Dragoness
T.E.T.Я.I.S
Nói cho cùng thì con người ta sống cả đời cũng chỉ để hiểu được điều người khác không nói ra mà thôi. Nhâm đang nắm giữ một điều quá tuyệt vời cho bất kỳ người nào. Không loại trừ chính cô.
Thể loại: Drama | Mystery | Romance | Action | Adventure | Fantasy
Một buổi chiều tháng năm tràn ngập nắng. Sóng xanh từ ngoài khơi xa đánh từng đợt vào bờ làm tung lên những làn bọt trắng xóa. Vài cánh chim hải âu hờ hững lượn bay trên bầu trời, còn dưới bãi cát vàng là hàng trăm người đang say mê thích thú chơi đùa với biển.
Cậu con trai nắm lấy tay bố lắc mạnh rồi đưa ngón trỏ chỉ vào chàng thanh niên đang có hành động kỳ lạ trên bãi biển, hỏi to:
- Anh ấy làm gì vậy bố?
Người bố im lặng. Ông không biết phải nói sao, vì chính ông cũng không biết câu trả lời.
Chỉ có một người hiểu được điều chàng trai ấy làm, và người ấy thì đang đứng trên ngọn đồi trước bãi biển nhìn xuống. Đó là một thiếu nữ với mái tóc đen dài xõa tung trong gió, đôi mắt ánh lên nụ cười hạnh phúc. Trong phút giây ấy, cả thế giới như thuộc về cô. Làn gió nghịch ngợm thổi vào rừng cây phía sau lưng tạo nên một điệu hát rì rào đặc trưng mà mãi từ đó về sau, người thiếu nữ ấy không sao quên được.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG I
1. Cuộc sống luôn là điều bí ẩn
2. Lời nói dối chân thành
3. Công tước tiểu thư và người đàn ông trong đêm
4. Rượt đuổi
5. Bí mật không thể nói ra
6. Khi cơn mưa ghé qua
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam, tháng 6 năm 2013
Trời đổ mưa tầm tã, Nhâm nắm chắc cây dù để không bị những cơn gió mạnh bạo cuốn tung đi. Mưa mùa này dầm dề, dai dẳng và có lúc xối xả. Khi những cơn gió lạnh lùng góp sức cuốn mưa tạt vào mọi thứ trên đường phố thì đấy cũng là lúc lòng người cần đến sự ấm áp nhất. Nhâm ép chặt người mình vào chiếc áo khoác mong manh. Một chiếc lá cây từ đâu rơi lướt qua người cô. Trong màn mưa trắng đục, đó là thứ duy nhất Nhâm để ý. Cô nghĩ mình cũng như chiếc lá mỏng mảnh kia, có thể bị bốc lên và cuốn đi bất cứ lúc nào, nếu cô chỉ cần dừng lại một bước, thả lỏng người một chút, một chút thôi.
Cuối cùng quán cà phê quen cũng xuất hiện trước mắt. Nhâm gấp cây dù lại, rũ cho bớt nước trước khi đi vào bên trong. Người đầu tiên cô chạm mặt khi mở cửa là Hải Minh.
- Một cô mèo con ướt nhẹp. – Hải Minh cười khì. – Anh cho rằng đó là cách nói văn hoa nhất mà anh có thể nghĩ ra để diễn tả em lúc này.
- Mèo thì biết cào đấy, anh có muốn em thử với anh không?
Nhâm vừa dựng cây dù vào một bên, vừa lúi húi cởi giày nhưng vẫn có thể đáp trả lại như thế. Cô là một con bé đáo để, mọi người hay bảo vậy. Và có gì là sai khi tiếp tục chứng minh rằng suy nghĩ của số đông thật chính xác?
- Bàn số 3 đợi em được mười phút rồi đấy! – Hải Minh vừa nhấc lên tấm bảng “Đã đặt chỗ” ở bàn mà Nhâm ngồi xuống vừa liến thoắng. – Em sẽ dùng gì trong một buổi chiều đẹp trời với mưa tầm tã thế này?
- Dùng sữa, thưa anh, và nhớ cho vào trong một chiếc dĩa thật đẹp để tương xứng với cô mèo sẽ liếm láp nó.
Hải Minh bật cười. Nói đùa một cách tỉnh bơ là khả năng không phải ai cũng có. Cô bé này thật may mắn khi sở hữu được điều ấy.
Nhưng nhớ lại ngày đầu tiên nhận việc phục vụ ở quán, anh – một sinh viên mang tiếng hoạt bát ở trường đã phải bối rối thế nào khi gặp cô, thì thực sự Hải Minh lúc đó chẳng cảm thấy dễ chịu tí nào.
…
Năm đó, khi vừa mới nhận việc làm thêm buổi sáng thì buổi chiều, Hải Minh đã gặp phải một chuyện để đời. Anh còn nhớ như in hình ảnh cô gái có vẻ mặt ngây thơ, mái tóc buông xoã trên hai vai, trông rất đáng yêu trong bộ váy mùa hè bước vào quán cà phê. Cô ngồi ngay vào bàn ở vị trí sát gần cửa sổ nhất của quán.
“Quý khách dùng gì ạ?” – Hải Minh tới bên bàn cô ta.
Cô gái ấy lật qua lật lại cái menu anh vừa đưa trước khi buông ra một câu nói thật khiến người ta khó hiểu.
“Anh gọi cho em cái gì anh sẽ gọi ấy!”
“Vâng!?”
“Chúng ta cùng là những người trẻ mà, đúng không? Em thì luôn tin tưởng vào sự đồng cảm của những người trẻ với nhau. Anh cứ gọi cho em thứ đồ uống mà anh sẽ gọi đi!”
Trước một lời đề nghị thú vị như vậy, Hải Minh khẽ cười thầm trong bụng. Anh đoan chắc là cô nhóc này còn ngây thơ nai tơ lắm, nhìn dáng vẻ chắc cũng thuộc loại con gái rượu của gia đình. Và dĩ nhiên, tổng hợp các yếu tố đó, cộng với đầu óc “nhanh nhạy” của một sinh viên nghèo vượt khó, Hải Minh đã đưa ra cho cô loại cà phê đắt nhất mà cửa hàng có.
Khi nhận được cốc cà phê, cô nhóc ngước nhìn anh và nói với giọng không còn được thân thiện như lúc trước. Phải nói là khá lạnh lùng thì đúng hơn.
“Anh sẽ gọi loại này khi vào đây với tư cách là một người khách ư!?”
“Vâng, tôi đã làm theo yêu cầu của cô còn gì?” – Hải Minh hơi chột dạ. Không biết cô nhóc định giở trò gì đây.
“Một sinh viên đi làm thêm mà dám gọi loại cà phê hạng sang thế này. Anh kiếm tiền ở đây từng chút một rồi đi xài phung phí ở nơi khác trước mặt bạn bè để lấy sĩ diện hão hả?”
Hải Minh á khẩu. Nhân viên phải có thái độ niềm nở với khách nên không thể nói tay đôi cùng cô ta được. Nhưng còn lòng tự trọng của anh…
Anh còn chưa biết xử lí ra sao thì cô gái đã đứng dậy và chốt lại một câu trước khi bỏ đi và để lại tiền trên bàn:
“Anh uống nó đi, rồi lần sau nhớ cho kĩ cách đối xử với khách hàng. Hãy đối xử với khách như đối với mình!”
Lúc cô bước ra rồi, Hải Minh mới sực tỉnh. Tại sao cô ta lại biết đây là một thứ đồ uống đắt tiền bậc nhất? Lại còn biết giá tiền để để lại nữa chứ? Và trên hết, chuyện anh chỉ là sinh viên đi làm thêm có thể dễ dàng đoán ra vậy sao?
...
Sau đó, hỏi ra anh mới biết cô gái kì quặc ấy là Nhâm – em gái cưng của chủ tiệm, mới chỉ là sinh viên năm nhất. Việc cô biết trước anh là ai, và tạo tình huống “thử thách” nhân viên mới lúc này trở nên thật dễ hiểu. Cô cũng là lí do khiến bàn số 3 mỗi chiều thứ sáu luôn “được đặt chỗ”. Anh, một sinh viên năm ba, bị xỏ mũi một cách đau đớn như thế ngay trong tuần đầu đi làm việc chỉ bởi cô bé ấy. Cũng may là hôm đó anh không nổi đóa lên hay làm điều gì dại dột.
Nếu không thì làm sao Hải Minh có một chiều mưa như thế này, ngồi từ quầy bar nhìn ra bàn của Nhâm trong tiếng nhạc du dương và cảm thấy lòng thật ấm.
Còn Nhâm, ngồi nhấp từng ngụm cà phê, nhìn xa xăm bên ngoài cửa sổ mà thấy nỗi buồn se sắt cả tâm hồn. Ngắm mưa rơi tí tách gây cho người ta nhiều cảm xúc lẫn lộn, nghĩ về những điều mơ hồ và vô định.
Về ngang qua phố cũ
Lòng đàn theo nhạc mưa
Ngỡ hai đứa còn đứng
Chụm đầu dưới hiên xưa
Trong đầu Nhâm chợt bật lên bốn câu thơ đó, bốn câu thơ của thi sĩ cô yêu thích, từng được cô ép trong trang vở tuổi học trò. Cô chưa chụm đầu với ai dưới hiên xưa cả, nhưng lòng cứ ngỡ mình đã từng trải qua điều đó. Một phút nào đó, một giây nào đó ở ngày xưa kia.
Ở cái quá khứ mà cô chỉ muốn xóa nhòa ra khỏi tâm trí.
***
Hai cô cậu học trò tấp vội vào một mái hiên ở vỉa hè. Cơn mưa rào vội đến, vội đi. Dẫu biết vậy nhưng khi người đã ướt nhẹp thì chẳng thể nào ta thông cảm với ông trời được cả.
Nhâm nhớ chiếc xe đạp cũ của Lâm dựng tạm vào bức tường trông lẻ loi đến thế nào. Và cảm giác vui sướng của cô khi ở gần bên cậu bạn mà không cần nói một lời.
Vì cô đã hiểu được hết những gì mà cậu bạn khó có thể nói ra.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
I - Cuộc sống luôn là điều bí ẩn
I - Cuộc sống luôn là điều bí ẩn
Lần đầu tiên Nhâm biết được điều đặc biệt ấy là vào một sáng sớm mùa thu râm mát, khi cô ngồi ghế đá sân trường ôn lại bài cũ trước khi vào tiết.
Thị trấn Hội An, Việt Nam, tháng 9 năm 2010
“Mình sẽ phải nói thế nào đây?”
Nhâm giật bắn mình khi nghe như tiếng người con trai nào kề sát tai mình nói ra. Kì quặc ở chỗ, dù đã quay đi quay lại nhìn nhưng cô vẫn không thấy ai bên cạnh.
“Chỉ là một câu hỏi thôi mà, mình là ma mới thì hỏi cũng đâu có gì phải ngại?”
Cô bối rối pha chút sợ hãi, vội lấy tay ôm chặt đầu. Có lẽ là do quá căng thẳng đây mà! – Nhâm tự nhủ rồi cầm lấy quyển vở bước vội về lớp.
Từ chỗ ghế đá bước về phía lớp cô không gần mà chẳng đến nỗi xa. Khoảng sân ở giữa có mấy cây bàng tươi tốt, nhưng đứng trên bậc thềm trước cửa lớp nhìn ra nơi cô vừa ngồi thì cũng không bị che khuất tầm mất.
Nhâm nhíu mày ngạc nhiên khi thấy một anh chàng dong dỏng cao, nhìn lạ hoắc trong bộ đồng phục của trường cô đang đứng ở vị trí đó, và ánh mắt anh ta dường như đang hướng về phía cô.
- Chào bạn! – Anh ta cất tiếng trước, ngay khoảnh khắc Nhâm đang tiến lại gần. – Cho tôi hỏi đây có phải là phòng học của lớp 12A không?
Nhâm lùi lại mấy bước, mắt mở thao láo. Chuyện gì thế này? Đây đúng là chất giọng vang lên trong đầu cô lúc nãy.
- Sao vậy bạn? – Anh chàng gãi đầu, tỏ vẻ lúng túng không kém. – Tôi là học sinh mới chuyển về trường nên không biết…
“Ma mới”? Học sinh mới? Rõ ràng anh ta là người đã “thì thầm” bên tai Nhâm. Nhưng bằng cách nào chứ? Với khoảng cách xa như thế?
Thực sự, đây là ai?
“Tại sao cô gái này lại nhìn mình kinh ngạc như vậy? Mình đã nói gì sai ư?”
Môi anh ta không hề mấp máy, mà tiếng nói vẫn cứ đều đều phát ra trong đầu Nhâm. Cô đánh rơi cuốn vở đang cầm trên tay. Có lẽ điều quái lạ không xuất phát từ anh ta mà là từ chính bản thân cô.
Nhâm có thể nghe được suy nghĩ của người con trai này!
(còn tiếp)
----------------------------
Về - Mường Mán
Part 2|3|4|5|6|7|8|9|10|11|12|13|14
15|16|17|18|19|20|21|22|23
----------------------------

Chỉnh sửa cuối:
)
.
. Nhưng cũng nên xen chút tả nữa
(ý kiến riêng của mình thôi
Chờ diễn biến tiếp theo 

Thế còn lí do thứ hai?

Vết tiếp đi bác. Cái thể loại khả năng đặc biết này rất là hấp dẫn 
