[spoil]
Sáng hôm sau, tụi nó trả phòng. Sophia và nó tìm một chuồng ngựa để mua ngựa. Chặng hành trình dài mà Sophia chẳng muốn lội bộ. Mak nghĩ đa phần các cô tiểu thư đều không chịu nổi cực khổ.
Chuồng ngựa làng Norpok nằm ở góc khuất cuối làng, cách xa sự nào nhiệt của đoàn thương buôn và trung tâm ngôi làng.
Trên cách đồng cỏ rộng được bao bằng hàng rào gỗ là dăm con ngựa đang ăn cỏ, một con trắng đứng yên, một con nâu và một con hạt dẻ đang chạy đua cùng nhau. Một người đàn ông đang đổ nước vào máng cho ngựa.
Sophia tiến lại gần. Vì đi đường xa nên cô đã chuyển sang y phục như một nữ chiến binh, áo vải có phần váy và quần dài. Ông ta bỏ dở công việc vì nghe tiếng chân. Bắp tay chắc nịch và đôi bàn tay chai sần, hơi lạ lẫm vì người vừa đến, ông ta nói:
-“Xin chào! Tôi giúp gì được cho cô, cô gái trẻ ?”
-“Tôi cần hai con ngựa đường xa, nhanh và khỏe.” Sophia nói.
-“Ồ! Giá không rẻ đâu cô gái.” Ông ta xoa tay.
-“Tiền bạc không thành vấn đề. Quan trọng là ông có không ?” Sophia tươi cười.
-“200 mỗi con được chứ ?” Ông ta ra giá.
-“Chắc rồi.” Sophia móc túi và bỏ vào tay ông ta 4 đồng tiền vàng.
Ông chủ ngựa mắt sáng lên hồ hởi:
-“Tôi đảm bảo cô sẽ như ý.” Đoạn ông ta hăm hở bước ra cánh đồng.
-“Giá đó có cao không ?” Mak thì thầm hỏi.
-“Đừng để ý mà.” Sophia cười thì thầm đáp lại.
Nó cười theo. Sopia chẳng hề bận tâm về tiền bạc. Nhà cô ắt hẳn rất giàu. Nó đưa mắt nhìn quanh. Một con ngựa đen đang đứng sát hàng rào, gõ gõ móng lên mấy thanh gỗ. Nó bước lại gần. Con ngựa cảnh giác khi có người tiến lại, nó thở phì lao động đường phố, lắc lư đầu. Mak giơ tay về phía nó như muốn nói “Tao không hại mày đâu.” Con ngựa lắc lư mái bờm nhưng không lùi nữa. Mak tiến lại gần, đặt tay trấn an và vuốt ve con ngựa. Sophia không hề bỏ qua cảnh ấy. Cô mải nhìn mà không biết ông chủ ngựa đang đến.
Ông ta dắt theo hai con ngựa: một con trắng và một con hạt dẻ. Rồi ông nói:
-“Của cô đây. Đây là hai con tốt nhất theo yêu cầu của cô.”
Sophia quay lại nhìn lũ ngựa cẩn thận. Cả hai đều có bộ lông mượt mà. Cô nói hài lòng:
-“Cám ơn ông. Tôi sẽ lấy con này và con kia.” Sophia vỗ vào con trắng và chỉ con đen đứng cạnh Mak.
Người đàn ông gãi đầu:
-“Thưa cô, con ngựa đó không tới giá đó đâu.”
-“Nó đi đường xa được chứ ?” Sophia hỏi.
-“Tất nhiên nhưng thế thì … “ Người chủ ngựa có lẽ đang tiếc rẻ vù vuột món tiền lớn.
-“Vậy thì có sao đâu. Ông cứ giữ tiền thừa. Thay vào đó là hai bộ yên cương nhé.” Sophia cười.
-“Ồ, cô thật tử tế. Tôi sẽ đi lấy ngay.” Người chủ ngựa vui mừng và chạy đi. Bộ dạng hớt hơ của ông ta vì sợ Sophia đổi ý làm cả hai đứa nó phì cười.
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Sau khi mua đủ những thứ cần cho cuộc hành trình; gồm nước uống và lương thực Sophia mua ở một quán ăn; tụi nó lên ngựa bắt đầu cuộc hành trình.
Bây giờ tụi nó đang đi dọc sông Rinai theo hướng Bắc, đến khi con sông rẽ phải đổ ra biển thì tụi nó sẽ rẽ trái, vượt dãy Hirat để đến Gram và sau đó là thắng tiến đến Ocelanta. Chặng đường này sẽ mất ba ngày. Đó là kế hoạch mà tụi nó hay chính xác hơn là Sophia đã dự tính. Mak chỉ còn biết chấp nhận vì nó chả biết gì ngoài phạm vi Norpok cả.
-“Mak này, anh đã bao giờ đến Gram chưa ?” Sophia hỏi nó.
Tụi nó đang đi trên con đường mòn dọc sông Rinai. Ngôi làng đã ở sau lưng tụi nó khá xa. Âm thanh nào nhiệt đã tắt từ lâu. Bây giờ bên trái chỉ là những cánh đồng hoang trống không đầy cây bụi và gai khô cằn, bên phải là dòng sông Rinai dần rộng và sâu, xa thêm là bìa rừng Snaden.
-“Chưa bao giờ.” Mak trả lời.
Nó đang cố sửa lại từ thế để ngồi cho thoải mái hơn. Nó vẫn chưa quen lắm việc cưỡi ngựa. Lúc nãy ở chuồng ngựa, Sophia đã cười ngặt nghẽo khi thấy nó lên ngựa.
-“Vậy sao ah biết những điều về Ocelanta hay đắt nước này ?” Sophia cớ nhịn cười.
-“Thỉnh thoảng tôi vào làng bán đồ kiếm chút tiền sắm sửa. Tôi nghe dân làng kể chuyện trong quán rượu.
-“Tóm lại là anh vẫn mù mịt ?” Sophia nói.
-“Cũng không nhiều lắm. Mà tôi cần biết bên ngoài nhiều làm gì. Họ có cần biết tôi có tồn tại không đâu ?” Nó nói buồn tủi.
-“Tôi xin lỗi.” Sophia buồn lây.
-“Việc tôi trong rừng nào phải lỗi của Sophia.” Nó vui vẻ.
-“Vậy tôi sẽ kể anh nghe nhé.” Sophia tươi tỉnh lên.
-“Cô sao ?”
-“Không được sao ?” Sophia phật ý.
-“Sophia biết gì nào ?” Nó cười.
-“Tất cả mọi thứ mà tôi biết: đất nước này, con người này, cả thế giới này nữa.” Sophia quơ tay một vòng diễn tả.
-“Điều đó có quan trọng không ?” Mak thắc mắc.
-“Có chứ. Nếu anh biết rõ về thế giới này thì việc tìm hiểu nguồn gốc sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Sophia khẳng định chắc nịch.
Thoáng ngẫm nghĩ rồi nó tươi cười bảo:
-“Vậy thì Sophia kể đi.”
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Thế rồi cả ngày hôm đó, Mak lắng nghe Sophia kể chuyện về thế giới này. Một thế giới nơi mà phép thuật tồn tại lảng vảng trong không khí. Thỉnh thoảng nó lại nêu thắc mắc và Sophia lại giảng giải cẩn thận. Qua lời cô bạn, nó đã mường tượng ra thế giới này.
Thế giới này được gọi là Sancagluda, chính Sophia cũng không biết tại sao nó được gọi như thế. Thế giới rộng lớn này gồm một đại lục lớn và vô số hòn đảo lớn nhỏ khác nhau, có rất nhiều loại địa hình hay khí hậu. Mỗi vùng mỗi quốc gia lại mang những phong cách riêng.
Sancagluda có tất cả 5 vương quốc lớn nỏ rải đều khắp đại lục và trên biển lớn. Gồm có Cayest, vương quốc lớn nhất và đông dân nhất đại lục; phương Bắc có quốc gia Lutain, với sa mạc và nhiệt độ nóng bỏng; phía Tây Cayest là quốc gia hiền hòa Datom, với đồng cỏ mênh mông bát ngát và hoang mạc trải rộng; phía Tây Nam đại lục là vương quốc băng giá Satage, nơi có những thợ rèn lành nghề và cuối cùng ở phía Đông Nam, nơi nó đang sống, đang đứng, đang cưỡi ngựa, là đảo quốc Nucean mát ngọt.
Mỗi vương quốc đều có quyền lực riêng, ảnh hưởng và bị ảnh hưởng lẫn nhau. Cho nên mối quan hệ hữu nghị hòa bình này là rất bền vững.
-“Vậy chúng ta ảnh hưởng với nhau thế nào ?” Mak thắc mắc.
Tụi nó đang dừng chân ăn tối và nghỉ ngơi ở một bãi đất hoang ven sông. Bữa tối gồm có xúc xích nướng và canh nấu trong một cái nồi nhỏ.
Sophia cảm thấy sung sướng vì Mak sử dụng từ chúng ta dù cô biết rằng cậu ấy ám chỉ đất nước của cô, của cậu ta chứ không phải là hai bọn nó. Cô vui vẻ trả lời:
-“Chúng ta điều khiển nước trên thế giới này. Nước là cội nguồn sự sống, là cái nôi để duy trì sự sống. Không có nước mọi thứ sẽ diệt vong. Các nhà pháp sư của quốc gia có thể điều khiển các dòng chảy trong đại dương, lượng nước trong sông hồ hay lượng mưa phân bố khắp thế giới này.”
-“Điều đó thật ấn tượng.” Nó kinh ngạc.
-“Cũng như họ thôi.” Sophia nhún vai;
-“Chúng ta lệ thuộc vào lửa của Lutain, hạt giống của Cayest, công cụ ở Satage và sự bền vững đất đai bởi Datom.”
-“Làm sao họ có thể làm thế chứ ? Ý tôi là họ ở rất xa nơi đây đúng không ? Họ tác động đến đó bằng cách nào ?” Nó ngoạm một miếng xúc xích.
-“Như chúng ta thôi.” Sophia chép miệng;
-“Nhưng chẳng ai làm vậy đâu. Nếu họ tấn công chúng ta, chúng ta cũng sẽ đáp trả lại và như thế thì thế giới này sụp đổ mất thôi. Chẳng ai muốn vậy đâu.”
-“Sophia biết cách họ làm không ?”
Sophia lắc đầu và lấy một cây xúc xích khác:
-“Đó là tất cả những gì tôi biết hay người dân được biết và vì đó là một bí mật quan trọng của quốc gia nên chỉ có triều đình và những nhà pháp sư cấp cao mới biết với lại vì tôi chưa đủ trưởng thành nữa.”
-“Chưa trưởng thành ? Sophia bao tuổi rồi ?” Mak bật cười.
-“Tôi sắp tròn 16t rồi.” Sophia chun mũi thật đáng yêu.
-“Như vậy có liên quan gì đến bí mật quốc gia ?” Nó ngạc nhiên hết sức.
-“Về vị trí của tôi thì như vậy.” Sophia cúi đầu lẩm bẩm.
-“Vị trí của cô ?” Mak chấn động;
-“Sophia là một nhà pháp sư cấp cao ?”
-“Ừm, cũng gần như thế.” Sophia mỉm cười.
Nó cảm thấy choáng váng. Hóa ra Sophia là người quyền quí như vậy. Qua lời kể cô nàng, nó biết tất cả các pháp sư được đánh giá cao và rất được nể trọng. Hèn gì Sophia giàu có vậy.
-“Tôi không ngờ mình lại được ngao du cùng một pháp sư như Sophia đấy.” Nó cười rồi hỏi;
-“Hóa ra tụi kia săn đuổi cô vì cô là pháp sư ? Hay là vì cô giàu có ?”
-“Có lẽ là thế.” Sophia gật đầu.
-“Liệu có lý do nào khác không ?”
-“Tôi nghĩ là không đâu.” Sophia đáp mà không nhìn nó. Theo kinh nghiệm nó, Mak biết đây là câu nói dối nhưng nó chả làm gì được.
-“Chà-“ Nó chắc lưỡi;
-“-Sophia là pháp sư sao ? Vậy Sophia làm được gì ?”
Đáp lại lời nó, Sophia chỉ tay vào nồi súp đang sôi. Nước trong nồi bắt đầu xoáy tròn.
-“Tiện lợi thật. Chẳng cần muỗng.” Nó nhận xét.
Sophia bật cười trước câu đùa hóm hỉnh của nó. Cô nàng nói:
-“Đây là trò sơ đẳng thôi mà.”
-“Đợi tí đã.” Mak nói khi Sophia định múc súp.
-“Anh đi đâu vậy ?” Sophia ngơ ngác nhìn nó đứng dậy và đi vào màn đêm.
Chốc lát sau nó đã quay lại với những cái lá đỏ và nấm dại.
-“Tôi nghĩ nồi súp sẽ ngon hơn với những thứ này.” Nó nói.
-“Để tôi giúp.” Sophia nhanh nhẹn giúp nó cắt nấm và lá rau bỏ vào nồi. Chỉ một lát, hương thơm ngào ngạt từ nồi súp dậy lên trong không khí.
Sophia húp thử một muỗng và tấm tác khen:
-“Ngon thật. Anh kiếm đâu ra thế ?”
-“Xế chiều tôi thấy chúng bên kia sông.” Nó đáp và cũng múc súp vào bát.
-“Anh bơi qua sông sao ?” Sophia tròn mắt nhìn nó. Nó không hề ướt.
Phải nói bây giờ sông Rinai đã gần đổ ra biển. Lòng sông trở nên rộng và sâu. Chưa biết ở đó lại có rắn, cá hay sinh vật nguy hiểm nào nữa. Vậy làm sao Mak kiếm được chúng chứ.
Mak cười cười không đáp.
-“Anh bắt đầu làm tôi thấy bí ẩn đấy Mak.” Sophia cười khúc khích.
-“Như cô vậy thôi.” Nó đáp trả.
-“Anh biết không. Tôi không chắc quá khứ anh là ai. Nhưng có một điều tồi có thể chắc chắn về anh.” Sophia thản nhiên nói.
-“Điều gì vậy ?” Nó thắc mắc.
-“Trước đây anh đã là một đầu bếp cừ khôi.” Sophia tuyên bố.
Mak ngớ ra rồi bật cười lớn. Cả Sophia cũng khúc khích cười. Kể từ lúc tỉnh lại trong rừng và sống ở đây, nó chưa bao giờ cười nhiều thế này.
[/spoil]