7.7
Her Feelings
“Meliessa, bài tập của cậu sai nhiều chỗ quá, có cần mình sửa lại giúp không?”
“Không cần đâu, Rin, cậu cứ để lên bàn giùm mình đi.”-Meliessa mệt mỏi đáp lại
“Meliessa, cậu vừa nói gì vậy? Là mình đây mà chứ Rin nào.”
Meliessa giật mình ngẩng đầu dậy, cô nhận ra người vừa nói với mình không phải là Rin, mà là Betty, lớp phó học tập của lớp.
“À, ừm...mình xin lỗi Betty...không cần đâu, cậu cứ nộp vở của mình lên bàn đi...”
Betty gật đầu, rồi bỏ đi, nhưng cũng không quên gửi cho Meliessa một cái nhìn khó hiểu.
Meliessa chống tay thở dài, cô đã bị ám ảnh nhiều chuyện, ví dụ như vẫn còn cảm giác ớn lạnh ở cổ, sẽ thế nào khi Max đâm được vào cổ cô lúc đó, chắc hẳn phải đau lắm.
Rồi Shadow, ý nghĩa về một sinh vật quái dị có thể thình lình lình xuất hiện trong bóng của người khác cũng ám ảnh Meliessa suốt, nhỡ đâu mục tiêu tiếp theo của nó là cô thì sao.
Nhưng kể cả vậy, thứ khiến cô ám ảnh nhất là ánh mắt của một người.
Của Rin.
Phải, ánh mắt Rin nhìn Meliessa lúc hai người tạm biệt nhau ở bến xe khiến cô cứ băn khoăn mãi.
Tại sao nó trông như ẩn chứa hàng ngàn điều muốn nói? Tại sao nó như đang trách móc Meliessa về điều gì đó?
Hay cô đã làm điều gì sai?
Meliessa nghĩ đến chuyện nhỡ đâu Rin đang trách mình vì không nghe theo lời cậu ấy, nhưng kể cả vậy vẫn chưa đủ để giải thích cho ánh mắt kỳ lạ đó.
“Nghiêm !”
Mãi suy nghĩ mà Meliessa không biết rằng giáo viên đã vào lớp, cô vội vã đứng dậy sau tiếng hô nghiêm của lớp trưởng.
Vẫn chưa thấy Rin tới lớp, liệu có chuyện gì xảy ra với cậu ấy không nhỉ?
…
RENG !!!
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, Meliessa liền gục đầu xuống bàn một cách mệt mỏi.
“Đáng lẽ hôm nay tớ nên nghỉ học, một ngày dài học quả là quá mệt mỏi.”-Meliessa than
“Nếu cậu mệt quá rồi thì xuống phòng y tế nằm đi.”-Jessica gợi ý
“Ừm, có lẽ vậy, chứ tớ nhức đầu quá Jessica à.”
Thế là Meliessa đứng dậy, bước đi một cách uể oải ra cầu thang để xuống tầng trệt, phòng y tế của trường nằm tận dưới ấy.
Trong lúc đi dọc hành lang của cầu thang, Meliessa nghe thấy tiếng ồn ào phía dưới sân, cô nhìn xuống thì thấy có rất nhiều học sinh trong trường đang tụ tập xung quanh phòng giám thị của tầng trệt. Dường như là có chuyện gì đó đang xảy ra, Meliessa cũng tò mò muốn biết.
Nhân có vài đứa con trai cùng lớp đang đi lên cầu thang ngang qua mình, đoán có lẽ họ cũng biết chuyện phía dưới đó nên Meliessa hỏi
“Có chuyện gì vậy xảy ra dưới đó vậy?”
Một thằng cười
“Một chuyện vô cùng thú vị, cậu nên xuống đó xem tận mắt thì hơn. Kể ra mất hay.”
“Ừm, vậy hả.”
Còn làm bộ bí mật.
Meliessa chẳng hiểu nổi thực ra là có chuyện gì mà hai tên lúc nãy lại cười nham nhở như vậy, tốt nhất là cứ xuống đó xem sẽ rõ.
Nhưng khi đã xuống được phía dưới rồi, Meliessa vẫn không thể thấy được gì cả, mọi người đứng chen chúc nhau trước phòng giám thị, che hết cả tầm nhìn, bản thân cô biết mình không thể chen nổi vào trong đám đông như thế.
Trong đầu Meliessa bỗng nảy ra ý tưởng để cho Jessica đi vào trong xem thử là có chuyện gì, nhưng rồi cô ngay lập tức dập tắt ý nghĩ đó ngay, cô không thể nhờ bạn ấy vào những việc tầm phào như vậy được.
Thở dài, Meliessa định quay lưng bỏ đi thì cô bỗng nghe thấy ai đó la lên
“Em mau giải thích chuyện này đi, Sophia !”
Dù tiếng nói phát ra của đám đông khá ồn ào, nhưng Meliessa vẫn có thể nghe rõ được từng từ thầy giám thị vừa nói.
Sophia ! Con bé ấy lại gây thêm rắc rối gì nữa vậy?
Meliessa lập tức chạy đến, dùng hết sức luồn lách vào bên trong, càng vào sâu ben trong cô lại càng bị kẹt cứng, phải vất vả lắm cô mới chen chân được lên trên tận hàng đầu.
Cảnh tượng đập vào mắt Meliessa trước tiên là cảnh 3 tên con trai cao lớn, quần áo xộc xệch, đang hướng cái nhìn muốn ăn tươi nuốt sống về phía một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, có mái tóc dài chấm vai màu vàng nhạt. Cô ta thắt một bên đuôi tóc, trên má phải có dán một miếng băng keo cá nhân, đôi mắt xanh biếc nhíu lại không hề tỏ vẻ sợ hãi bọn con trai kia.
Đó là Sophia, em gái họ của Meliessa, Sophia phiên bản 16 tuổi.
Không hiểu vì lý do gì, tính tình của Sophia đã thay đổi, trở nên như con trai, giống như Meliessa cách đây rất nhiều năm.
“Sophia, có chuyện gì vậy? Sao em lại ở đây?”
Sophia nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức khuôn mặt hiện lên mừng rỡ
“Chị Meliessa !”
Sophia chạy lại ôm vào hông rồi dựa đầu vào ngực Meliessa khiến cô vô cùng xấu hổ
“Sophia, chị đã dặn em không làm thế nữa rồi mà !”
Vị thầy giám thị e hèm một tiếng, rồi lấy tay nâng gọng kiếng của mình lên.
“Trò là chị gái của trò Sophia hả?”
“Dạ, em chỉ là chị họ của cô bé.”-Meliessa đáp-”Mà có chuyện gì liên quan đến Sophia vậy thầy?”
Thầy giám thị chưa trả lời ngay, mà quay sang nhìn 3 tên con trai kia, bọn chúng gãi đầu, gãi tay rồi cùng quay mặt đi chỗ khác. Trong khi đó, có tiếng cười khúc khích từ chỗ những khán giả đứng phía bên ngoài.
Thầy giám thị lắc đầu
“Trò Sophia đây...đã bắt nạt 3 học sinh nam này...”
Meliessa tròn mắt kinh ngạc
“Thầy nói gì cơ?”
…
Meliessa trở ra từ phòng giám thị với cánh tay mỏi nhừ, đó là kết quả từ hơn 20 cái bảng kiểm điểm viết phụ cho em mình. Cô khẽ thở dài.
“Thật hiếm khi thấy chị xuống tận đây như thế này.”-Sophia vừa đi vừa nói
“Chị mệt, nên định đi xuống phòng y tế nghỉ một chút.”-Meliessa trả lời
“Cái gì, sao chị không nói ngay từ đầu !”-Sophia la toáng lên, trong lòng cảm thấy có lỗi vì đã khiến Meliessa mệt càng thêm mệt.
Meliessa biết Sophia la lên vì chuyện gì, cô quay lại mỉm cười
“Muốn chuộc lỗi thì hứa với chị từ nay không được dính vào những chuyện như vừa rồi nữa.”
Sophia gật đầu ngay mà không cần suy nghĩ, đối với cô, lời của Meliessa nói ra được cô coi trọng không kém lời của ba hay chị hai mình vậy.
“Thôi, em về lớp đi.”-Meliessa nói rồi quay đi
Sophia thấy thế liền níu tay áo của cô lại
“Chị Meliessa, em có chuyện này muốn nói với chị.”
Meliessa tỏ vẻ ngạc nhiên
“Có chuyện gì vậy?”
“À...ừm...chuyện là...anh Cody...ảnh...”
“Anh Cody, anh ấy làm sao?”
Sophia bỗng trở nên ngập ngừng thấy rõ
“Ảnh...”
“???”
“...Không có gì đâu. Thôi, chị đừng để ý làm gì.”
Sophia cúi đầu chào Meliessa
“Chào chị, em về lớp đây.”
Meliessa nhìn theo dáng người nhỏ nhắn của Sophia từ phía xa mà cảm thấy khó hiểu. Trước giờ con bé đó có bao giờ ngại ngùng kể chuyện gì với cô đâu.
Nhưng cơn mệt mỏi lập tức kéo Meliessa về với thực tại, cô biết là mình cần đi nghỉ ngay.
…
Ngồi trên chiếc giường êm ái trong phòng y tế, xung quanh là một màu trắng dịu nhẹ, Meliessa vẫn chưa cảm thấy thư giãn được.
Vị y tá trong phòng tiến lại gần, đưa cho Meliessa một viên thuốc an thần, cô nhận lấy, rồi với tay lấy ly nước để uống.
“Nó sẽ giúp em thấy khá hơn.”
“Cám ơn chị, Helen.”
Helen mỉm cười, cô lại phía giường, kéo phẳng chiếc ra giường lại cho Meliessa.
“Ban nãy chị nghe hình như có chuyện gì ồn ào ngoài đó, em có biết gì không?”
Meliessa lắc đầu
“Không, em cũng không biết.”
Có lẽ không nên nói cho chị Helen biết là Sophia vừa gây ra thêm chuyện lớn nữa.
“Thôi, em nằm nghỉ đi, chị ra ngoài đây, không làm phiền em nữa.”
Helen nói rồi đi tới bàn làm việc, cầm theo xấp tài liệu kẹp trong miếng bìa nhựa trên đó theo mình, tắt bớt một cái đèn rồi đi ra ngoài khép cửa lại.
Meliessa đặt người xuống giường rồi nhắm mắt lại, chỉ một lát sau đó, cô đã thấy cơn buồn ngủ kéo đến, viên thuốc đang nhanh chóng phát huy tác dụng.
Bỗng một bàn tay khẽ vuốt trên tóc của cô.
“Ai đó?”-Meliessa hỏi, nhưng cô lại không buồn mở mắt ra.
“Là mình đây, Meliessa.”-Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên
Meliessa giật mình ngồi nhổm dậy
“Rin, cậu đã ở đâu từ sáng đến giờ?”
Rin cười nhẹ, lấy tay đẩy nhẹ Meliessa nằm xuống
“Cậu mệt thì cứ nằm nghỉ đi.”
“Mình...”
“Nghỉ đi, có gì chúng ta sẽ nói chuyện sau.”
Mắt Meliessa díu lại, sự mệt mỏi từ sáng đến giờ, cộng với tác dụng của viên thuốc, nó cứ kéo cả thân người cô xuống.
“Vậy...mình ngủ đây...mình mệt quá rồi.”
Cuối cùng, Meliessa nằm xuống và chìm vào giấc ngủ, trong lòng không còn cảm thấy nặng nề nữa.
Rin ngồi đó, chờ cho Meliessa đã ngủ sâu rồi, cô mới đứng dậy.
Thở ra thật nhẹ, cô đưa mắt nhìn xung quanh phòng rồi khẽ nói
“Làm ơn, đừng kể chuyện này cho Meliessa biết.”
Jessica giật mình, điều mà Rin vừa nói là ám chỉ đến cô.
“Thật ra là có chuyện gì? Sao cậu ấy lại nói như vậy?”-Jessica nghĩ thầm
Rin tiến về phía giường, đưa mặt lại gần Meliessa và hôn khẽ lên môi của cô trước sự ngỡ ngàng của Jessica.
…
Meliessa khẽ mở mắt ra, nhìn về phía cái đồng hồ treo bên trong phòng y tế, cô thấy bây giờ đã hơn 4 giờ chiều, vậy là cô đã ngủ hơn 3 tiếng.
Ngồi dậy một cách uể oải, Meliessa đảo mắt nhìn xung quanh phòng một lần trước khi quay sang Jessica hỏi
“Rin đâu rồi?”
Chỉ thấy Jessica trông có vẻ lúng túng, cô lắp bắp
“Rin...Rin hả? Mình không biết nữa...chắc...chắc bạn ấy về rồi...”
“Có chuyện gì mà sao cậu nói năng nghe kỳ cục vậy?”
“Không có gì đâu...mà trễ rồi, mau về thôi !”
Meliessa gật đầu, cô đứng dậy xếp lại tấm chăn trên giường, sau đó cùng Jessica đi ra khỏi phòng y tế, không quên đóng cửa lại cẩn thận.
Đi dọc hành lang tầng trệt, một cảnh tượng quen thuộc hiện ra trước mắt Meliessa, đó là cảnh hoàng hôn. Ánh nắng chiều dịu nhẹ đang toả đi khắp mọi nơi xung quanh trường, và hình thù của những chiếc bóng trải dài trên nền gạch chưa bao giờ khiến cô cảm thấy cảnh giác như lúc này.
Trong lúc Meliessa đang nghĩ đến chuyện Shadow tấn công Nancy và Rogan ngày hôm qua thì Jessica lại nghĩ đến chuyện khác
“Meliessa này !”
“Hả?”
“Cậu có nghĩ...”
“Nghĩ gì?”
“Cậu có nghĩ rằng liệu..liệu...”
“???”
Nói đến đó, Jessica không thể nói thêm gì nữa, chỉ khẽ thở dài.
Rõ ràng là không thể có chuyện đó xảy ra, mày cũng biết mà, phải không Jessica?
Còn chưa kịp khó hiểu về thái độ của Jessica, Meliessa bỗng đứng khựng người lại.
“A, Rin kìa !”
Nghe đến Rin, Jessica chợt giật bắn người như vừa bị lật tẩy điều gì đó.
Cô quay về phía Meliessa đang nhìn, dáng người cao cao với mái tóc đen dài đang đứng gần cổng trường đích thị là Rin rồi, nhưng người cô ấy đang đứng nói chuyện cùng, sao anh ta trông cũng quen quá.
“Là...anh Ben !”-Meliessa lập tức xác nhận thông tin ấy cho Jessica.
“Ben? À, đúng là thầy ấy rồi.”
Ben quen biết với Rin sao? Tại sao hai người đó lại nói chuyện thân mật thế kia?
Meliessa cố gắng trấn an mình là họ chỉ trao đổi với nhau những chuyện về trường lớp như bao thầy cô và học sinh khác thôi.
Nhưng lại một lần nữa những gì cô nhìn thấy đã phản bội niềm tin của cô, Ben quay lại mở cửa xe cho Rin leo lên xe, rồi anh đi ra ghế trước để lái xe đi.
Khoan đã, tất cả chuyện này là sao?
Meliessa vụt chạy theo chiếc xe của Ben , mặc kệ cho Jessica đang gọi lớn tên cô đằng sau.
“Khoan đã, Meliessa !”
Mặc cho nỗ lực hết sức của Meliessa, chiếc xe của Ben đang càng lúc càng bỏ xa cô hơn.
“Dừng lại !”-Cô la lớn
Nhưng chảng ai nghe thấy.
Cũng chẳng ai đáp lại cả.
“Meliessa đừng cố nữa, họ đã đi mất rồi.”
Tất cả chuyện này là sao?
Tại sao Rin lại đi chung với Ben chứ?
Họ đi đâu chứ?
Đầu óc Meliessa như muốn vỡ tung vì hàng trăm câu hỏi.
Trái tim cô nhói đau vì sự nghi ngờ.
Hơi thở cô trở nên nặng nhọc, toàn thân run rẩy.
Giữa lúc ấy, bỗng xuất hiện từ đằng xa một chiếc xe màu đen, nó chạy tới chỗ Meliessa đang đứng và đậu ngay sát trước mặt cô.
Cửa xe bật mở, một kẻ vô cùng đáng ghét xuất hiện trước mắt Meliessa, hắn ta nhìn cô và nở nụ cười ngạo nghễ đặc trưng của mình.
“Con quỷ nhỏ, muốn đi nhờ xe không?”
...