[spoil]
-“Cám ơn em.” Một giọng nói ngay bên cạnh Yến vang lên.
Và rồi như đang xem một bộ phim kinh dị, ban đầu là thân mình xuất hiện rồi hai cánh tay mọc ra kế tiếp là cái đầu với mái tóc đen xuất hiện ngay cái ghế bên cạnh Yến. Mọi người trong quán không hề hay biết rằng cái ghế bên cạnh Yến vừa mọc ra một con người.
-“Đừng lo. Không ai chứng kiến được việc này ngoài cậu và Yến, người anh em thân mến.” Cái đấu hay nói chính xác hơn là một thằng con trai vừa cười vừa nói vì bộ dạng kinh khiếp pha lẫn ngạc nhiên của nó.
-“Sao cậu lại chẳng có vẻ gì đặc biệt cả ?” Băng buột miệng.
Con người mới xuất hiện này có mái tóc bù xù, khuôn mặt cũng đâu đẹp trai lắm, đôi mắt đen nhưng Băng có cảm giác nó là lạ làm sao. Người này mặc một cái áo thun ngắn tay màu xanh và đi chiếc quần jean. Một thằng nhóc bình thường như nó.
-“Tại sao tôi phải đặc biệt ?” Nó nheo mắt với Băng.
-“Để phù hợp. Yến là cô gái lạ lùng bí ẩn và xinh đẹp thế này thì người đi cùng cô ấy phải là người xứng đáng chứ ?” Nó tỉnh bơ đáp.
Yến che miệng cười:
-“Em đẹp lắm à. Băng thật tử tế chứ ai như anh.” Cô huých nhẹ cùi chỏ vào hông tên này.
-“Mật ngọt chết ruồi, em à.” Hắn nói với Yến rồi quay sang nó;
-“Tôi có thể ở bất kì dạng nào nhưng tôi thích là chính tôi hơn.”
-“Đây là ảo ảnh của anh ?”
-“Chính xác.” Hắn xác nhận.
-“Vậy hình dạng nào mới là thật. Tôi không thích nói chuyện với những thứ giả giả thật thật.” Băng trề môi.
-“Cậu muốn xem hình dáng thật sao ?” Hắn đổi giọng.
Băng chợt cảm thấy sờ sợ với giọng nói này nhưng nó vẫn nói:
-“Đúng vậy.”
-“Tôi e là không được.” Hắn từ chối;
-“Chuyện chúng ta sắp nói quan trọng hơn nhiều. Tôi không muốn phí thời gian vào những thứ vặt vãnh.”
-“Miễn nó có liên quan đến tôi thôi.”
-“Đương nhiên rồi. Cậu muốn nghe chứ ?”
-“Tất nhiên rồi.” Băng gật đầu.
-“Chuyện phải bắt đầu từ đâu đây.” Hắn lẩm bẩm;
-“Mà cậu nghĩ phép thuật là gì ?”
-“Là biến những điều không thể thành có thể.” Nó đáp.
-“Đấy chỉ là cách ví von dễ hiểu. Cậu có thể nhấc tay phóng ra sét, bay trong không trung, dùng suy nghĩ nâng vật nặng. Đó là phép thuật hay siêu năng lực ?”
-“Tôi nghĩ là cả hai.” Nó trả lời.
-“Nếu cậu có xem kiếm hiệp, các cao thủ có thể dùng quyền cước đánh gãy cây vỡ đá, mài kiếm cùn thành bén, dùng chiếc lá giết người. Đó có thể gọi là phép thuật không ?”
-“Cái đó gọi là khí công hay nội lực mà thôi. Đâu phải phép thuật.” Nó cãi.
-“Phép thuật có thể tạo ra tất cả nhưng vận dụng nó đòi hỏi hiểu biết và nhiều nguyên tắc.” Đứa con trai nói và bưng ly nước đổ ra bàn.
Đoạn hắn chấm tay vào vũng nước đổ đó. Trước sự kinh ngạc pha lẫn thú vị của nó, nước trồi lên cuộn lại thành hình một con ngựa. Con ngựa nước tí hon bắt đầu chạy quanh mặt bàn vài vòng. Đó không phải là nước nữa, đó là một sinh vật sống có tri giác. Con ngựa đột nhiên hí vang và nhảy lên hóa thành luồng nước bay vào trong cốc. Cái cốc trở lại như lúc hắn chưa đổ nước.
-“Mời cậu.” Đứa con trai bưng ly nước đưa nó.
-“Anh có chắc không ?” Nó ngần ngừ. Cái đầu ngựa trồi lên nháy mắt với nó.
Đứa con trai phá ra cười và đưa ly nước cho Yến. Yến đón lấy và uống ngon lành.
-“Yến không bi gì sao ?” Nó bất ngờ.
-“Sao lại bị gì ? Băng à, nó chỉ là nước thôi.” Yến cười.
-“Nhưng nó là con ngựa mà.” Băng thắc mắc.
-“Đó chỉ là anh ấy biến đổi hình dạng nó thôi. Cơ bản nó vẫn là nước.” Yến giải thích.
-“Vậy thì chuyện anh có phép thuật liên quan gì đến tôi ?” Nó ngơ ngác
-“Có chứ. Tất cả những điều tôi vừa nói hay cậu đã chứng kiến: phép thuật, siêu năng lực, nội lực, khí công, ma lực, linh lực,… Nói chung là tất cả những ngôn ngữ để ám chỉ sức manh hay khả năng vượt trội mà con người không thể nào biết được đều gọi chung là MAK. Là chính tôi và cũng là chính cậu.”
Hắn giơ bàn tay phải hắn ra. Trong lòng bàn tay hắn, phần mu thịt của ngón cái đang rực sáng một kí hiệu lạ.
Băng điếng người khi nhận ra đó là kí hiệu từng ở trên tay nó. Nó xòe tay ra, kí hiệu đó đang hiện rõ với những đường máu lờ mờ.
-“VÔ LÝ. Không thể nào là tôi được. Các người nhầm rồi.” Nó la lớn.
-“Bình tĩnh đi Băng.” Yến trấn an.
-“Tôi là người. Chứ không phải thứ quái quỉ gì như các người nghĩ đâu.” Nó tiếp tục nói lớn tiếng.
-“Chẳng lẽ việc cậu làm được những điều thần kì lại không thú vị sao Băng ?” Hắn vẫn tiếp tục nói.
-“KHÔNG. Tôi muốn mình là người. Mặc kệ ba cái thứ siêu năng lực hay mak gì đó của các người.”
-“Cậu không phải là người Băng à.” Hắn nói:
-“Kìa, anh Mak.” Yến kêu lên nhưng tên kia chẳng để tâm.
-“Anh nói gì ?” Nó lắp bắp.
-“Cậu không phải người Băng. Cách đây 16 năm cậu đã chết rồi.” Hắn điềm nhiên nói mặc kệ sự lo lắng của Yến và vẻ kinh ngạc của nó;
-“Cách đây 16 năm, khi tôi đến thế giới này lần đâu, trọn vẹn và hoàn chỉnh. Lúc đó tôi bị kẻ thù truy đuổi. Mặt khác tôi chán ghét cuộc sống mà mình đang có. Vì thế tôi đã làm một quyết định táo bạo. Tôi tách tinh thần của mình làm hai phần: một phần là tôi, mạnh mẽ, hiểu biết nhưng không có cội nguồn sức mạnh; phần tinh thần còn lại của tôi, tôi gửi vào một sự sống vừa mất, đó chính là cậu, lúc cậu vừa mới được sinh ra, phần tinh thần này chứa đựng nguồn sức mạnh lớn lao của tôi, nhưng không có tôi, nó sẽ ngủ yên mãi mãi. Nói đúng hơn thân xác và hình hài của cậu bây giờ chỉ là cái vỏ bọc cho nguồn sức mạnh kia thôi. Và khi tôi làm vậy, tôi đã tránh được sự đeo bám của kẻ thù, tôi có thể sống bình yên ở thế giới này.”
Băng lặng yên nghe hắn nói xong rồi lắp bắp:
-“Nếu nó vậy thì kí ức và suy nghĩ của tôi đều do anh tạo ra sao ?”
-“Không.” Hắn lắc đầu;
-“Lúc đó đã có điều xảy ra ngay khi tôi bỏ đi. Sức manh ấy đã tự tạo cho nó một nhân cách và tinh thần mới. Đây là điều tôi không ngờ.”
-“Vậy giờ anh muốn tiêu diệt tôi, để lấy lại phần sức mạnh đó chăng ?” Nó khỉnh khỉnh nói.
-“Không, tôi chỉ muốn chúng ta hợp tác cùng nhau thôi.” Hắn lắc đầu.
-“Hợp tác gì ? Anh chỉ muốn sức mạnh đó thôi.” Băng gằn giọng.
-“Sự hợp tác này là cần thiết Băng à. Nếu không mọi thứ sẽ gánh chịu hậu quả khủng khiếp.”
-“Hậu quả gì ?”
-“Tôi không nói được.” Hắn lắc đầu.
-“Anh nói dối. Anh chỉ muốn tôi mà thôi.”
Băng hét lên và vùng chạy ra khỏi quán. Cả hai chẳng ai ngăn cản nó mặc dù nó nghĩ họ thừa sức.
-“Anh ấy đi rồi. Đáng lẽ anh không nên nói cậu ấy đã chết.” Yến thở dài.
-“Đừng lo em à. Rồi cậu ấy sẽ trở lại. Chuyện này sớm muộn rồi cũng sẽ xảy ra thôi.”
[/spoil]