Tập 3: Nghìn năm một giấc mộng
Chương 3: Tuyệt vọng (1)
[SPOIL]
Giật mình tỉnh giấc, thứ đập vào tầm mắt tôi đầu tiên chính là… bản thân mình.
Đứng trước gương, tôi khẽ chống hai tay vào thành bồn rửa mặt, đôi mắt vô thần ngập tràn sự mỏi mệt không ngừng soi xét chính bản thân.
Tại sao mình lại đứng đây?
Ngất bao lâu rồi?
Liệu thuốc đã có tác dụng chưa?
Mình còn sống, và cái chỗ chết mẹ cũng chẳng phải địa ngục?
Hẳn là thế…
Có vô vàn câu hỏi chợt ùa về trong nháy mắt, nhưng não tôi vẫn cứ bị động như thể nó đã sớm mất đi khả năng tư duy. Không có câu trả lời, và tôi cũng cảm thấy lười suy nghĩ hơn bao giờ hết. Sự linh động gian xảo ngày nào đã không còn, mà thay vào đó chính là sự tự tin tuyệt đối.
Tôi cảm thấy lạ lẫm bản thân, và ngay cả chính cái suy nghĩ của mình.
Liệu tôi có còn là Lý Dương mà tôi từng đã?
“Tất nhiên là còn.”
Kẻ trong gương đáp lại bằng cái giọng điệu khinh khỉnh bẩn thỉu như đang xem thường thiên hạ. Tôi không lấy làm ngạc nhiên, bởi đó cũng chính là tôi đấy mà.
“Mày là ai?”
Tôi hỏi kẻ trong gương, cũng như đang tự hỏi chính bản thân mình.
“Mày là mày, nhưng tao cũng chính là mày.”
Một câu trả lời tựa như chưa bao giờ tồn tại, nếu có thể được phép lựa chọn giữa việc cân nhắc và bỏ qua, thì tôi nghĩ hẳn mình nên chọn vế sau mới phải.
Nhắm mắt lại, tôi bắt đầu vận dụng Healing Potential để kiểm tra thân thể. Mọi thứ vẫn bình thường, hình dáng của các cơ quan chức năng bên trong không có gì thay đổi… ngoại trừ bước đột phá nhảy vọt về ‘chất’.
Cơ bản, trên lý thuyết, thuốc tiến hóa KH-00245 vẫn có tỷ lệ thử thách và rủi ro khá cao, hay không muốn nói là hoàn toàn bất khả thi. Phát minh ra nó là một chuyện, nhưng làm sao để sử dụng nó thì lại không nằm trong chuyên môn của các nhà khoa học.
Chỉ một số rất ít trong bảy tỷ người đang sống trên bề mặt trái đất đủ bản lĩnh để sử dụng, và nếu không có Healing Potential, tôi chắc chắn sẽ phải chết khi dám đem mạng mình ra cược với cái thứ thuốc bán thành phẩm đó.
Tôi là một người đặc biệt.
“Đói không?”
“Có một chút.”
Tôi đang tự độc thoại và trò chuyện với chính mình.
“Bao tử của mày rất mạnh mẽ, nó cần được lấp đầy bởi sỏi đá để làm nguội đi cơn giận của sự đói khát.”
“Ngứa răng chứ? Tao nghĩ giờ đây ngay cả sắt thép cũng có thể bị mày cắn nát.”
“Thật sao?”
Tôi hỏi gã, bản thân tôi, dù biết rằng mình đang tự đặt ra câu hỏi và trả lời một cách vô tư.
“Là bao tử của tao, răng của tao, hay là của chúng ta?”
Kẻ trong gương không trả lời, gã chọn cách giữ im lặng, nhưng điệu cười đó của hắn vẫn chẳng thể nào gỡ xuống, bất chấp hoàn cảnh xung quanh có ra sao. Tôi trong gương đang cười rất ngạo mạn, một điệu cười miệt thị coi thường tất cả.
Bỏ qua gã đàn ông kiêu căng đó, tôi bước lên cái cân y tế cạnh bồn tắm vì cảm thấy thân thể hoạt động có chút thoải mái. Chẳng lẽ sau khi tiến hóa mình lại thiếu đi mấy lạng thịt? Sụt cân không hẳn là xấu, nhưng với thể trạng của tôi trước đây thì dẫu có ăn kiêng đến cỡ nào đi chăng nữa thì cũng chẳng có tác dụng, Healing Potential vì luôn bảo trì mật độ cơ bắp ở trạng thái hoàn hảo nên việc giảm cân với tôi gần như là điều không tưởng.
“180kg?”
Tôi lúc trước chỉ nặng tầm 80kg mà thôi, không ngờ sau khi sử dụng thuốc tiến hóa, trọng lượng lại trực tiếp tăng lên 100kg. Nặng vậy mà lại hoạt động lại nhẹ nhàng như thế, xem ra sức mạnh cơ bắp của mình đã có một bước tăng trưởng thật dài.
Dùng răng cắn mạnh vào ngón tay cái, rồi nhỏ thử một giọt máu vào li nước nóng trước khi vết thương kịp lành, tôi bắt đầu quan sát cẩn thận. Mất gần vài phút máu mới có thể tan trong nước sôi nhiệt độ chuẩn, có thể nói, máu của tôi bây giờ hẳn phải rất ‘nặng’.
Đậm đặc như thủy ngân vậy.
Máu nặng như thủy ngân? Vậy thì sức sống phải mạnh tới cỡ nào? Máu nặng như thủy ngân thì mỗi một động tác nhỏ của tôi đều sẽ ẩn chứa lực lượng bạo phá cực lớn, thậm chí nếu đoán không lầm, cực hạn sát thương của tôi hẳn phải bằng cỡ một chiếc xe tải lao đi trên đường cao tốc với vận tốc gần 250km/h.
Thánh trong truyền thuyết cũng chỉ đến vậy là cùng.
Sau khi chạm mặt Judas mấy tháng trước, tôi đã thông qua chợ đen để tìm hiểu về những danh xưng tưởng chừng như chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Tuy tốn không ít tiền, nhưng để đổi lại kiến thức và thông tin thì bấy nhiêu có sá gì?
Thiên Chúa Giáo, Thập Tự Binh và Thánh.
Thiên Chúa Giáo thành lập được hơn 2000 năm, kẻ thù trên thế giới có không ít, và để tự bảo vệ mình, họ đã chọn ra những thành phần ưu tú nhất từ trong hàng trăm hàng nghìn hiệp sĩ để huấn luyện trở thành lực lượng nòng cốt bảo vệ giáo hội… gọi là Thập Tự Binh.
Thập Tự Binh là một nhánh quân đội hoàn toàn có thật, tồn tại trong lịch sử Châu Âu thời trung cổ. Họ sở hữu trong người sức mạnh vô song, một mạng đổi trăm mạng là chuyện bình thường. Có thể nói, Thập Tự Binh chính là hiện thân của các Chiến Thần Spartan, hay có thể ví von gần gũi hơn bằng những binh chủng thiện chiến của đế quốc La Mã thần thánh.
Trong cuộc viễn chinh giành lại miền đất hứa Jerusalem cùng người Hồi Giáo, Thập Tự Binh đã thể hiện rõ sự đáng sợ của mình và gieo rắc nỗi kinh hoàng cho tất cả những sinh vật sống dám can đảm tồn tại trên đường hành quân.
Trung bình, cứ khoảng mười nghìn Thập Tự Binh thì lại có một người sở hữu khả năng trở thành Thánh. Dù rằng tỷ lệ khá thấp và mang tính phỏng đoán khá cao, nhưng chí ít ta cũng có thể hiểu được rằng… Thánh là một danh xưng rất đáng để tôn trọng.
Thiên Chúa Giáo dùng ‘Thánh’ như một phần thưởng dành cho những kẻ có công đức lớn lao với Giáo Hội, hay thậm chí là những người thiện tâm ra sức vì nhân loại nhân danh đức Chúa trời, Đấng duy nhất.
Ngoài ra, Thánh còn là một loại đẳng cấp.
Trong kinh sách từng chép, Chúa Jesus có thể đi trên mặt nước, nếu lý giải theo phương pháp của Shiki thì đó hẳn cũng chỉ là một loại công phu. Con người nếu có thể chạm đến vách ngăn sau cùng của con người, đột phá chướng ngại giữa nhân loại và phi nhân loại thì sẽ có thể làm ra những hành động vô cùng đáng kinh ngạc.
Thánh cũng thế.
Đạt đến cấp Thánh, nhân loại đã không còn là nhân loại thuần túy.
Lực tay vượt qua vài tấn, tốc độ chạy cán mốc xe đua F1, sở hữu sức sống vô tận, đặc biệt là tuổi thọ vượt trội và lâu dài hơn người bình thường gấp mấy lần.
Trung bình, cứ mười nghìn Thập Tự Binh lại có một vị Thánh. Nhưng đó là thời xưa, khi mà những phương pháp huấn luyện đặc biệt còn chưa bị thất truyền. Còn bây giờ thì khác rồi, sợ rằng trong hàng trăm triệu người cũng khó tìm ra cho được một người đủ tư chất để trở thành Thánh.
Đã là hiệp sĩ, mạnh hơn người thường không biết bao nhiêu lần mà còn phải thông qua nhiều tiêu chuẩn gắt gao mới có thể trở thành Thập Tự Binh, rồi từ trong mười nghìn Thập Tự Binh đó, không ngừng chiến đấu và trải qua nhiều cuộc huấn luyện tàn khốc mới có thể trở thành Thánh.
Thánh là tiêu chuẩn để đánh giá sức mạnh, thực lực của một con người đã không còn là người.
Chưa đạt đến Thánh, vẫn chỉ là nhân loại.
Người bình thường muốn trở thành Thánh, gần như là điều không tưởng.
Ấy vậy mà giờ đây tôi đã đạt được thành tựu Thánh thể.
Trước khi sử dụng thuốc tiến hóa, thực lực của tôi không dám nói là có thể sánh được với những Thập Tự Binh khi xưa. Nhưng giờ thì sao? Tôi đã trở thành một vị Thánh, điều này quả thật rất khó tin.
Shiki mà biết hẳn phải ganh tị lắm đây.
Tôi nhìn đồng hồ, lẩm nhẩm mấy câu vô nghĩa rồi tiến vào bồn tắm, đoạn tính tẩy rửa qua loa một chút, nhưng không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy đau bụng vô cùng. Nội tạng vì quá mạnh mẽ, dịch bao tử của tôi bây giờ sợ rằng không thua gì Axit-sulfuric (H2SO4) nên đã khiến cho lượng thức ăn dự trữ sớm bị tiêu hóa thành chất thải. Cũng không ngoại trừ khả năng bởi vì thân thể sau khi trải qua một lần tiến hóa đang tiến hành bài trừ tạp chất.
Sao cũng được, tốt nhất là phải giải quyết cho xong trước khi Nickson Vandee cử người đến đón. Dù biết rằng kẻ mà mình sắp phải đối mặt là Lôi Đế, một con quái vật hình người, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy tự tin khôn tả, không chút nao núng hay sợ hãi. Mà có lẽ, ngay cả khi phải đơn đả độc đấu với Lôi Đế, tôi cũng dám tuyên bố rằng mình hoàn toàn đủ sức để liều mạng một trận.
Chí ít thì chết cũng phải biết được mình chết như thế nào mới thỏa.
…
Trời về chiều, nhiều mây và gió. Đường xá London tuy đang trong giờ cao điểm, ngập những xe cộ tấp nập bôn ba, nhưng vẫn thiếu đi chút gì đó náo nhiệt cần thiết của một thành phố chuẩn mực.
Bầu không khí u ám đang dần lan tỏa, sự căng thẳng tồn tại một cách vô hình không cần diễn tả ra bằng lời. Nguyên nhân cũng bởi sự chú ý quá mức của cả thế giới đang đổ dồn lên London và tất cả những sinh vật sống ở đấy.
Từ nhiều tháng trước, giới quý tộc đã rỉ tai nhau hàng loạt tin tức nóng hổi về hội đấu giá Pride 2012 tại London. Chẳng cần giấu diếm, bất kỳ ai cũng phải hiểu ngầm đó chính là nơi tập trung của hầu hết những tay máu mặt trên toàn thế giới.
Bất chấp bạn là ai, chỉ cần có tiếng và có tiền là được.
Danh phận là thiệp mời, tiền tài là tửu lượng.
Muốn đi dự tiệc, thiếu một trong hai thứ đó là không được.
Từ nguyên thủ quốc gia cho đến bố già, hay các nhân vật sừng sỏ trong giới đánh thuê chẳng hạn. Pride 2012 chính là tụ hội khủng bố nhất từ trước đến nay trong lịch sử nhân loại, nơi mà những con người đầy quyền lực có đủ khả năng làm khuynh đảo cả một góc trời sẽ phải ngồi cùng bàn với nhau để tranh đoạt những thứ vô giá bậc nhất trên thế giới.
Không căng thẳng sao được?
Người chủ trì sau màn chính là Thượng Tướng Nickson Vandee, vị anh hùng dân tộc duy nhất và vĩnh viễn của lục quân Hoa Kỳ, kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối và còn là thần tượng trong lòng mọi người lính cơ mà.
“Nickson, rốt cuộc là mày đang toan tính chuyện gì?”
Lôi Đế đứng trên đỉnh của một tòa cao ốc chọc trời, hai chân hắn cắm sâu vào và trụ vững trên mái vòm tròn, toàn thân nghiên hẳn về phía trước theo góc 45 độ. Hành động phi nhân loại như vậy có thể được làm ra bởi một sinh vật đã không còn là người chắc cũng không dễ gây ra sự ngạc nhiên nếu được dịp hỏi đến.
Thường thì họ sẽ cảm thấy bất ngờ và hiếu kỳ.
Nếu Nickson Vandee biết được mục tiêu của mình đang băn khoăn thì hẳn lão sẽ cảm thấy hài lòng khôn tả, bởi kế sách tung hỏa mù đã thật sự thành công.
Nhưng nếu Nickson còn biết được việc Lôi Đế đã khôi phục lại thực lực năm xưa thì sợ rằng kế hoạch Darkness sẽ phải dời lại vô thời hạn mất thôi.
Tiếc là lão không biết.
Lôi Đế cũng không biết Nickson Vandee đang toan tính chuyện gì.
Kế hoạch Darkness trên danh nghĩa là hành động ám sát tối thượng, quy tụ mọi thành phần vô danh lại với nhau, được kết nối bởi một người đàn ông huyền thoại, và cùng nhau họ sẽ phải đối mặt với một huyền thoại khác.
Dù cả trong giấc mơ, Nickson Vandee vẫn muốn có thể giết chết Lôi Đế.
Nhưng tại sao lão lại cố ý để lộ tin tức ra ngoài rằng mình là người chống lưng cho Pride 2012, trong khi Darkness lại bị bưng bít?
Không ai biết được, bởi Nickson Vandee làm việc vốn chẳng hề theo lẽ thường tình.
Lôi Đế biết chắc Pride 2012 chính là cái bẫy dành cho mình, nhưng hắn vẫn phải đến.
Vì chính lòng kiêu hãnh của một nhân vật huyền thoại, một người đàn ông mạnh mẽ chỉ xếp sau Súng Thần và đứng trên đầu của bảy tỷ người còn lại.
Nickson Vandee bày ra một bàn cờ nhỏ với thế cục rất hiểm, hiểm đến độ Lôi Đế phải thừa nhận rằng mình chẳng còn đường lui.
Dùng hội đấu giá Pride 2012 để che mắt, dựng lên một cái bẫy hờ hòng làm Lôi Đế phải suy tư. Darkness tồn tại sau cánh màn nhung, luôn chực chờ cơ hội để cắn một cú thật mạnh, thật đau… đau đến chết.
Một kế hoạch tưởng chừng như đơn giản và mong manh, nhưng lại bao hàm trong đó nhiều nhân tố sâu xa buộc người ta phải suy ngẫm.
Lôi Đế phải đến Pride 2012, vì danh dự và vì niềm kiêu hãnh.
Nickson Vandee lập ra Darkness, hao tốn biết bao của cải tiền bạc để bù đắp trình độ cho những thành viên, và biến họ thành những con chó hung dữ sẵn sàng liều mạng cùng Lôi Đế.
Nếu Pride 2012 chỉ là một cái bẫy đơn thuần, Lôi Đế nào thèm để tâm. Nhưng vì kẻ chủ trì là Nickson Vandee, nên hắn buộc phải suy nghĩ. Trên thế giới, số người có thể khiến Lôi Đế phải bận tâm sợ rằng đếm chưa đủ một bàn tay. Cái bẫy thật sự vẫn đang nằm ở phía sau, và chỉ cần Lôi Đế phải suy nghĩ, Nickson Vandee nhất định sẽ có cơ hội dành chiến thắng.
Lôi Đế chỉ thật sự nguy hiểm, khi mà hắn chưa nhận ra nguy hiểm.
Pride 2012 và Darkness là hai kế hoạch riêng biệt, nhưng lại được khéo léo chồng chất lên nhau.
Nếu Lôi Đế biết về Darkness, hắn sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm, bởi trên thực tế Darkness còn kém một khoảng rất xa để có thể tạo thành sự uy hiếp dành cho Lôi Đế. Nhưng vì hắn chỉ biết về mỗi Pride 2012, cho nên hắn sẽ trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết.
“Kẻ thù sẽ trở nên đáng sợ khi hắn biết dừng lại và suy ngẫm.”
Câu này chỉ sai khi áp dụng lên trường hợp của Lôi Đế và Nickson Vandee.
Nickson cả đời đấu trí, lão suy nghĩ có nhiều không?
Lôi Đế cả đời giết chóc, và vì quá tự tin vào thực lực của mình, nên được bao lần hắn dùng đến não để suy nghĩ?
Buộc Lôi Đế phải vận dụng đầu óc, dùng sở trường của mình để chèn ép sở đoản của người khác, đó mới thật là dụng ý của Nickson Vandee.
Một đòn tâm lý, hai kế hoạch.
Thật thật giả giả… ai sống ai chết… ai biết được?
Bàn cờ thế giới sau đêm nay sẽ có một bước chuyển mình rõ rệt.
Thật đáng để mong chờ.
…
[00:00 AM – 29/5/2012]
Lôi Đế ngồi trong một chiếc Mercedes Benz sang trọng lịch lãm, ngã người ra ghế sau, hai tay không ngừng mân mê tấm bản đồ da dê. Đêm nay, hắn chỉ mua mỗi thứ này, nhưng nó cũng đã ngốn hết của hắn hơn sáu mươi triệu dollars.
Đúng ra thì giá của thứ đó không chỉ nên dừng lại ở bảy con số, nhưng vì hung danh của Lôi Đế quá mức sâu dày, nên những lão đại khác đều chẳng dám ra tay giành giật. Bất quá, trong bữa thịnh hội cũng có một nhà tài phiệt can đảm, dám đứng lên báo giá cùng lúc với Lôi Đế, thế là chỉ sau một cái trừng mắt, gã đàn ông đó đành phải rời khỏi cuộc chơi vì căn bệnh nhồi máu cơ tim đột ngột.
Lôi Đế rất buồn bực, bởi hắn chẳng biết Nickson Vandee đang định làm gì.
Hắn cũng lười giết sạch tất cả mọi người để cướp lấy bảo vật, chuyện đó quá nhàm chán. Nhưng hắn lại thầm ao ước, giá mà Nickson ra tay trước, hắn thề sẽ huyết tẩy cả London để thỏa cơn khát máu của mình.
Giết người với Lôi Đế chẳng qua cũng là một cái phất tay, vì đã giết quá nhiều, nên hắn cảm thấy nếu không có mục đích thì chẳng cần phải giết. Nhưng điều đó không có nghĩa là Lôi Đế nhân từ, ngược lại, tâm lý của hắn có chút biến thái. Khác với Kinoshita Shiki và Lý Dương, một võ thuật gia trọng danh dự và một con buôn trọng chữ tín, với Lôi Đế, giết chẳng qua chỉ là một động từ, và danh tiếng là thứ rẻ mạt chẳng đáng nửa xu.
Như đã nói từ trước, hắn hoàn toàn có thể giết sạch toàn bộ những người có mặt tại Pride 2012, nhưng Lôi Đế lại không làm. Hắn đã và đang chờ, chờ đợi Nickson Vandee ra tay trước, cũng như cái cách mà hắn vẫn chờ kẻ địch tấn công hay bẫy mình từ xưa đến nay.
Kẻ mạnh có quyền khinh địch.
Càng tỏ ra khinh địch, Lôi Đế càng mạnh.
“Chúc mừng ngài.”
Gã tài xế nhìn thấy gương mặt trầm trọng của Lôi Đế qua gương chiếu hậu nên đánh liều hỏi thử một câu hòng phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Ừm.”
“Tôi thay mặt ban tổ chức xin chân thành cảm ơn ngài đã tham gia đấu hội đêm nay.”
“Anh tên gì?”
Có lẽ vì cảm thấy thiện cảm với màu da của gã tài xế, Lôi Đế bỗng dưng hỏi lại một câu.
“Harry, Harry Don.”
“Dante Solomon, hân hạnh.”
“Được nghe ngài giới thiệu mới thật là vinh hạnh của tôi.”
“Gốc anh ở đâu?”
“Không rõ lắm, ông tôi là thủy thủ, di cư sang Mỹ rồi mới sinh ra cha tôi. Tiếc là ông chưa bao giờ nói ra, nên thành thử cả gia đình tôi đều mù tịt về gốc gác của mình.”
Lôi Đế trầm mặc, dường như đang cố hòa theo câu chuyện của gã tài xế hòng tìm lại chút ký ức xa xưa.
“Mr. Solomon, ngài dừng ở đâu?”
“Khách sạn Hoàng Gia.”
“Vâng, chúc ngài một đêm vui vẻ.”
“Gì? Còn chưa đến mà?”
Khi Lôi Đế kịp nhận ra thì gã tài xế đã biến đâu mất, phía trước chỉ còn lại một khối vuông vức được đặt cạnh tay lái.
[00:01:99]
[00:00:01]
Là thuốc nổ TNT dạng nén.
Cùng với bình xăng đầy của xe, và ba bình nữa dùng để dự trữ sau cốp.
“Bùm!”
Bầu trời đêm bỗng nhiên sáng rực, ánh lửa tung bay như đang khiêu vũ cùng bóng tối vô tận, mang theo chút gì đó mỏng manh yếu ớt như sinh mệnh con người.
Cách đó không xa, khoảng chừng 3km, có một sinh vật bí hiểm núp sau những bụi gai, giương cao nanh vuốt và đôi mắt tinh tường mà quan sát vụ nổ. Sinh vật đó gần như đã hòa cùng bóng đêm, không còn mang chút gì dấu hiệu của sự sống… có thể ví như đã không còn tồn tại vậy.
Ống nhắm tầm nhiệt cùng thị lực siêu việt phối hợp với nhau, thêm vào đó còn có ‘chiếc nanh’ đáng sợ dài gần ba mét. Sinh vật đó hoàn toàn đủ khả năng hạ gục bất kỳ một đối thủ nào từ một khoảng cách rất xa, miễn sao kẻ đó còn nằm trong phạm trù nhân loại.
Dead Aim (Khóa chết) là tên của khẩu súng, với tiêu cự nhắm lên đến gần bốn cây số, sử dụng đạn chống Tank và hệ thống nén khí áp suất phụ trợ quanh động cơ khiến cho tốc độ đạn hoàn toàn vượt xa các loại súng nhắm thông thường.
Đây là khẩu súng nhắm duy nhất trên thế giới tính đến thời điểm hiện tại có thể giết người ngoài 3km. Tốc độ đạn là 5800m/s, thời gian thay đạn và đợi động cơ làm nguội là 45 giây, dài 2m7, nặng 60kg, không có nòng giảm thanh, cỡ đạn 24mm hoặc 36mm, có khả năng xuyên phá vỏ bọc xe tank và cả kính chống đạn dày 5cm.
Do quân đội Hoa Kỳ bí mật chế tác, Dead Aim chính là kết tinh của công nghệ quân sự, là sản phẩm tinh túy nhất của các nhà khoa học. Tuy dù chỉ là phiên bản thử nghiệm, nhưng tính năng và uy lực của nó hoàn toàn vượt xa các loại súng nhắm cùng loại thông thường.
“Fox Hồng Tâm nghe rõ trả lời.”
Bên tai sinh vật bí hiểm đó bỗng vang lên một thanh âm khe khẽ, vừa đủ nghe.
“Còn đang quan sát. Sau khi bắn phát đầu, tôi cần người tiếp ứng.”
“Tôi sẽ gửi Shiki đến giúp cậu.”
“Được.”
“Hãy cố hoàn thành nhiệm vụ.”
“Roger!”
Ngay lúc ấy, Dead Aim giật tung hãm phanh, động cơ của súng đột nhiên phà ra hơi nóng kinh hồn, viên đạn chào sân vừa được đẩy ra khỏi họng súng cùng ánh lửa và cái mùi ngai ngái nồng nặc đặc trưng của đạn dược.
Cách đó 3km, Lôi Đế đã trúng đạn.
Thậm chí cả thời gian để tiếp thu việc mình trúng đạn cũng không có.
Bất quá, Lôi Đế tuy trúng đạn, nhưng cũng không hẳn là bị thương. Viên đạn cối chống tank đi với tốc độ siêu việt, tạo thành lực sát thương vô cùng khủng khiếp, không ngờ lại chỉ cắm vào ngực của Lôi Đế một cách sơ sài, thương tổn có thể xem như không tính.
Việc đó cũng như người bình thường mặc giáp chống đạn vậy, dù đạn có thể bắn xuyên qua giáp, nhưng sát thương tạo ra khi đầu đạn chạm vào da thịt cũng chỉ còn lại một chút ít mà thôi.
Lôi Đế cũng có giáp chống đạn riêng của mình.
Một bộ giáp vô hình nhưng kiêng cố vô cùng.
Có thể thử làm một phép so sánh đơn giản. Người bình thường mặc giáp chống đạn loại tốt nhất, cùng lắm là chịu được sát thương của súng lục mà thôi, nếu bị súng trường bắn trúng thì may mắn mới có thể giữ lại cái mạng.
Còn nếu như bị Dead Aim khóa chết thì sợ rằng… thân thể cũng sẽ bị bắn đứt ra làm đôi.
Giáp chống đạn có giới hạn riêng của nó, và luôn bị sát thương của súng đè bẹp bởi một tỷ lệ áp đảo.
Muốn giữ mạng trước súng trường? Giáp chống đạn ít nhất phải dày vài tấc là ít, nhưng như thế thì quá nặng nề nên chẳng ai lại mang thứ đó trên người mà đi ra đường cả.
Còn muốn giữ mạng trước Dead Aim?
Ngồi trong xe bọc thép còn chết, huống hồ gì mặc giáp có tác dụng sao?
Ấy vậy mà, viên đạn chống tank lại chỉ tạo thành chút sát thương mơ hồ cho Lôi Đế mà thôi. Có cảm tưởng như khi đối diện với hắn, Dead Aim cũng chỉ như một khẩu súng lục loại thường không thể thường hơn được nữa.
“Đây là kế hoạch của mày đó sao, Nickson Vandee?”
Lôi Đế lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tuy ngoài miệng khinh thường là thế, nhưng trong lòng thì lại như biển sóng dâng trào. Không nghĩ trên đời này lại tồn tại một kẻ có thể biến mất trước mặt hắn như bị bốc hơi vậy, và cũng không nghĩ trên đời này lại xuất hiện một khẩu súng có thể xuyên phá cả 67 tầng phòng ngự của hắn.
Đòn phủ đầu của Nickson Vandee đã khiến cho Lôi Đế từ nghi hoặc chuyển sang căng thẳng cực độ.
Mấy ai biết được, giáp chống đạn của Lôi Đế thật ra là 139 lớp điện từ mỏng manh như nano (10^-9). Chúng chồng chất xếp lớp lên nhau và bao bọc Lôi Đế từ đầu đến chân. Bất kỳ kim loại nào trên thế giới này đều bị ảnh hưởng bởi từ tính, đạn cũng vậy, thế nên mới nói Lôi Đế từ xưa đến nay căn bản không sợ bị bắn lén.
139 lớp điện từ mỏng manh nhưng khi xếp chồng lên nhau có thể khiến cho Lôi Đế trở nên bất tử trước súng đạn, muốn phá được, trừ khi là có thể đánh lừa được chúng.
Dead Aim tạo ra lực bắn quá mạnh, tốc độ của đạn nhanh đến mức điện từ không kịp cản nó lại nên đã đánh đổ hoàn toàn những gì mà Lôi Đế cho là đúng, là bất khả chiến bại. Trong 139 lớp thì đã có 67 lớp bị xuyên thủng, còn lại 72 lớp, nếu không phải vì Lôi Đế kịp dùng ý chí để kiểm soát thay vì để mặc cho chúng tự hoạt động thì sợ rằng cũng sẽ bị đánh vỡ nốt, và thương tổn sẽ là hậu quả tất yếu.
Cách đó không xa, sinh vật bí hiểm đang ngụy trang, Fox Hồng Tâm, một trong sáu thành viên lâm thời của Darkness cũng sợ đến vỡ mật ra.
“Không thể nào, cả Dead Aim mà cũng không thể tạo thành thương tổn cho hắn?”
Chỉ xạ thủ mới hiểu rõ súng nhắm hơn ai hết, có thể nói, Dead Aim chính là thứ vũ khí tốt nhất mà Fox Hồng Tâm sử dụng từ khi xuất đạo cho đến nay. Vua bắn tỉa tồn tại trên đỉnh cao của thế giới, trên bảng xếp hạng sát thủ đứng hàng thứ 4, xếp hạng 22 trong Danger List mà còn phải thèm thuồng ngay lần đầu bắt gặp Dead Aim thì đủ biết nó quý giá và đáng sợ đến mức nào rồi.
Thế mà ngay cả máu của Lôi Đế còn chưa thấy được, Dead Aim liệu có xứng với danh phận “súng bắn tỉa hiện đại nhất thế giới” của nó?
Hay là bởi Lôi Đế quá mức mạnh mẽ?
“First shot đã thất bại, tôi rút đây.”
Tuy khiếp sợ, nhưng Fox Hồng Tâm tuyệt đối không hoảng loạn. Gã nhanh chóng thu thập hành lý và đồ phụ tùng xung quanh trong yên lặng. Với một tay bắn tỉa chuyên nghiệp, nếu hành động thất bại thì buộc phải di chuyển ngay. Dừng mãi một chỗ đồng nghĩa với việc tự ký cho mình bản án tử hình đang treo chực chờ ngay trước mũi.
“Shiki đang trên đường đến, tôi sẽ cho người thu hút sự chú ý của hắn.”
“Tôi có nên sử dụng tiếp thứ đó?”
Chợt im lặng, chỉ huy và cả Fox Hồng Tâm đều trầm mặc.
“Chúc anh thành công.”
Fox Hồng Tâm nghe vậy liền dừng tay, lấy ra một bình xịt lạnh, nhanh chóng làm nguội động cơ của Dead Aim trong giây lát. Sau đó, gã liền móc từ trên ngực ra hai viên đạn màu tím to bằng ba ngón tay cái. Tuy là màu tối, nhưng trong màn đêm thăm thẳm, hai viên đạn vẫn sáng lấp lánh như thể đó là những viên huỳnh quang rực rỡ vậy.
Nạp một viên vào, Dead Aim mất thêm ba giây để tái sử dụng.
Và rồi, một tiếng nổ vang trời cất lên, lần này thì Dead Aim không còn nóng một cách thông thường mà có cả khói bay ra.
Fox Hồng Tâm vì là người sử dụng súng nên chịu ảnh hưởng trực tiếp chưa tính đến việc hai lần bắn liên tục đã khiến màn nhĩ của gã bị ảnh hưởng nặng nề, chỉ nói riêng về lực phản chấn quá mạnh nên đã cày nát giá đỡ, báng súng đập mạnh vào ngực làm phần thịt ức của gã bị dập nát toàn bộ.
Lần bắn thứ hai này so với lần bắn đầu tiên mạnh hơn gấp năm lần.
Lôi Đế còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì viên đạn thứ hai, màu tím, đã bắn đến. Mục tiêu chính là phần đầu của hắn.
“Khốn nạn!”
Lôi Đế hai mắt bắn ra điện, trực tiếp kiểm soát viên đạn lơ lửng ngay trên không. Thế nhưng, ngay lúc ấy, viên đạn màu tím lặp tức nổ tung, tỏa ra sương lạnh mịt mù, khiến cho cây cỏ đất đá xung quanh bị đông cứng lại hết.
“Thành công?”
Fox Hồng Tâm tự hỏi.
“Xoẹt!”
Không còn cảm nhận được gì, Fox Hồng Tâm chỉ thấy trước mắt mình sáng lên và nhanh chóng mất đi toàn bộ tri giác.
…
“Mày đã có tư cách báo tên rồi.”
Lôi Đế nhìn người đàn ông toàn thân cháy đen trước mặt, nói bằng chất giọng hết sức tôn trọng.
“Lý Dương.”
“Lee Yang? Người Trung Quốc?”
“Không, người Việt Nam.”
“Chiến tranh Việt Nam, thật hoài niệm làm sao.”
Lôi Đế khẽ ôn tồn, vắt trán suy tư như đang cố nhớ về những năm tháng chinh chiến xưa cũ, những ký ức đã sớm đóng bụi trong đầu.
“Tao ngưỡng mộ và kính trọng mày, mày thật sự rất mạnh.”
“Không dám nhận.”
“Đám sâu bọ kia, kể cả thằng chó Nickson tao đều không để vào mắt… ngoại trừ mày và con bé ấy.”
“Shiki thật ra là một cô bé ngoan.”
Người đàn ông cháy đen toàn thân chợt cười.
“Tao không có ý xin tha cho nó, chỉ là khen vậy thôi.”
“Con gái mày sao?”
“Không phải.”
“Em gái?”
“Gần đúng rồi.”
“Năng lực thật kỳ lạ, nếu nó cứ duy trì cái thứ đó mãi thì tao cũng không thể giết nó được. Ngược lại con bé cũng không thể giết được tao.”
Lôi Đế bật cười.
“Nhưng mày thì khác, tao có thể giết được mày, và mày cũng có thể giết được tao.”
“Có thật là mày muốn chờ cho tao hồi phục không?”
“Nếu là tao của mấy ngày trước thì mày đã sớm chết rồi, nhưng bây giờ thì khác, tao đang rất cần một đối thủ vừa tay.”
Gã đàn ông cháy đen toàn thân không nói gì, chỉ lẳng lặng đợi từng mảnh da khét trên thân rơi rụng, để lộ ra phần thịt trắng nõn và từng hàng cơ bắp săn chắc đẹp như tạc tượng.
“Thánh thể thật không tầm thường, sức sống quá mãnh liệt.”
“Cũng không hẳn, là năng lực phụ trợ của tao đang tiến hành hồi phục.”
“Ra thế, làm tao cứ ngờ ngợ, Thánh thể tuy siêu việt nhưng cũng không thể tạo ra hình thức phục hồi hoành tráng như vậy được.”
Lôi Đế chợt như đã hiểu.
“Biết không, mày làm tao nhớ đến một người, một con bé da trắng tóc vàng rất xinh đẹp. Nó là điệp viên của CIA, giả vờ làm quen với tao hòng tìm kiếm một vài bí mật. Trên thực tế, con bé đó đã gần bốn mươi tuổi rồi, nhưng vì năng lực của nó là Time Loop, có thể khiến nó duy trì tuổi xuân và kéo dài sự sống bằng cách quay ngược thời gian.”
“Còn có loại năng lực này? Thế chẳng phải bất tử mẹ nó rồi còn gì?”
“Gần như là vậy, nhưng cũng phải có giới hạn chứ. Chỉ cần nó không chết thì dù bị thương nặng cách mấy vẫn có thể quay lại như lúc trước khi bị thương. Con nhỏ đó xác định mốc quay về là năm 18 tuổi, chỉ cần nó muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại thời điểm đó. Cái giá phải trả là bệnh cao huyết áp bám theo cả đời và tuổi thọ của mình. Trước lúc chết, nó nói với tao rằng chỉ còn sống được chừng vài năm là cùng thôi.”
“Thế… mày giết nó à?”
“Đơn giản vậy sao? Tao hiếp rồi mới giết. Nhưng là hiếp nó suốt ba tháng ròng rã. Mày không biết đâu, trong ba tháng đó, tao phá trinh nó đủ mười nghìn lần. Hiếp xong tao phanh bụng nó ra, móc sạch toàn bộ ruột gan nhưng vẫn giữ cho nó còn sống, con nhỏ đó đau đớn quá nên buộc phải vận dụng năng lực quay về năm 18 tuổi. Sau đó tao tiếp tục phá trinh rồi mổ bụng, nó đành phải liên tục sử dụng Time Loop để duy trì sự sống. Sau ba tháng, vài năm thọ mạng cuối cùng của nó đã cạn sạch, con nhỏ đó khô quéo mà chết.”
“Biến thái quá.”
“Mày phản cảm?”
“Có chút hứng thú.”
Lôi Đế ngửa mặt lên trời, cười thật to.
“Nếu không phải là kẻ địch, mày nhất định sẽ trở thành người bạn thứ hai của tao trên đời này.”
“Không dám nhận.”
Gã đàn ông cháy đen toàn thân cuối cùng cũng đã hồi phục lại như trước kia, để lộ ra diện mục là một chàng thanh niên Châu Á trẻ tuổi, thân mình dong dỏng cao, đầu trọc không có tóc, thân thể vạm vỡ săn chắc ngập những múi cơ. Thân hình của anh ta hoàn toàn đạt chuẩn siêu mẫu nam quốc tế, tuy gương mặt góc cạnh và đôi mắt u buồn có hơi làm người ta phải khó chịu, nhưng đa phần là cảm thông.
Chính là Lý Dương.
“Xong rồi à?”
“Phải mà có bộ đồ mặc vào thì đỡ quá.”
“Không cần đâu, bị tao đốt rồi cũng cháy mất thôi.”
“Nói đúng, chỗ này có mỗi tao với mày, mày chết rồi thì tao cần ngại chi ai nữa?”
Lôi Đế và Lý Dương nhìn nhau khẽ mỉm cười.
“Tao là Thánh giả hình, nếu so với Thánh thật sự của Vatican thì thế nào?”
“Ba thằng già đó mạnh lắm, ngay cả tao khi gặp còn phải chạy dài.”
“Thánh chân chính còn mạnh hơn cả mày sao?”
“Bậy nào, đơn đả độc đấu tao sợ cái con chim ấy. Nhưng ba thằng già đó đếch có liêm sỉ, lúc nào cũng mượn danh nghĩa chung tay tiễu trừ dị giáo, thực chất là chơi hội đồng. Tao tuy lười suy nghĩ nhưng không phải hạng não teo, với lại bản thân tao cũng chưa đủ mạnh để cân tay ba với tụi nó đâu.”
“Biết Judas chứ?”
“Judas Iscariot? Tất nhiên là biết. Cuối năm nay, Giáo Hoàng sẽ thụ phong danh hào Thánh cho hắn. Giờ thì hay ho rồi, Vatican đã có vị Thánh thứ tư, tao đang đợi xem bọn chúng huênh hoang đến cỡ nào đây.”
“Nếu tao chết thì nhớ nhắn với Judas giùm rằng… đem trả tao thanh trủy thủ.”
“Tao sẽ bảo hắn đem đến trước mộ phần mày mà trả.”
Nói rồi, bất ngờ, cả hai liền lao về phía nhau.
Một trận chiến đỉnh cao sắp sửa bắt đầu.
…
[/SPOIL]