quả, nếu chính xác thì cơ hội để đánh bại đối thủ sau đó là cực kỳ lớn.
Thế nhưng, nếu dễ dàng như vậy thì đây đã không còn là Azygous.
Heart cũng sở hữu một tốc độ cực kỳ nhanh, lúc anh trông thấy Max lao đến mình với tốc độ chết người, anh đã biết đây sẽ là đòn đánh trực diện. Heart nhanh chóng lách người sang bên phải và đưa hai thanh kiếm lên đánh trật mũi thương sang phía ngược lại, mục đích giảm vùng sát thương và tăng cơ hội né tránh.
Biết đòn đánh phủ đầu thất bại, Max theo đà lao cả người tới trước, lộn trên đất một vòng, rồi nhanh chóng đứng dậy đưa ngọn thương lên trước mặt để phòng thủ.
Trong lúc đó, Heart vừa mới lấy lại thế đứng sau khi né được đòn tấn công phủ đầu của Max.
Chớp thời cơ, Max chạy đến gần Heart và đâm mũi thương vào anh lần nữa, lần này nhắm vào vị trí không được phòng thủ là bả vai anh.
Tuy vậy, do tốc độ và lực đánh đã giảm nhiều so với đòn đầu, Heart đã kịp đưa đoản kiếm lên gạt đòn đánh ra.
Không hề nao núng, Max rút mũi thương lại ngay lập tức và đâm ra nhiều nhát với tốc độ cực nhanh vào những góc hẹp trên cơ thể Heart. Tay cầm đoản kiếm của Heart liên tục chống đỡ những đòn đâm hiểm hóc vào những góc nhỏ trên cơ thể.
“Ngươi khá lắm”-Max cười-”Nếu là kẻ khác đấu với ta ít nhất cũng đã bị đâm trúng 2, 3 chỗ rồi.”
Tuy được khen, nhưng bản thân Heart đang chịu một áp lực lớn, kẻ phòng thủ không bao giờ có thể đoán được hoàn toàn ý đồ kẻ đang tấn công. Việc chặn được đòn tấn công như vũ bão của Max cũng đòi hỏi một sự tập trung cao độ, chỉ một chút sơ sảy thì những chỗ yếu như hông, bả vai hay đầu gối của Heart sẽ lãnh đủ.
Nghĩ vậy, Heart lập tức di chuyển một bước dài phía sau, anh nhanh chóng đón được một đòn tấn công bắp tay mình và khoá nó lại. Tay cầm trường kiếm của Heart dồn lực để đẩy mũi thương chệch khỏi đường đi của nó, trong khi đoản kiếm chạy dọc theo cán thương lao đến chỗ Max.
Max không rút mũi thương lại được do bàn tay của hắn bị dồn xuống phía dưới khiến thân hình hắn lảo đảo. Trong khi đó thanh đoản kiếm lại đang lao đến. Max đành phải rời một tay khỏi cán thương, tay kia nắm vào đuôi của nó, rồi kéo mạnh cả thân người ra phía sau, vũ khí của hắn lập tức bị kéo theo.
Là một người sử dụng trường thương thuần thục, Max lập tức ổn định lại tư thế cầm thương của mình, và cúi thấp người để đề phòng đòn đánh tới tiếp theo từ Heart.
Tuy nhiên, Heart lại không thừa thế xông lên, không phải vì anh cao thượng, mà là vì việc đó khá mạo hiểm.
Bản thân cầm vũ khí ngắn hơn đối thủ, lại cầm cả hai vũ khí, khả năng tấn công lẫn phòng thủ của Heart sẽ giảm đi, nhưng bù lại anh có được sự linh hoạt trong tấn công.
Đối với với một kẻ thù cầm thương lại là một chuyện khác, kẻ cầm vũ khí dài luôn có lợi thế hơn về bộ tấn, tầm đánh. Trường thương lại có độ rộng sát thương nhỏ nhưng mức sát thương cực lớn nên vô cùng khó khăn trong việc chống đỡ.
Tuy vậy, kẻ cầm thương có một điểm yếu chết người là sẽ bị lúng túng khi đánh tầm gần, và khả năng phòng thủ không linh hoạt. Nếu Max là một kẻ tay mơ thì Heart sẽ dễ dàng đọc được sơ hở để kịp thời áp sát, nhưng rõ ràng Max là kẻ có thân pháp cực kỳ cao trong việc dùng trường thương.
“Quả là em trai của Clever, mi khoá được cả đòn đâm ngắn của ta.”-Max cười-”Nhưng đó chỉ là may mắn thôi.”
Max lại lao đến tấn công, nhưng lần này hắn không đâm trực diện, mà chĩa hờ mũi thương xuống phía dưới qua bên phải một chút, rồi quét đầu thương thật nhanh về phía đầu của Heart.
Bất ngờ vì đầu thương chuyển hướng, Heart không kịp đỡ đòn mà chỉ gập người lại né, khi phần lưỡi sắt chém qua, nó làm đứt vài sợi tóc của anh.
Trong tư thế gập người, Heart không thể phản công, Max lại đứng đủ xa so với tầm với của Heart.
Max thuận đà chém hụt, hắn quay nữa vòng, sau đó nâng cao mũi thương, đâm xuống chỗ Heart trong khi anh vẫn chưa kịp đứng thẳng người dậy.
Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, Heart chỉ biết bắt chéo hai thanh kiếm lại để đẩy đòn đâm tới trật lên phía trên tránh ra xa ngực của anh. Lực của mũi thương đâm xuống đẩy anh nằm ngửa ra đất, Heart vội vàng vung chân đá vào cán thương để đẩy cây thương đó tránh xa khỏi mình.
Bị mất đà do đâm hụt, Max lập tức thu hồi mũi thương lần nữa. Trong khi đó, Heart lăn người sang bên và đứng bật dậy.
“Đòn đánh sáng tạo lắm nhưng chưa đủ nhanh đâu.”-Heart thở hổn hển nói
“Với những đối thủ như ngươi thì không bao giờ là đủ cả.”-Max đáp lại
Cả hai đứng nhìn nhau đầy đề phòng, Heart tuy thoát được đòn tấn công nhiều lần nhưng không có nghĩa là anh có thể tiếp tục tiếp tục mãi. Max thì nhận biết được sẽ nguy hiểm như thế nào khi bị mất đà đâm, mỗi lần thực hiện một đòn đâm chí mạng là giống như đặt cược vào một ván bài, không kịp rút về sẽ toi mạng.
Sau khi nghỉ trong giây lát Max lại lao đến tấn công, bởi hắn biết chắc Heart sẽ không bao giờ mạo hiểm tấn công hắn trước.
Max tung ra những đòn đâm ngắn và nhanh như trước, Heart lần này không đỡ nữa mà dùng kiêm đánh bật chúng ra, trong khi đôi chân vẫn linh hoạt di chuyển để tìm kiếm sơ hở của Max. Ngược lại Max nhanh chóng lấp những chỗ hở bằng cách lùi xa ra hoặc di chuyển thuận theo Heart, cả hai tiếp tục vờn nhau bằng những đòn tấn công nhanh và uy lực, tiếng kim khí chạm vào nhau phát ra liên tục không ngừng.
Càng đánh, Heart càng nhận thấy cách tấn công của Max giống như là con nhím, hắn đánh những đợt thương về phía Heart như những chiếc gai nhọn, trong khi thu mình lại giữ khoảng cách vừa đủ với Heart, không để cho Heart có đủ tầm để phản công.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì người thua chắc chắn sẽ là Heart. Anh sẽ chóng kiệt sức khi cố sức đoán hướng đánh ngẫu nhiên từ Max, sau đó, một đòn dứt điểm không biết từ lúc nào sẽ đâm thẳng vào trái tim anh.
Nhận ra tình hình, Heart chủ động sử dụng sự linh hoạt trong di chuyển của mình, anh ngừng đỡ đòn đâm từ Max, mà lách cả thân người sang trái để né.
Theo phản ứng, Max lập tức xoay người, nhưng hắn phát hiện Heart không chỉ dừng lại ở cú lách người vừa rồi, anh vẫn đang cố chạy vòng ra sau lưng Heart.
“Ngươi...”
Con nhím không có gai ở bụng nó, còn Max thì ngược lại.
Max không thể ngừng xoay theo sự di chuyển của Heart, nếu hắn dừng lại Heart sẽ có cơ hội tập kích từ sau lưng, hắn cũng không thể nhảy ra xa vì không biết phải nhảy theo hướng nào khi mà Heart cứ tiếp tục di chuyển vòng quanh thế này.
Lúc này, độ dài của cây thương là một chướng ngại cho việc xoay chuyển của Max, nó khiến hắn di chuyển chậm hơn so với Heart. Trong khi đó, sau mỗi lần chậm trễ của Max, Heart lại tiến mỗi bước gần vào phía hắn.
Heart đã đến đủ gần nhưng chưa vội ra tay ngay, vì nếu tấn công đồng nhĩa anh phải dừng lại, Max có thể nhân cơ hội đó theo kịp và phản công.
Max biết mình đang lâm vào tình thế nguy hiểm, hắn lúc này không thể tiếp tục giữ vỏ bọc con nhím nữa.
“Ngươi tưởng trò trẻ con này hạ được ta sao? Nhầm to rồi.”
Max không xoay người theo chiều của Heart nữa, hắn khựng người lại, đổi hướng, xoay theo chiều ngược lại.
Heart lúc này đã thấy lưng của Max, nhưng không thể tấn công vì sự xoay người đột ngột của Max làm cho lưng hắn di chuyển ngược hướng tấn công của anh.
Xoay ngọn thương qua bụng, Max chém mạnh đầu thương theo hướng xoay của mình về phía Heart.
Cạnh sắc của đầu thương đã ở trước mặt Heart, cách anh chỉ cỡ 1 gang tay.
Nhưng như vậy là cũng đủ cho Heart kịp cúi đầu xuống né đòn chém tạt ngang chết người này.
“Như tôi đã nói từ trước, vẫn chưa đủ nhanh !” -Heart nhoẻn miệng cười
Max chém hụt lập tức mất đà, lúc này thì vị trí ngọn thương đã văng đi xa hơn nữa vòng, nhiêu đó sơ hở là đủ để Heart tiến đến sát gần đối thủ của mình.
“Ngươi thua rồi...Crescent Moon Slash !”-Heart la lên
Heart xoay người thi triển một đường cắt điệu nghệ hình vòng cung từ dưới lên, vết chém tạo thành có hình dạng như trăng lưỡi liềm.
Một vết chém hoàn hảo vào lưng của Max, khiến cho hắn chỉ kịp la lên một tiếng rồi đổ gục xuống. Máu từ lưng thấm ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi của hắn.
Heart sau khi thực hiện kỹ thuật này thì cũng lập tức cạn sức và đổ gục xuống, anh đã mất sức quá nhiều chỉ để chạy vòng quanh Max.
Chống thanh kiếm và thở hổn hển, Heart tự hỏi đã bao lâu rồi anh mới lại chiến đấu lại như thế này.
Giọng của Max đột ngột vang lên
“Mau kết liễu ta đi! Sau đó hãy lấy thẻ bài Sabbath trong túi áo khoác của ta.”
Heart nói
“Ta đã hứa với cô bé kia là sẽ không giết ngươi.”
Max cười khinh
“Nghe theo lời của con bé ấy là điều ngu ngốc nhất mi từng làm đấy, tên kia!”
Heart không để ý những gì Max vừa nói mà chỉ hỏi
“Cô gái ban nãy tên gì thế?”
“Hả?”
“Em gái họ của ngươi đấy, cô ta tên gì?”
“Meliessa, và ta không coi nó là em của mình.”
Heart lắc đầu thở dài
“Ta thấy em họ ngươi là một cô gái vô cùng đáng yêu, tại sao ngươi lại muốn giết cô ta chứ?”
Max không nói gì chỉ im lặng. Thấy thế Heart cũng không nói gì nữa.
“Này!”-Max bỗng lên tiếng
“Hả? Có chuyện gì?”
“Thế ngươi tên là gì?”
Heart trầm ngâm
“Clever chưa nói tên của tôi à? Tên tôi là Heart, chính chị ấy đã đặt cái tên ấy cho tôi.”
“Heart?”
“Phải !”
Và rồi như phát hiện điều gì đó, Max bỗng dưng cất giọng cười lớn
“Có chuyện gì vậy?”-Heart ngạc nhiên
“Chỉ là...”-Max vừa cười vừa nói-”Ta mới phát hiện là ta không thể thua ngươi được.”
“Ngươi nói gì...”
XOẸT!!
Heart chưa kịp phản ứng gì thì một tia sáng đã đâm đến chỗ anh khiến anh vô cùng bất ngờ. Rất may mắn là trong tay vẫn còn giữ vũ khí nên Heart đã kịp thời đưa lên đỡ đòn đâm.
Tuy vậy, không đủ may mắn như những lần trước, lần này Heart không chặn được hoàn toàn sát thương, vai phải anh bị đòn đâm xuyên qua, còn đoản kiếm thì bị gãy làm đôi.
Máu phun mạnh ra từ vết thương, Heart có cảm giác như tất cả các mạch máu ở vai đang đứt ra.
Chiêu thức gì thế này? Tại sao mình không cảm thấy được áp lực tấn công?
Heart quay sang phía Max thì thấy hắn đã đứng dậy từ lúc nào, trên tay cầm trường thương. Thế nhưng làm sao Max có thể tấn công anh trong khi đứng một vị trí xa như vậy chứ?
Max mỉm cười, lôi từ trong túi áo vét mà hắn đã nhặt lên từ lúc nào ra một tấm thẻ Sabbath.
“Xin giới thiệu, danh hiệu của ta trong cuộc chiến này là THE HEART PIERCING.”
Heart nhìn lên thẻ bài của Max, nó có hình một quả tim bị xuyên thủng bởi một thứ vũ khí sắc nhọn.
Max chỉa mũi thương của hắn về phía Heart.
“Và thật trùng hợp khi tên của anh bạn lại là Heart.”
...