[spoil]
9h tối, sau khi mệt rã rời với đống bài tập, Băng nằm vật ra giường. Ngước nhìn ra ngoài, những cái cây trong vườn nhà nó đang xào xạc theo gió. Nó nhắm mắt. So với Bảo Anh, gia đình nó hoàn toàn thua kém về khoản vật chất.
Ba nó tuy không đi làm nhưng ông thường xuyên đi công tác xã hội ở quận huyện. Nói chung là đúng với câu tục ngữ “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” nhưng ba nói được sự nể trọng của rất nhiều người hàng xóm lẫn trong huyện. Nó rất tự hào về ba nó. Mẹ nó là người đàn bà phúc hậu và đảm đang, chăm lo cho gia đình, nuôi 3 chị em nó ăn học với quán bán hàng nhỏ. Anh của nó đã ra trường, làm cho 1 công ty xây dựng và đã ra HÀ Nội công tác. Anh là niềm tự hào của cha mẹ nó. Chị nó là cô giáo, đi dạy đã 6 năm, và là một cô giáo giỏi được bao học trò yêu mến. Tóm lại gia đình nó là một gai đình được bao người nhìn vào và ngưỡng mộ, không giàu vật chất nhưng lai làng tình cảm.
Nhưng dạo gần đây nó luôn có cảm giác bất mãn với gia đình. HK 2 năm lớp 9, vì một điểm kém trong bài thi mà nó đã rớt hạng. 8 năm liền nó đều nằm trong top 3 vậy mà giờ nó đã lọt ra top 5. Ai cũng cho đó là chuyện nó học giỏi là hiển nhiên vì anh chị nó học rất giỏi. Nó phải bước theo con đường mà anh chị nó đã bước qua. Vậy mà giờ nó đã bước chệch. Ba mẹ nó buồn. Nó thì không. Đằng nào nó cũng hạng 4, vẫn có thưởng chỉ là không được ở sân trường thôi, vẫn hơn cả khối đứa. Nó không hiểu tại sao họ lại buồn.
VÀ ki thi lớp 10 vừa qua, nó đã trượt ngôi trường chuyên của quận, cũng may nó đậu nguyện vọng 2 vào ngôi trường khác., vào 1 lớp chuyên A, và đó là lựa chọn của ba mẹ nó. BA mẹ nó thích nó làm kĩ sư như anh nó. Nó lại thích khối D hơn, cô dạy Văn lớp 9 đã khen nó rất có tâm hồn. Nhưng trường nó lại không có khối D nên nó chẳng có cách nào khác. Và nó đã vào 10A1.
Trường nó không phải chuyên, cũng như bao ngồi trường khác. Trường có 12 lớp 10, lớp nào cũng như nhau, chẳng qua lớp này trội hơn 1 tí về phương diện khối A. Ban đầu nó đã nghĩ vậy. Nhưng sau 2 tháng học hè, nó nhận ra nó đã lầm. Lớp nó không chỉ học giỏi mà còn là một lớp cực đỉnh với cả đống tài năng.
Chỗ nó là bàn giữa sát cửa sổ. Phía trước nó là Bảo, tay vợt cầu lông trẻ, từng đạt hạng 3 thành phố hội thi vừa rồi. Chếch sang trái là Kiên, tiền đạo, nghe nói đội bóng lớp nó năm ngoài đạt hạng nhất quận. Giữa lớp là nhóm “ Tứ bình” Mai Lan Cúc Trúc, nhóm này gắn bó từ năm lớp 7 văn nghệ vẽ vời đàn ca đủ cả. Sau lưng là Thủy Tiên, lớp phó văn thể mĩ, đàn hay hát giỏi. Nhiên, bạn thân nó, là cao thủ cờ. Cuối cùng là Hùng, lớp trưởng, 9 năm học sinh giỏi, giải nhất Toán quận. Dĩ nhiên còn vô khối đứa giấu giếm năng lực vì sợ gánh trách nhiệm. Những người như nó chắc chỉ độ một bàn tay.
Nó mở mắt ra, trở mình nhìn vào tường. Hôm nay đã là 8/9, còn 3 ngày nữa là đến sinh nhật nó rồi. Sau đó 1 ngày là sinh nhật Bảo Anh. Năm nay phải tặng nhỏ gì đây. Bắt giác nó chú ý đến những dấu chấm hỏi đỏ trên tờ lịch. Nó đếm. 1..2..3.. Vậy là 3 lần rồi. 3 giấc mơ thật lạ lùng.
Lần 1 là lần nó ngủ trong giờ văn, cũng may cô Hoa dạy Van rất thích nó nên bỏ qua.
Lần đó nó thấy nó ở một khu rừng rộng, có một cái hồ lớn ở giữa, một người đàn ông ngồi câu cá trên một mỏm đá. Một đứa bé độ chừng 2,3t đang ngồi nghịch đất gần đó. Lúc đó nó nhìn quanh quất xem có gì giống với nơi nào nó từng xem không thì nghe thấy tiếng đứa bé nói:
-“Bố ơi bố. Xem nè.”
Nó quay lại. Ít nhất một khoảng rừng độ 5,6 cái cây nhỏ đã bị xới lên và bay lơ lửng trên mặt đắt. Tay thằng bé đưa ra trước đám cây đó như đang điều khiển nó. Ông bố vứt cần câu chạy bổ lại.
-“Đặt chúng xuống đi con. Đừng làm như thế.” Ông dỗ dành.
-“Sao vậy bố ?” Đứa bé con thắc mắc. Tay nó đưa lên đưa xuống và đám cây đó bay theo.
-“Vì như thế làm chúng đau con à. Đặt chúng xuống đi con.” Ông bố nói.
-“Dạ.” Đứa bé vâng lời và hạ đám cây đó xuống chỗ cũ.
“Bíp Bíp” Tiếng kêu phát ra từ tay người bố, ông vội vã thu dọn đồ câu rồi bảo đứa bé:
-“Về thôi con.” Rồi ông năm tay đứa bé đi khuất vào rừng.
Lần thứ hai là lần kì quái nhất. Lần này xảy ra đã khá lâu. Độ chừng cả năm trước và nó vẫn nhớ rõ vì hình ảnh kì quái của nó.
Nó đang đi trong một cái hành lan tròn dài, một quầng sáng nhợt bao quanh nó. Những bức trần tường vách hành lan màu đỏ sẫm như thịt, phập phồng theo từng bước chân nó. Nó đi hoài, đi mãi cho đến khi nó nhìn thấy ánh sáng cuối đường hành lan. Nó đi về phía ánh sáng. Càng đi ánh sáng càng lớn và rộng ra. Và một cảnh tượng kinh hãi hiện ra.
RẮN. Có hàng trăm, hàng nghìn con rắn chen chúc trong một cái hang rộng tròn. Tiếng phì phì làm nó sợ hãi và điều khủng khiếp nhất làm nó kinh hãi là nó cũng đang đứng trong miệng 1 con rắn khổng lỗ. Chợt cái lưỡi đỏ chẻ của con rắn cuốn lấy nó rồi nhẹ đặt nó xuống giữa bãi đát ghê rợn nhung nhúc rắn đó. Lũ rắn dạt ra tránh chỗ cho nó đứng. Nó run rẩy nhưng tuyệt nhiên không con nào chạm vào nó, kể cả những con sọc rằn rì, vàng cam óng ánh, hay đỏ đậm.
“Cháu bước lên đây đi.” Giọng nói vang lên trong đầu nó.
Lên đâu cơ. Nó tự hỏi. Và lũ rắn dạt ra tạo thành một con đường dẫn đến chỗ cuối vách hang. Nó bước theo con đường đó, lũ rắn trườn theo sau và phía cuối đó là mỏm đá tựa như cái ngai hay bệ đá.
Khi nó đến gần, nó thấy có một con rắn trên đó. Một con rắn vàng lấp lánh như trét kim tuyến. Con rắn ngóc đầu dậy và giọng nói lại vang lên.
”Đừng sợ. Chúng là thần dân của ta và chúng không hại cháu.”
-“Ông là ai ?” Nó hỏi và cảm thấy mình ngớ ngẩn làm sao.
”Ta là Snakin, vua loài rắn, ta giao tiếp với cháu bằng ý nghĩ bởi vì cháu không hiểu tiếng nói của chủng tộc ta.” Con rắn tự xưng.
-“Cháu đang ở đâu đây ?”
”Cháu đang ở trong mơ, một giấc mơ sống. Cháu ở đây vì cháu là một con người đặc biệt. Quyền năng cháu mang có thể thay đổi thế giới này. Vì thế ta mang cháu đến đây để cầu xin cháu một việc.”
-“Sao cơ ? Cháu làm gì có quyền năng nào ? Chắc ông mới lộn người rồi.” Nso cảm thấy thật buồn cười.
”Cháu không có nhưng con người kia của cháu có. Bây giờ ta nói với cháu thì người ấy cũng hiểu và biết được. Ta không đến đó được nên đành mượn cháu mà thông đến người ấy thôi.” Con rắn tiếp tục nói.
-“Cháu không hiểu gì cả ?”
”Bây giờ thì chưa nhưng sau này cháu sẽ hiểu. Thời gian không còn nhiều. Cháu hãy nghe ta nối. Ta có một người cháu gái bị lạc ở Sivamalu. Ta cầu xin cháu hãy mang cô gái ấy về giúp ta. Cháu làm ơn nhé.”
-“Vậy là sao ạ ?” Nó lặp lại. Con rắn này điên rồi. Mà chắc nó cũng đang điên nốt.
”Vậy là xong. Cháu về đi. Cảm ơn cháu nhiều lắm.”
Con rắn khổng lồ lại cuốn lấy nó bằng cái lưỡi và quẳng nó vào cái miệng khổng lồ trống hoác. Nó thét lên và rơi mãi, rơi mãi cho đến khi nó té khỏi giường.
Lần đó nó đã nhận ra rằng. Giắc mơ đôi khi khiến người ta suy nghĩ. Thế nào là mơ, thế nào là thực. Mờ mà sao nó cảm thấy mùi tanh và nghe thấy tiếng rít của lũ rắn, cái cảm giác nhồn nhột, nham nhám khi bước trong mình con rắn, cái nhơm nhớp khi lưỡi con rắn cuốn lấy nó rất thực. Thực làm sao khi nó té xuống giường lại nhận ra mình đang mơ.
Nó lại ngồi dậy, bước ra của sổ. Phòng Bảo Anh vẫn sáng đèn. Không biết cô bạn đang làm gì. Nó tắt đèn và chìm vào trong giấc ngủ.
-=-=-=-=-=-=-
Bảo Anh bước lại gần của sổ. Cậu ấy ngủ rồi. Cô bé bước lại bàn. Trang nhật kí vẫn còn đang viết dở. Con rồng chặn giấy đang nhìn cô bé. Đây là món quà sinh nhật nắm ngoài Băng tặng cô. Cô cầm nó lên xoay xoay rồi đặt xuống. Cô kéo hộc bàn lấy ra một cái hộp nhỏ cột nơ đỏ. Cô mở hộp lấy ra một sợi dây chuyền màu trắng. Mặt dây chuyền là một con rắn xanh sinh động. Cô nhìn con rắn chăm chú. Chắc hắn Băng sẽ rất thích.
-“Cháu cười gì thế.” Giọng dì Tám vang lên.
-“Dạ không. Cháu có cười gì đâu ạ.” Bảo Anh đỏ mặt luýnh quýnh nhét sợi dây vào hộp.
-“Quà tặng bạn trai à ?” Dì Tám cười tủm tỉm.
-“Đâu có.” Mặt Bảo Anh càng đỏ;
-“Dì lên làm gì vậy ?”
-“Bà chủ gọi điện bảo tôi pha cho cô ly sữa.” Dì Tám đặt ly sữa nóng lên bàn:
-“Dặn cô học xong thì ngủ sớm. Đừng thức khuya.”
-“Cám ơn dì. Cháu học xong rồi. Mẹ có nói chừng nào về không ạ ?”
-“Bà bảo đang sắp xếp lại mớ hàng mới nhập.”
Bảo Anh thở dài cầm ly sữa lên uống, cẩm nhận tình cảm ấm áp của dì Tám.
-“Cháu đi ngủ đây. Cảm ơn dì nhé.”
-“Ờ. Cô ngủ ngon.” Dì Tám khép cửa lại.
Bảo Anh quay lại. Cô cất sợi dây chuyền vào hộp cản thận, cất luôn quyển nhật kí. Cô bước vào phòng vệ sinh làm vệ sinh sơ rồi thay bộ đầm ngủ dài màu hồng. Cô bước lên giường. Khẽ vuốt đầu con rồng chặn giấy, cô lẩm bẩm:
-“Ngủ ngon Băng nhé.” Rồi Bảo Anh nhắm mắt thiếp đi.
[/spoil]