Dragoness
T.E.T.Я.I.S
- 26/4/05
- 633
- 8
- Thread starter
- #41
Part 15
I – Thế giới mới
I – Thế giới mới
Đó đã là nửa đêm khi cỗ xe ngựa chạy trên con đường rừng u mịch dẫn đến lâu đài cổ. Tiếng bánh xe lăn lọc cọc không ngớt làm náo động không khí vốn đang rất yên tĩnh của vùng thung lũng này. Đôi lần, khi rẽ qua một khúc quạnh bất thường, người phu xe – vốn dĩ chẳng thể nào nhớ nổi địa hình thay đổi liên tục nơi đây – lúng túng để bánh trượt qua vài ổ gà nhỏ, cả khoang ngồi đằng sau lại bị nảy lên dữ dội. Hai người ở trong đó cũng bị nảy lên theo, thế nhưng tựa như gỗ đá, họ chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Người đàn ông cứ cúi gằm mặt xuống, kẻ còn lại thì gục đầu lên vai ông ta. Thảng hoặc, khi chấn động mạnh quá, người đàn ông lại kéo bạn đồng hành về phía vai của mình để giữ nguyên tư thế cố định như trước. Không một lần họ kêu ca hay phàn nàn, như biết trước đoạn đường mình sẽ phải trải qua không hề yên ả.
Ước chừng lâu đài chỉ còn cách một khoảng không xa, phu xe hét lớn nhằm báo trước cho hai vị khách của mình. Giọng lão ta mang nặng âm hưởng của người Ý:
- "Gần đến rồi!" ( * )
Người hành khách nam đến lúc này mới cựa mình tỉnh dậy. Nhìn qua cứ ngỡ nãy giờ gã đang chìm trong cơn mộng mị, nào ngờ gã chỉ là đang suy nghĩ mà thôi. Đã từ lâu gã không có khái niệm “ngủ” trong từ điển của mình – một cách giải thích hoàn hảo cho việc tại sao cứ nhìn gã là người ta lại nghĩ ngay mình đang giáp mặt một thằng say rượu hạng nặng. Đôi mắt lờ đờ, dáng người uể oải, giọng nói lè nhè, gã còn trông đợi ai đó nhìn nhận mình là một kẻ tỉnh táo được hay sao? May mắn thay, gã cũng chưa bao giờ quan tâm đến việc trong mắt mọi người, mình bị đánh giá như thế nào.
Có tiếng thở đều đều vang lên ngay sát bên gã. Chủ sở hữu của tiếng thở đó là một cô gái da vàng với mái tóc đen và thân hình nhỏ nhắn, những đặc điểm không lẫn vào đâu được của người châu Á. Gã bỗng nảy sinh hứng thú quan sát cô. Đôi mắt gã nhìn cô một cách chăm chú.
Tiêu chuẩn đẹp của phương Đông khác hoàn toàn với nơi gã được sinh ra, thế nên gã biết là mình không thể nhận xét về ngoại hình người thiếu nữ đang tựa lên vai gã ngủ này một cách chuẩn xác được. Tóc của cô chỉ ngắn ngang vai và đã được buộc túm lên đầu cho gọn bằng một sợi dây thun bé xíu, trông có vẻ năng động hơn hình tượng e ấp với mái tóc dài tựa như dòng suối mà người ta hay miêu tả và vẽ tranh về phụ nữ xứ nhiệt đới bấy lâu. Sống mũi không được cao lắm, nhưng nước da của cô thì gã cho là trắng và đẹp hơn người khác rất nhiều. Đấy là nói theo góc nhìn của một kẻ đã từng lui tới các nước cận xích đạo để làm nhiệm vụ trong suốt mấy năm qua, còn thì trước đây gã đánh giá cao làn da mận đào, rám nắng hơn. Nó làm bật lên được sự khoẻ mạnh của người sở hữu, không như vẻ trắng bệch thiếu sức sống biểu lộ trên làn da gã.
Ngắm nghía cô gái chưa được bao lâu, gã đã thấy chán. Nữ giới đã từ lâu không còn là niềm đam mê gã hướng tới. Đưa tay vén màn cửa, gã trông ra khung cảnh bên ngoài. Chẳng thấy gì ngoài mấy nhánh cây nhành lá cứ đập vùn vụt vào khoang ngồi khi xe lao qua. Cái vùng heo hút này rặt chỉ có toàn cây, không trông mong để được thấy bóng dáng của một con người hay nền văn minh hiện đại nơi đây. Gã ngáp dài. Đúng là chỉ có những cái đầu sáng suốt mới nghĩ ra việc chọn một địa điểm như thế để xây dựng cái lâu đài cổ chết tiệt kia. Một mầm cây quý chỉ có thể phát triển tốt khi được sinh trưởng trên một mảnh đất thuận lợi.
Đúng vậy, một mầm cây tốt thì phải tìm một nơi lý tưởng để phát triển chứ! Gã nghĩ thầm. Bất cứ khi nào đầu của gã phân vân về một việc đã làm là đúng hay sai thì những lời bào chữa kiểu thế sẽ tự nảy ra.
Gã ngoái sang nhìn khuôn mặt ngây thơ của người thiếu nữ một lần nữa. Nếu ai muốn tìm kiếm khuôn mặt của thiên thần thì hãy ngắm nhìn những kẻ đang chìm trong giấc mộng, không gì có thể thuần khiết và trong sáng được hơn thế. Nhưng những phút giây như vậy kéo dài được bao lâu? Đôi chút xót xa thoáng qua trong trí não gã rồi vội tan biến đi nhanh như lúc nó đến. Cuộc sống của người con gái này nếu không có sự hiện diện của gã cũng chẳng thể bình yên được. Gã chỉ đang làm việc của mình: đưa một hạt giống tốt về đúng chỗ của nó. Cô ta đã ở sai vị trí suốt hai mươi năm trời rồi. Không thể phí phạm thời gian thêm được nữa.
Gã không biết rằng trong giấc mơ dài của cô gái ấy, không gì khác ngoài ký ức về hai mươi năm mà gã cho là “hoài phí” đó trở đi trở lại. Những kỷ niệm đẹp, những người thân thương lần lượt quay về với cô. Những điều cô đã quên mất, đánh rơi theo năm tháng cũng như sống thêm một lần.
Đó là ngày thơ bé chạy chơi với chúng bạn và niềm háo hức với những viên kẹo đủ màu, những cây cà rem ngọt ngào hay đồ chơi bố mẹ mua cho.
Đó là nỗi lo lắng ngày đầu tiên đến trường, buổi ban đầu lạ lẫm khi làm quen với sách, vở, bút, thước. Là sự vui mừng thích thú khi được nhận con điểm cao cô giáo cho. Chỉ muốn chạy ngay về nhà để khoe với mọi người.
Đó còn là những giọt nước mắt rơi. Một mình khi có chuyện buồn, có nỗi cô đơn chẳng thể chia sẻ với ai. Và giữa đám đông khi biết rằng mình đang có những người bạn thật tuyệt vời bên cạnh. Khi đó, những giọt lệ kia chỉ mang hàm nghĩa hạnh phúc mà thôi.
Đó còn là nụ cười thường trực. Những nụ cười chỉ đến từ những điều rất giản đơn. Như một sớm mai thức dậy, và biết ta còn một ngày mới để yêu thương.
Và đó còn là sự ngượng ngùng xen lẫn cảm giác bối rối khó tả khi được “ai đó” trao lời bày tỏ. Cô bé con xưa kia nay đã biết mơ mộng, và lần đầu tiên chạm được tới cái gọi là "tình yêu".
Nhưng rồi bất chợt, giữa dòng hoài niệm miên man ấy, cô gái lại thấy mình đứng đơn độc giữa những nẻo đường đông đúc của thành phố. Cô đánh mắt nhìn mọi thứ, cảm giác trống trải và lạc lõng. Loay hoay chưa biết làm gì thì bàn tay một ai đó đã gõ nhẹ vào vai cô từ đằng sau. Quay lưng lại, cô ngỡ ngàng khi thấy cảnh trí quay về thị trấn thanh bình năm xưa tự lúc nào. Người bạn gái đang đứng đó mang trên mình chiếc áo dài đồng phục quen thuộc, nhìn thẳng vào cô với ánh mắt thật buồn.
“Nhâm, cho mình xin lỗi!”
“Thiên Thanh, sao lại là...”
Một cú xóc mạnh của chiếc xe ngựa, Nhâm bổ người về đằng trước nhưng được gã đàn ông kéo lại kịp lúc. Và lần này thì cô tỉnh hẳn khỏi cơn mơ. Mọi hình ảnh tan nhanh như sương khói.
- "Đến nơi!"
Tiếng hét phấn khích của người phu xe thật lớn, nhưng Nhâm chẳng hiểu gì. Cô vẫn chưa hoàn hồn lại sau khi tỉnh giấc. Mình đang ở đâu thế này? Cô đưa tay dụi mắt.
- Có muốn ta mở cửa mời xuống luôn không?
Giọng nói lè nhè áp sát vào tai Nhâm của gã đàn ông kì quái lôi tuột cô trở về hiện thực trong phút chốc. Cô ngồi dịch ra và chẳng chóng thì chầy, phát hiện khoang ngồi này thực sự nhỏ bé để cả hai cá thể ở trong đó có thể cách xa nhau.
- Chúng ta đang ở đâu vậy? – Nhâm hốt hoảng hỏi. Đây đâu phải là nơi cô đang ở trước khi thiếp đi?
- Đã tới nơi cần đến. Yên tâm, con người ta luôn giữ đúng lời hứa.
Gã đâu có biết chất giọng của gã chưa bao giờ gợi lên được sự tín nhiệm nơi Nhâm, nó chỉ khiến cô thêm phần sợ hãi mà thôi. Nhưng đã quyết định rồi thì chẳng còn đường lui. Gã báo trước cho cô điều đó, và cô đã chấp nhận.
***
Vừa đặt bàn chân mình xuống mặt đất gồ ghề, Nhâm đã co rúm người lại vì lạnh. Cái áo măng tô màu hạt dẻ to sụ gã kia đưa chẳng đủ sức sưởi ấm cho cô khỏi màn sương đêm lạnh giá. Cô ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh với đôi mắt của một người mới, một kẻ vốn dĩ chưa thuộc về nơi này. Thu về tầm mắt cô chỉ là những hàng cây trơ trụi và xơ xác đứng chen chúc lẫn nhau trên con đường đầy sỏi đá và bùn đất. Lá cây mọc trên cành có một vẻ gai góc kỳ lạ với các đường răng cưa sắc và rõ rệt, khiến người ta liên tưởng đến những khắc nghiệt chúng phải chống chọi nơi đây để tồn tại.
- Cẩn thận những bụi tầm gai dưới chân đấy! Cứ đứng yên ở đây chờ ta. – Gã đàn ông nhắc khẽ khi đi lướt qua cô.
Bấy giờ Nhâm mới để ý xuống dưới chân mình. Những chiếc lá tầm gai nằm ở đó như một nỗi ám ảnh mơ hồ. Tầm gai - cái tên mà cô mới chỉ nghe trong câu chuyện cổ tích hồi bé. Cô công chúa vì đi vào nghĩa địa để tìm kiếm những cây tầm gai dệt vải mà bị ngờ vực là phù thủy. Cái ấn tượng ban đầu ấy khiến Nhâm không chút nào yên khi nghĩ rằng nơi mình đang đứng cũng u tối và thê lương như bất kì nghĩa địa nào. Dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, những chiếc lá tầm ma càng hiện lên một cách kinh sợ, lại tràn đầy vẻ kiêu hãnh nhờ sự trợ giúp đắc lực của bóng đêm. Nhâm xoay người sang hướng khác để không nghĩ đến những chiếc gai trên thân lá mang đầy tính đe dọa kia, cũng để tìm một điều gì đáng trông chờ hơn: địa điểm mà gã muốn đưa cô tới chẳng hạn. Nhưng cô đã sớm thất vọng khi thực tế là chẳng còn gì quanh đây.
Sau một hồi bàn bạc với tên phu xe, cuối cùng gã cũng bước trở lại về phía cô. Cô không thể không thừa nhận rằng hình dáng của gã thật ăn khớp với những gì chung quanh. Nếu trong thế giới bình thường, gã là một kẻ kỳ quái thì ở chốn này, cô mới chính là một người xa lạ.
Nơi đây là một thế giới khác.
(còn tiếp)
----------------------------
( * ): kể từ part 15, những nhân vật nói tiếng Anh sẽ xuất hiện nhiều hơn, và sẽ được trình bày dưới dạng như vậy.
Comment cùng tác giả:
[spoil]Những hình ảnh mình sử dụng ở trong topic đều từ tìm kiếm của google, về phần khung thì dùng Loonapix :)
Về phần dự đoán của Axe, như Axe thấy thì ở part này đúng là chúng ta đã biết được Nhâm đi với người đàn ông kì lạ kia. Nhưng có phải cuộc gọi của Hằng nói về chuyện của Nhâm hay không? Chuyện gì đã thực sự xảy ra ở hơn 2 năm kể từ khi Lâm rời khỏi Việt Nam? Ý định của người đàn ông khi đưa Nhâm đi là thế nào?
Đó là điều mà các bạn sẽ tự tìm thấy ở các part sau, cảm ơn vì đã theo dõi :)[/spoil]
Chỉnh sửa cuối:


[/spoil]

) Vai trò của nhân vật "người quản gia" này bây giờ sẽ như thế nào? Chờ đợi ở các part tiếp theo - khi cuộc chơi chính thức bắt đầu nhé 