9.3
Partner From Hell
KENG !
Lại một lần nữa, Rogan bị đánh bức lui về phía sau.
Hơn nữa, còn bức lui trong tình thế suýt soát nguy hiểm. Khi mà lưỡi kiếm của Sasha chém ngang hông cậu, và chỉ có xoay kiếm thật nhanh mới mong đỡ được nó.
Suốt từ nãy đến giờ, Rogan đang phải so gươm với Sasha, khi nhìn vào ai cũng thấy đây là một trận đấu công bằng khi cả hai đều chỉ còn một cánh tay để cầm kiếm, và đều là tay trái. Thế nhưng, không ai biết Sasha đã cầm kiếm ở tay trái của mình một thời gian rất lâu trước khi cô bị mất một tay.
Rogan thì tuy thuận cả hai tay, nhưng trong cuộc sống hiện đậi cậu lại có xu hướng sử dụng tay phải để hoạt động nhiều hơn, nên khả năng dùng kiếm tay trái của cậu đã giảm đi nhiều.
Điều đó có nghĩa là ở trận đấu này, lợi thế nghiêng về Sasha nhiều hơn, cô đọc được chuyển động của Rogan và dễ dàng đưa cậu vào tình thế nguy hiểm.
Chưa kịp để Rogan nghỉ ngơi sau khi lui về, Sasha lập tức tiến tới
“Hở vai kìa, Rogan !”
Rogan đưa lưỡi kiếm lên đỡ, nhưng Sasha bỗng dừng đòn đâm của mình lại
“Giờ ngươi lại bị hở sườn và chân trái !”
XOẸT! Sasha thu kiếm về và chém một nhát vào đùi bên trái của Rogan.
Vết chém tuy không sâu, nhưng cũng xé rách da thịt khiến Rogan vô cùng đau đớn. Cậu lùi lại vài bước rồi khuỵu chân xuống, trong lòng hơi lo lắng là mình không thể cầm cự được lâu.
Rogan thấy thật bực mình vì trong khi bản thân mình trẻ và khoẻ hơn Sasha, nhưng vẫn không thể tìm được lợi thế nào khi chiến đấu với cô ta. Trận đấu này đã trở nên giống với trò mèo vờn chuột hơn khi mà Sasha có thể quyết định kết liễu cậu bất cứ lúc nào cô ta muốn.
Khi quyết định tách ra đấu riêng lẻ với Sasha, Rogan biết chắc mình sẽ gặp bất lợi hơn.
Cho cậu đã tính trước một kế hoạc dự trù.
Đó chính là Antoni, con Golem đá mà Satori vừa mới gọi ra.
Giống như Sasha có thể di chuyển dễ dàng trong nước, Rogan cũng có thể dịch chuyển đồ vật qua lửa do cậu tạo ra. Cậu đã đặt sẵn một dấu phép trên người của Antoni để có thể gọi nó đến đây bất cứ lúc nào.
Vấn đề ở đây là Sasha khi mà cô không hề là người dễ đối phó, nếu chỉ gọi Antoni lên cũng chưa chắc hạ được cô ả, mà có khi Golem lại trở thành gánh nặng cho cậu. Rogan quyết định sẽ chỉ gọi Antoni lên khi thời điểm thích hợp đến, đó là khi mà Sasha đang trong tình trạng cảnh giác thấp, Antoni sẽ tập kích bất ngờ và mang chiến thắng lại cho cậu.
Bởi lý do đó, việc vủa Rogan lúc này không khác gì hơn là đánh lạc hướng sự tập trung của Sasha, để tìm kiếm cơ hội thích hợp thực hiện kế hoạch.
Nhưng việc làm Sasha mất tập trung khó khăn hơn là Rogan tưởng, ngoài những lần hút chết vì suýt bị chém ra thì tạm thời lúc này Rogan vẫn chưa có cơ hội nào.
Sasha lại tiến tới, Rogan lập tức xoay người chủ động chém trước, nhắm vào cổ của cô, chỉ tiếc là đòn chém ngay lập tức bị chặn lại trước lưỡi kiếm của Sasha.
“Rogan, đòn đánh của ngươi sao lại yếu như con gái vậy?”-Sasha nói.
Dứt lời, Sasha hất mạnh kiếm đẩy Rogan ra ra, sau đó chạy lại đánh văng vũ khí của cậu đi.
“Thật đáng thất vọng, Rogan à. Còn không mau đầu hàng đi !”
Rồi cô chỉa kiếm vào ngực của cậu.
Rogan nghĩ có lẽ cậu cần kiếm cách trì hoãn trận đấu này lại một lúc.
“Khoan đã! Nếu thắng tôi thì dì được gì chứ?”
Sasha cười
“Nếu ngươi thua thì ngươi không lấy được thông tin gì từ ta cả.”
“Tại sao dì lại đặt ra yêu sách quái đản đó? tôi chỉ muốn biết thêm về mẹ mình thôi mà.”
Sasha im lặng, cô suy nghĩ điều gì đó trong chốc lát, rồi nói
“Rogan, ngươi có biết ta ghét nhất điều gì ở ngươi không?”
“Điều...gì?”
“Đó là ngươi yếu đuối như cha của ngươi vậy, tên Nihon Dungeon! Và ngươi có biết tại sao ta lại ghét hắn không?”
Rogan tròn mắt
“K...không?”
Sasha nghiến răng giận dữ
“Bởi vì kẻ như cha của ngươi ngàn lần không xứng đáng với Haara, em gái của ta !”
ẦM !
Sự giận dữ của Sasha làm cho nước ngầm từ dưới đất một lần nữa bắn lên khắp mặt đất.
Rogan hơi lo lắng khi mà trông Sasha có vẻ vẫn còn đủ sức để điều khiển nước, có khi nào cô ta điên lên rồi dùng nước ở đây để nhận chìm cậu luôn không?
Tuy nhiên, Sasha lại không làm vậy, cô chỉ để cho những dòng nước kia bắn ra xung quanh, rơi xuống thành những giọt nhỏ như một cơn mưa.
Và lần đầu tiên trong đời, Rogan thấy Sasha bị...ướt.
Cho dù chiến đấu bên trong những dòng nước, bản thân Sasha lại không để nước làm ướt mình, điều đó cho thấy trình độ của Sasha trong việc điều khiển nước là như thế nào.
Nhưng hôm nay là một ngoại lệ.
“Tại sao dì lại nói cha tôi không xứng đáng với mẹ tôi chứ?”-Rogan lại hỏi
“Ngươi có lẽ sống với mẹ mình đủ lâu để biết Haara là người tuyệt vời thế nào chứ, Rogan?”-Sasha nói.-“Và không thể chấp nhận được khi một người tuyệt vời như nó lại có thể thuộc về gã Nihon đó. Hắn chỉ là một gã đàn ông tầm thường trong số bao gã đàn ông tầm thường.”
Rogan không nói gì, cậu chỉ im lặng.
Bất cứ ai khi nghe kẻ nào nói về cha mình như vậy, người đó hẳn sẽ nổi điên lên và cho kẻ kia một trận. Nhưng Rogan không gắn bó gì với cha của mình lắm, cho nên cậu không bận tâm đến những lời nói đó lắm.
Không hiểu sao cha mẹ Rogan lại không sống chung với nhau, cha của cậu dường như chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện viếng thăm cậu, còn mẹ cậu thì lại không có vẻ như đang mong ngóng ông ta đến thăm lắm.
Đó không hề giống với một gia đình chút nào.
Đối với Rogan, gia đình của cậu chỉ có mẹ mình là đủ, không có hình bóng của người cha cũng được
Phải, chỉ vậy cũng là đủ rồi.
Lúc này Sasha đã hạ kiếm xuống, ngước nhìn lên trời, cô bỗng nói
“Một người như Haara đáng lẽ phải được hạnh phúc. Đúng như vậy đấy Rogan ạ! Sau tất cả những gì mà con bé đã trải qua, đáng nhẽ nó phải được hạnh phúc sống với người mà nó yêu thương, chứ không phải sống một cuộc sống cô đơn, buồn tẻ suốt quãng đời còn lại như vậy.”
Rồi cô nhìn về phía Rogan
“Mỗi lần nhìn ngươi, ta lại thấy được hình bóng của Haara, nhưng đồng thời ta cũng thấy hình dáng một kẻ khác nữa...Kẻ khốn nạn đã làm cho em gái ta phải chịu đựng những nỗi buồn mà nó không đáng có.”
“Chính là cha của ngươi đó !”-Sasha hét lên
Rogan hiểu nỗi lòng Sasha khi cô hận cha của cậu như vậy, bản thân cậu cũng không hề kính phục ông ta lắm.
Nhưng Rogan vẫn không hiểu được, tất cả những chuyện đó thì có liên quan gì đến trận đấu ngày hôm nay chứ?
“Thế thì tại sao chúng ta lại phải đấu với nhau, Sasha, trong khi dì yêu thương mẹ tôi như vậy?”
Sasha mỉm cười
“Vấn đề là ta đã không có cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình với Haara, cho nên ta ít nhất muốn con trai của nó phải trở nên mạnh mẽ giống như mẹ nó. Rogan, ngươi có hiểu không? Đây là chuyện liên quan đến danh dự của mẹ ngươi đấy.”
Rogan lợi dụng đi đến nhặt lưỡi gươm của mình lên.
“Tức là dì không muốn tôi làm mẹ tôi thất vọng chứ gì?”
Sasha gật đầu
“Đúng! Hãy chứng minh mình ngươi xứng đáng với những gì mà mẹ ngươi đã để lại đi! Hãy cho ta thấy thực sự ngươi không chỉ đơn thuần là con trai Haara trên danh nghĩa.”
Rogan đưa kiếm chĩa về phía Sasha
“Có thể tôi không bằng một góc của mẹ tôi thật, nhưng sau khi nghe dì nói, tôi biết mình vẫn có thể đánh bại dì mà không cần phải mạnh mẽ như bà ấy.”
Sasha mỉm cười
“Được! Vậy hãy cho ta thấy ngươi làm điều đó như thế nào đi!”
Dứt lời, Sasha lao đến, vung kiếm chém một đường thật rộng vào ngực Rogan.
XOẸT !
Rogan nhảy về tránh nhưng không kịp, ngực cậu đã lãnh một đường kiếm của Sasha.
Vết thương tuy không nghiêm trọng nhưng nó cũng đủ làm cho Rogan lập tức ngã xuống đất trong đau đớn.
“Sao vậy Rogan!”-Sasha la lên-”Sao lại yếu đuối thế kia? Cậu định thắng ta bằng niềm tin sao?”
Rogan đột nhiên nở một nụ cười với Sasha
“Không hẳn !”
Rồi cậu hô
“Trasefurry!”
Nụ cười đó có nghĩa là: Sasha đã vào cái bẫy do Rogan đặt ra.
Lúc cô lao đến chém cậu, Rogan chần chừ không lùi lại né ngay là vì cậu bận cắm thanh kiếm của mình ở lại đó. Thanh kiếm ở lại đó bây giờ chính là cái bẫy mà Rogan dành cho Sasha.
Một ngọn lửa đột ngột cháy lên từ thanh kiếm.
Thấy ngọn lửa, bốc lên cạnh bên mình, Sasha định nhảy sang nơi khác để tránh, thế nhưng...
“Cái gì thế này?”-Sasha hoảng hốt khi cả cơ thể mình bị thứ gì đó giữ chặt lại.
Và thứ đó không khác gì hơn là cánh tay khổng lồ của Golem.
Rogan đã thành công trong việc gọi Antoni đến để đột kích Sasha. Tuy cái giá phải trả cho cậu là một vết chém ở ngực, nhưng như vậy là xứng đáng với chiến thắng.
Golem gầm lên, bàn tay của nó giữ chặt Sasha và nhấc bổng cô lên.
“Tên hộ pháp này, hắn xuất hiện từ lúc nào?”-Sasha vẫn không thể tin vào chuyện vừa xảy ra.
Trong nắm tay lực lưỡng khổng lồ của Golem, Sasha thậm chí không cựa quậy nỗi một li, chứ đừng nói đến việc chống trả.
Cảm giác khó thở lập tức tràn ngập đến trong cô.
“Sasha, dì hãy chịu thua đi, tôi sẽ bảo Antoni thả dì ra ngay !”
Tuy nhiên, Sasha không trả lời, chỉ cắn răng chịu đựng.
Rogan để ý thấy một dòng máu nhỏ chảy ra từ miệng của cô.
Cậu băn khoăn là có khi nào Antoni đã mạnh tay quá chăng?
“Sasha, mau chịu thua đi !”-Rogan lặp lại
Nhưng Sasha vẫn không trả lời, cô chỉ đang khó khăn hít thở để lấy không khí. Rogan thấy kiểu này thì cho dù Sasha muốn chịu thua cũng không thể nói ra nổi.
Dường như đúng là Antoni đã hơi mạnh tay.
“Antoni, mau thả dì ấy ra, tôi nghĩ như vậy là đủ rồi!”-Rogan lập tức ra lệnh
Nhưng Rogan ngạc nhiên khi con Golem vẫn đứng đó, không chịu nghe lệnh của cậu, tay nó vẫn nắm chặt cả cơ thể nhỏ bé của Sasha.
“Này, Antoni, cậu có nghe tôi nói không? Tôi bảo là thả dì ấy ra mau!”
Golem vẫn không hề có chút động tĩnh, nó dường như đang phớt lờ đi lời nói của cậu.
Hay là nó không hiểu những gì cậu đang nói?
Không thể nào, Satori nói là chúng có thể hiểu tiếng người mà.
Nhất định là có gì đó không ổn xảy ra rồi.
Bất ngờ, Golem bỗng nhiên gầm lên một tiếng lớn, rồi toàn thân nó chuyển sáng một màu đỏ rực.
Và, sau đó, trước sự kinh hoàng của Rogan, Golem lập tức xiết mạnh tay của nó lại.
RẮC !
“Không !”-Rogan hoảng hốt la lên khi cậu nghĩ cậu đã nghe thấy tiếng xương gãy.
Còn Sasha bị xiết mạnh, miệng của cô bắt đầu tuôn ra bao nhiêu là máu, trong khi vẫn không thể la được tiếng nào.
Rogan biết rằng Antoni đã thực sự mất kiểm soát.
Không còn cách nào khác, Rogan sẽ phải tiêu diệt nó. Cậu tin rằng Satori sẽ hiểu cho hành động này của cậu.
Rogan lao nhanh đến rút thanh kiếm đang cắm dưới đất của mình lên, hướng về phía Golem và hô
“Blazing Flame !”
Một luồng lửa xoáy cực mạnh phát ra từ thanh kiếm hất mạnh Antoni ngã ra sau. Nhưng Golem vẫn lì lợm chưa chịu buông Sasha ra.
Rogan liền nhảy lên, cắm thanh kiếm lên người Golem và hô
“Burnura !”
Từ thanh kiếm của mình, Rogan truyền vào trong cơ thể Golem một ngọn lửa cực lớn, khiến cho cơ thể nó nứt toác và vỡ vụn ra.
Vết nứt nhanh chóng lan nhanh đến tay của Golem, và Sasha rớt xuống.
Rogan rút thanh kiếm ra khỏi người Golem và nhào người đến đỡ lấy Sasha.
Tuy vậy, Golem vẫn chưa bị gục hoàn toàn, nó đứng dậy và tung một quả đấm về phía Rogan.
“Magma Shieva !”
ẦM !
Quả phật thủ chết người của Golem bị chặn lại bởi chiếc khiên lửa trong gang tấc, và đó cũng là lúc các vết nứt trên người nó cộng hưởng với chấn động mạnh vào chiếc khiên làm khiến nó vỡ tan tành.
Rogan không bao giờ có thể ngờ là mình lại phải ra tay với linh thú mà Satori gọi lên như vậy.
Cậu lập tức quay sang xem xét tình trạng của Sasha, mặt của cô bây giờ đã tái mét, có lẽ là do tình trạng ngạt thở gây ra. Áo cô ướt đãm do máu từ miệng của cô.
Tình trạng của Sasha vào lúc này có thể nói là khá tệ, mạch thì đập yếu ớt, cơ thể thì mềm nhũn ra. Rogan đã vẫn còn tin Sasha là người bất khả xâm phạm cho đến khi chuyện này xảy ra.
“Cố gượng nhé, Sasha ! Tôi sẽ đưa dì đi cấp cứu ngay!”
Rồi cậu hét to
“Satori !”
…
Satori cùng Irene đã nghe thấy tiếng gọi rất lớn của Rogan, cho nên họ lập tức đến chỗ cậu ngay, và cảnh tượng đầu tiên họ thấy chính là Rogan đang đỡ Sasha ở trên tay, cô ta dường như đang bị thương nặng, cơ thể tả tơi, máu me. Kế bên hai người họ là một đống đá vụn và vài ngọn lửa đang cháy dang dở.
Rogan vô cùng mừng rỡ khi thấy hai người kia đã tới, nhưng bỗng có một thứ đập vào mắt cậu khiến cậu không thể tin nổi.
Chạy đằng sau Satori đó chính là Antoni, con Golem đá.
Cậu tự hỏi rút cuộc chuyện gì đã xảy ra? Nếu Antoni ở kia với Satori, vậy con Golem mà tấn công cậu với Sasha là ở đâu ra?
Nhưng Rogan biết đây không phải là thời gian thích hợp để nghĩ đến chuyện đó.
Tính mạng của Sasha đang gặp nguy hiểm, cậu phải đưa cô ấy đi ngay.
Nếu cô ta chết, cậu sẽ chẳng còn gì cả.
Sẽ chẳng biết được gì cả.
“Anh Rogan, chuyện gì đã xảy ra ở đây?”-Satori hỏi, khuôn mặt bàng hoàng
“Chuyện dài lắm, nhưng chung quy là giờ Sasha đang bị thương rất nặng, chúng ta phải đưa ngay cô ấy đến....”
Rogan chợt nghĩ lại khi cậu định nói là “đến bệnh viện”.
Đây chỉ là một suy nghĩ bất chợt, khi mà tự dưng cậu cảm thấy hàng trăm rắc rối to nhỏ có thể xảy ra nếu cậu đến đó.
“Satori, mau gọi Tanya, chúng ta sẽ đưa Sasha đến thư viện !”
“À, vâng ạ !”
Satori lấy mặt dây của mình ra, gọi Tanya xuất hiện.
“Đi thôi!”-Rogan lập tức đặt Sasha lên rồi leo lên ngựa.
“Khoan đã, cô ấy bị thương như vậy còn đến thư viện làm gì?”-Irene chạy ra hỏi
“Em xin lỗi, em sẽ giải thích nếu chúng ta có dịp gặp lại nhau, chị Irene !”-Rogan nói-”Đi nào, Satori!”
“Anh cứ dùng Tanya để đến đó trước cho nhanh, em sẽ đuổi theo sau.”
Rogan hiểu ý Satori, cậu gật đầu
“Cám ơn em nhiều. Anh đi đây !”
Tanya lập tức lấy đà, sau đó nó vỗ cánh, nhấc bổng cơ thể lên cao và bay đi mất.
Irene nhìn theo, lòng cô lo lắng.
“Mong câu ta biết là cậu ta đang làm gì.”
Satori bắt đầu đi vòng quanh xem xét để cố hiểu xem thử thật ra đã xảy ra chuyện gì.
Và cô bắt gặp một thứ khá bất ngờ.
“Antoni, cậu nói xem, cái biểu tượng đó có quen không?”
Antoni tiến lại gần đám đá vụn, nhìn chăm chú rồi nói
“Cái biểu tượng giống ở chân của tôi.”
Satori gật đầu
“Phải, là biểu tượng mà anh Rogan dùng để gọi cậu đến khi anh ấy cần. Tuy vậy, không hiểu sao cuối cùng cậu vẫn không được gọi tới, và anh Rogan vẫn thắng. Dựa vào tình trạng của Sasha và dấu vết còn sót lại ở nơi này, tôi có thể nói rằng...”
“Đã có một Golem khác được gọi đến đây.”-Antoni nói nốt giùm Satori
Satori lại gật đầu
“Nhưng”-Antoni nói-”Anh ta đâu có khả năng triệu hồi nhỉ?”
Satori quay sang nhìn Antoni rồi nói
“Không phải anh Rogan đâu.”
“Vậy thì là ai?”
“Người được chọn còn lại.”
“Hả?”
…
Cách khu vực nơi Rogan và Satori vừa chiến đấu khoảng độ vài trăm mét, trên sân thượng của một toà nhà cao tầng gần đó, có một cô bé đang đứng chống hai tay lên lan can, hướng ánh nhìn về phía nơi trận đấu vừa xảy ra.
Cô bé có mái tóc xoăn nhẹ màu trắng hơi ngắn, đôi mắt xanh lục, đầu của cô đội một chiếc mũ vành màu đen có gắn nơ. Cô bé đang lắc lư nhẹ đầu của mình, trong khi miệng dường như đang lẩm bẩm một bài hát nào đó.
Từ đằng xa, một con quạ màu đen chợt bay lại gần, sau đó đáp xuống trên thanh lang cang, nơi cô bé kia đang chống tay.
“Okuu đó hả?”-Cô bé bỗng cất tiếng, giọng nói rất nhẹ và thanh-”Mọi chuyện thế nào rồi?”
Con quạ lấy mỏ rỉa rỉa vào bộ lông đen của mình, rồi nói
“Đối thủ của cô Satori đã bị hạ gục một cách tuyệt đối, thưa cô Koishi. Tôi chỉ e là chúng ta đã hơi quá tay.”
Cô bé tên Koishi chợt cười nhẹ, cô quay người lại, dựa lưng vào lan can rồi ngửa người ra.
“Ha, tôi cũng đoán vậy !”
Okuu chỉ im lặng nhìn Koishi, sau một lúc thì cất tiếng nói
“Thế tiếp theo, chúng ta sẽ làm gì đây?”
Koishi quay sang nhìn Okuu và nháy mắt
“Chúng ta chỉ việc chờ...cho chị Satori mạnh mẽ thêm.”
“...”
----------
Trên con phố lát gạch cổ xưa nằm giữa những toà nhà xây theo phong cách Châu Âu cũ, có một chiếc xe ngựa màu đen được điều khiển bởi một người khoác một tấm khăn đen, nó lăn những bánh xe của mình một cách đều đều và chậm rãi, di chuyển chiếc xe đi qua những con phố. Chiếc xe cứ thế đi, quẹo hết con hẻm này đến con hẻm khác, tốc độ vẫn chậm rãi và giữ một nhịp điệu, khiến cho ai nhìn vào đều nghĩ đến một chiếc xe lửa chạy đều trên một đường ray.
Rồi chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại, đậu ngay trước một băng ghế nhỏ, nơi đó có một cô gái tóc tím mặc bộ đầm quý tộc đang ngồi. Cô dường như cảm nhận được sự hiện diện của chiếc xe ngựa đang đậu trước mặt mình, cho dù cô nhắm nghiền mắt lại còn chiếc xe thì lại không hề phát ra tiếng động khi nó tiến đến gần.
“Giỏi lắm !”-Cô gái nói-”Ngươi lại tìm được ta nữa rồi, Tina.”
Người lái xe lúc này bỏ chiếc mũ trùm xuống, để lộ ra mái tóc màu đỏ hồng đuợc buộc hai bên, cùng với đôi mắt bị che mất một bên.
“Chủ nhân, cô lại la cà rồi, mau về thôi nào!”
Laura đứng dậy, tiến về phía chiếc xe ngựa
“Được, lần này coi như ngươi lại thắng, nhưng lần sau ta sẽ trốn kỹ hơn nữa.”
Tina leo xuống, mở của xe cho Laura bước vào trong, sau đó cô đóng cửa lại và nói
“Dù chủ nhân có trốn ở bất cứ nơi nào, tôi cũng sẽ tìm ra.”
“Ta cũng đoán vậy!”-Laura chống cằm rồi nở một nụ cười bí hiểm
Tina không nói gì, chỉ lẳng lặng leo lên đằng trước xe lại, sau đó đánh dây cương cho ngựa chạy đi.
Chiếc xe lại bắt đầu hàng trình chậm rãi của nó để quay về thư viện, một khung cảnh tĩnh lặng của buổi tối nhanh chóng chiếm lấy khắp các con phố.
“Mấy giờ rồi nhỉ?”-Laura hỏi vọng ra từ trong xe
“10 Giờ 25 phút 57 giây 30 khắc.”-Tina trả lời
“À...cám ơn ngươi nhé!”
“Giờ là 10 Giờ 25 phút 58 giây rồi.”-Tina lại nói
“Ừm ,lần sau ngươi chỉ cần đọc giờ và phút là được rồi.”-Laura thở dài
Tina chậm rãi gật đầu, dù không chắc là Laura có thể trông thấy được.
“Ừm, Tina này.”-Laura lại gọi lần nữa
“Vâng?”
“Ta cảm thấy hôm nay...mình có một chút đói rồi.”
“...”
“Tina?”
“À, vâng, tôi hiểu rồi.”
“Ừm.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, tuy là có vẻ miễn cưỡng trong lời nói, nhưng dường như là cả hai người đã hiểu được ý muốn của nhau.
Chiếc xe ngựa màu đen lại tiếp tục chầm chậm lăn bánh đi tiếp trên con đường của nó, bỏ lại con phố đã bị màn đêm che phủ lại phía sau.