Part 23
Cô mím môi rồi quyết định không nghĩ ngợi nữa, treo tạm lại chiếc váy lên giá.
Chuyện gì đến thì ắt hẳn nó sẽ đến. - Nhâm dùng câu nói ngày nào của ông quản gia để tự nhắc mình. Cô phải lo chuyện trước mắt cho ổn đã.
Đang đưa tay lên toan tháo cúc áo, Nhâm chợt nhớ đến ô cửa kính vuông trên cánh cửa phòng, cô bèn tiến lại gần nó. Thấy được một thanh gỗ đẩy gắn ở trên cánh cửa, cô đẩy nó che đi cái ô. Như thế chưa đủ, cô còn cẩn thận khoá chốt cửa để đảm bảo không ai có thể vào đây lúc cô đang tắm hay nhìn trộm từ bên ngoài.
Khi đã trút bỏ toàn bộ quần áo và đắm mình trong làn nước mát lạnh của bồn tắm, đầu óc thư thái và sảng khoái hơn nhiều rồi, Nhâm mới nghĩ đến cách quay lại căn phòng ban đầu. Ở trong căn buồng này chẳng có giá sách nào cả, thế nên chiều về có thể chỉ đơn giản là vặn núm cửa và bước ra mà thôi.
Nhưng nếu không phải thì sao ? Ý nghĩ ấy vụt hiện lên trong đầu cô rồi nhanh chóng biến mất. Một phần nào đó ở Nhâm đã tin tưởng vào sự đón tiếp chu đáo của những chủ nhân nơi này. Vậy là cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, thả lỏng người. Đầu cô lúc này chỉ còn vang vọng tiếng nhạc êm dịu trong căn phòng mà thôi.
Bên trong tấm gương lớn đằng sau lưng Nhâm, những đốm đen lạ bắt đầu xuất hiện. Chúng tập hợp nhau lại thành một ký tự nhỏ nhưng rõ nét. Nhìn như vân tay của ai đó ấn vào.
***
Chàng trai giật cái mác
“cuộc họp đầu tiên” ra khỏi chiếc áo vest. Sự chuẩn bị tỉ mỉ đến từng chi tiết thế này khiến anh cảm thấy buồn cười. Nhưng cũng đúng thôi, nếu trên cõi đời này mọi chuyện đếu có thể thực hiện đơn giản thì anh đâu phải có mặt ở đây, vào lúc này?
Anh khoác bộ vest lên người rồi vừa nhìn vào chiếc gương lớn vừa thắt cravat. Dấu vân tay đen thẫm ở ngay chính giữa tấm gương không khiến anh bận tâm bao nhiêu. Và cứ như thể khó chịu với sự hờ hững đó, dấu vân tay bắt đầu di chuyển. Nó bò lên trên trán của hình ảnh phản chiếu anh trong gương, và dù anh ngúc ngắc đầu thế nào, nó cứ bám chặt ở đó như thể nó là một phần cơ thể thực của anh vậy.
Chàng trai cười nhếch môi, đưa ngón tay mình lại gần tấm gương như là sắp chạm vào dấu vân tay bất trị ấy đến nơi.
Gần lại nào!
Gần lại!
Chỉ một chút nữa...!
Và anh vẽ một vòng tròn vô hình quanh dấu vân tay đó rồi quay lưng bước ra căn phòng, để lại một tràng cười khoái trá.
Khi vặn núm cửa, anh mới chợt nhớ là đã bỏ quên một thứ trong bộ y phục đen vửa thay, liền quay lại rút nó ra và cẩn thận đút vào túi áo vest.
Mọi người đã chu đáo đến thế thì mình nhất định không được sơ suất! Anh nhắc nhở bản thân rồi tiếp tục bước đi.
Tấm thiệp mời màu tím nằm ở vị trí mới dành cho nó, yên phận như vốn vẫn thế. Đã là đồ vật thì chỉ biết phụ thuộc vào con người.
***
Tiếng chuông réo vang làm Nhâm giật mình thức giấc. Cô ngủ quên trong bồn tắm từ lúc nào không hay.
- “Đã đến giờ của cuộc họp đầu tiên, mời quý khách ra cửa chính để thực hiện chuyến đi đến đại sảnh đường.”
Lời của người đàn bà bí ẩn lại vang lên như một hiệu lệnh khẩn cấp. Nhâm cuống cuồng đứng dậy, rửa sạch mình khỏi lớp xà bông bằng vòi hoa sen, quờ tay lấy khăn tắm được treo sẵn lau vội vàng quanh người, rồi vớ bộ váy áo thay nhanh hết mức có thể. Tiếng chuông và giọng nói đó cứ thay phiên nhau lặp lại khiến cô cảm thấy mình như đang bị giục giã để chạy thoát ra khỏi một đám cháy vậy, càng hành động nhanh càng tốt.
May thay, suy đoán đường về một chiều của cô là chính xác, nên Nhâm chỉ việc xoay núm cửa và bước ra là đã trở lại được vị trí có bốn cánh cửa lúc trước.
Lần này, dù là đang trong tình trạng cuống cuồng, nhưng sự khác biệt ngay lập tức đập vào mắt Nhâm nên cô có thể dễ dàng nhận ra được. Ở bức tường kim loại cạnh mỗi cánh cửa, đã xuất hiện các hộc chỉ chứa trong đó một cuốn sách - đúng là dấu hiệu rõ ràng cho hệ thống sách-cửa nơi đây. Như vậy, cô đã có thể dễ dàng mở bất kì cánh cửa nào mà cô muốn.
Đang phân vân không biết cái nào được ám chỉ là “cửa chính” trong câu nói của người đàn bà thì Nhâm chợt nhớ lại những lần đi tàu của mình, hai cánh cửa bên hông thường sẽ là hai cánh cửa mở ra cho hành khách lên xuống. Muốn đi dự họp, dĩ nhiên là phải thoát ra ngoài khoang tàu này đầu tiên. “
Cửa chính”
chắc là cửa để thoát ra khỏi khoang tàu chứ còn gì nữa?
Nghĩ vậy, Nhâm bước tới cánh cửa bên hông phía tay phải của mình, kéo nhẹ nhàng gáy cuốn sách bìa da cam trên đó xuống nửa chừng rồi dừng lại. Cánh cửa kim loại mở ra nhanh chóng với một tiếng như tiếng xì hơi. Tiếng chuông và lời thông báo theo đó cũng tự động biến mất. Nhâm thở phào nhẹ nhõm.
Cô đánh mắt nhìn ra cảnh vật bên ngoài. Màu đen tối qua đã được thay thế hoàn toàn bởi một màu xám. Dù vẫn còn khá là tù mù, như kiểu trời âm u trước khi mưa, nhưng Nhâm cũng đã có thể quan sát ở ngay bên dưới toa tàu là một con đường rộng được lấp đầy bởi sỏi đá. Phía trước, cách đều nhau là những dãy đường ray nằm ngang. Một số dãy có toa tàu đậu trên đó, một số dãy thì không. Trông như thể cô đang nhìn ngắm một sân ga rộng lớn thực thụ.
Một bàn tay bất thình lình chìa về phía Nhâm vào lúc đó làm cô giật bắn mình, vội lùi về đằng sau. Nhưng bàn tay ấy đã nhanh nhẹn bắt lấy và giữ chắc tay cô lại. Nhâm đang định hét lên thì chủ nhân của nó xuất hiện ngay sau đó, đứng đối diện cô ở trước cánh cửa:
- Đừng sợ, là tôi đây!
Nhâm trố mắt ra nhìn. Đó chính là anh chàng “Át chủ bài” cô đã gặp. Giờ đây, trong bộ vest kia, trông anh ta thật lịch lãm. Cô vội rút tay ra khỏi tay anh ta.
- Sao anh lại ở đây? – Nhâm nhìn người thanh niên bằng một ánh mắt ngờ vực.
- Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ là người ta xếp những toa tàu Việt Nam ở gần nhau mà thôi. Tôi qua đây kiếm bạn đi chung cho vui. – Anh ta nháy mắt. – Dù gì cũng là chỗ quen biết trước, phải không?
- Ơ, nhưng... tôi...
- Cô không muốn đi cùng tôi sao?
Đúng là có phần Nhâm cũng chưa dám tin vào anh ta, nhưng không đến nỗi không dám đi chung. Hiện cô đang rơi vào tình trạng yếu thế, có người để dựa vào được đã là may mắn lắm rồi. Cái chính là Nhâm không dám thú nhận rằng mình chẳng biết “đại sảnh đường” là gì, và phải đến đó bằng cách nào. Để lộ ra mình kém hiểu biết về nơi này quá sẽ dễ bị “xỏ mũi”, cô còn chưa biết anh ta là người tốt hay xấu nữa.
- Thôi được. – “Át chủ bài” nhún vai. – Vậy hẹn gặp sau nhé!
Anh ta vừa quay người bước đi thì Nhâm cảm thấy hốt hoảng, liền hét với theo:
- Khoan ! Chờ... chờ tôi với !!!
“Át chủ bài” quay lại, mỉm cười nhìn cô với ánh mắt chờ đợi. Nhâm cắn môi cân nhắc rồi dè dặt bước xuống, một tay vẫn níu cánh cửa bên trên để tránh bị ngã khi đưa chân từ bậc cửa toa tàu tiếp đất. Cô tiếp tục phớt lờ cánh tay vừa chìa ra tỏ ý muốn đỡ cô của “Át chủ bài”, mà quên khuấy mất rằng mình vừa mang đôi giày cao gót đi kèm với bộ váy vào. Thế là Nhâm bị hụt chân, nghiêng ngả người trước khi được “Át chủ bài” níu và giữ cho thăng bằng trở lại.
Nhâm nhanh tay chỉnh bộ váy áo xộc xệch trên người ngay khi vừa mới đứng vững được trên đoạn đường phía dưới. Rồi cô giả bộ hắng giọng mấy tiếng cho đỡ ngượng, quay sang “Át chủ bài” nói với chất giọng thản nhiên như không có gì xảy ra:
- Chúng ta đi được chưa ?
Phản ứng của “Át chủ bài” có vẻ hơi lạ. Anh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
- Lúc nãy anh vừa bảo là chúng ta đi chung mà! Đi thôi nào! – Cho rằng anh ta vẫn ngỡ ngàng trước quyết định mới đưa ra tức thời của mình, Nhâm vội nói nhanh.
Suy nghĩ của con gái thay đổi nhanh như chong chóng, sao phải thắc mắc?
“Át chủ bài” đưa mắt hướng về “căn phòng” toa tàu của cô, rồi như chợt nhận ra điều gì, anh ta nhìn Nhâm nói, giọng vui vẻ:
- Ừ, đi thôi! Theo tôi nhé!
Vừa đi theo “Át chủ bài”, Nhâm vừa ngắm nhìn cảnh xung quanh. Lúc nãy cô nghĩ đây là một sân ga rộng lớn, nhưng sự thực là chẳng có sân ga nào mà đậu trên đường ray toàn là toa tàu rời rạc như thế này cả. Những toa tàu đó lại thập thò trong những cái hốc trong thân “lâu đài”. Phần còn lại, dĩ nhiên là được đặt ở phía ngoài cành cây.
Khi ngoái lại nhìn toa tàu của mình, Nhâm thấy nó trông hơi đặc biệt vì nhô hẳn ra một khúc, tương ứng với chiều dài của căn phòng tắm. Lúc “Át chủ bài” dẫn cô đi qua các dãy đường ray, cô cũng thấy một số toa khác nhô ra một đoạn, nhưng là nhô ra phần đầu máy của con tàu chứ không phải nhô ra một cái toa tàu cụt như của cô.
“Át chủ bài” dừng chân trước một toa tàu có đầu máy như vậy.
- Lên đây nhé cô bé!
Nói vừa dứt lời, anh ta đã leo vào cánh cửa đang mở sẵn của toa đầu máy một cách nhanh chóng. Nhâm đành tặc lưỡi bỏ qua cơ hội được ngắm nghía nhiều hơn, tháo đôi giày cao gót ra cầm trên tay rồi nắm lấy bàn tay của “Át chủ bài”, vội vã leo lên theo. Anh ta có vẻ hài lòng khi thấy lần này cô ngoan ngoãn đưa tay để anh kéo như vậy. Dù gì thì cũng đã mấy lần té lên té xuống khi từ chối sự giúp đỡ của người lạ này rồi, Nhâm chẳng thấy có gì mà phải ngượng nữa cả.
Nhâm ngồi xuống bên cạnh “Át chủ bài” trước bánh lái. Chưa bao giờ được bước vào khoang đầu máy của một con tàu, nên Nhâm nhìn tất cả mọi thứ xung quanh với sự tò mò và thích thú cực độ. Có rất nhiều nút bấm, màn hình... Cô không biết “Át chủ bài” sẽ thực hiện thao tác để lái con tàu như thế nào đây. Tất cả trông có vẻ như rất phức tạp.
Kỳ vọng như thế nên cô đã sớm thất vọng khi anh ta đưa tay rút một cuốn sách ở cái giá nằm ngay phía trên bảng điều khiển có tên là “
Cho đến lần gặp đầu” ra, và toa tàu bắt đầu khởi động ngay. Bắt gặp khuôn mặt đang xuôi xị của Nhâm khi vừa quay sang nhìn, “Át chủ bài” làm như không để ý, anh nhắc cô:
- Cài dây an toàn vào đi!
- Dây an toàn!? – Nhâm hỏi lại, cảm thấy buồn cười. – Đi tàu phải cài dây an toàn ư? Tôi không biết chuyện này đấy!
- Cứ cài vào đi, rồi sẽ hiểu ngay ấy mà!
Nhâm đưa tay lên cài mà trong lòng vẫn còn thắc mắc. Nhưng thôi kệ, anh ta cũng đã cài rồi còn gì, cô làm theo chắc cũng không thiệt vào đâu.
- À mà tôi bất lịch sự quá, quên chưa hỏi. Tên cô là gì vậy?
- Nhâm. Còn anh?
- Cứ gọi tôi bằng “Át chủ bài” là được rồi.
- Thật không công bằng! – Nhâm phản đối. – Anh cũng phải cho tôi biết tên thật để tiện xưng hô chứ?
Đúng lúc Nhâm đang nói, cô lại cảm giác toa tàu vừa bắt đầu di chuyển trên đường ray. Tiếng “xình xịch” quen thuộc vang lên.
“Át chủ bài” để ngoài tai câu nói của Nhâm, hỏi thật nhanh:
- Nhâm có tiền sử bệnh tim không?
- Không... sao anh hỏi vậy?
Không cần đợi tới câu trả lời của “Át chủ bài”, vài giây sau Nhâm cũng tự hiểu ngay vấn đề. Bởi vì toa tàu đang chạy đến chỗ những đường ray sát nhập làm một, rồi tiếp tục tiến thẳng vào bên trong một cái hốc lớn của “lâu đài”. Và nó bắt đầu di chuyển theo chiều gần như là thẳng đứng.
- AAAAAAAAA!!!!!!!!
Nhâm hét to như là lúc đang chơi trò “tàu lượn siêu tốc” trong công viên. Mà thực sự không khác nhau là mấy, bởi vì toa tàu cũng đang phóng trên những đường ray hình xoắn ốc bên trong cái hốc đó để tiến dần lên cao. Cô níu chặt vào sợi dây an toàn, run như chưa bao giờ được run. Mãi cho đến khi chui ra khỏi cái hốc để đến một sân ga khác ở một độ cao nhất định, toa tàu bắt đầu di chuyển chậm lại theo phương ngang, cô mới phần nào hết căng thẳng
Lúc này, mặt Nhâm tái mét đi vì sợ. Trái ngược hoàn toàn, bên cạnh cô, “Át chủ bài” ra vẻ thích thú lắm. Anh lên tiếng, giọng sảng khoái:
- Vui chứ?
- Vui!??? – Nhâm gần như hét lên trong toa tàu. – Anh phải nói để tôi chuẩn bị trước tinh thần chứ? Nếu tôi không chịu cài dây an toàn, nếu tôi bị bệnh tim thì sao?
- Nhưng rõ ràng là bây giờ Nhâm vẫn ổn mà, đúng không? – Đến nước này mà “Át chủ bài” vẫn cười tươi được. – Tôi tưởng là ai cũng thích chơi trò tàu lượn siêu tốc?
Nhâm nhìn “Át chủ bài” với vẻ sửng sốt. Loại người gì thế này?
- Chỉ-có-trẻ-con-mới-thích-thôi! – Cô nhấn mạnh từng chữ một, giọng đanh lại. Sau đó nguýt mặt về một bên, không thèm nói tiếp với anh ta nữa.
***
Trên sân ga chính của đại sảnh đường lúc này mới có một vài người và hầu như không ai để ý đến toa tàu Việt Nam vừa mới tiến vào. Chỉ duy nhất một chàng trai quan sát rất kĩ. Có lẽ là vì anh ta chờ để xem mặt của người đang ngồi ở trong toa tàu đó đã rất lâu rồi.
(Còn tiếp)
Comment cùng tác giả:
[spoil]@Bimbopro: Từ
part 15 (khi Nhâm bắt đầu đặt chân vào "thế giới mới") thì truyện bắt đầu xuất hiện những nhân vật nói tiếng Anh. Mình cũng đã chú giải ở dưới part đó cách phân biệt khi nhân vật nói tiếng Việt và tiếng Anh rồi đó bimpo. ^^
@Axe: Cảm ơn folder nhạc của cậu nhé ^^ Những suy đoán của cậu dần sắp có lời giải đáp rồi đấy, chỉ một part nữa thôi. Thái độ của cậu với ông quản gia cũng đúng thôi, để xem mấy part sau ổng có gỡ gạc lại phần nào hình ảnh không nhé
Thời gian vừa qua truyện bị ngưng lại cũng là vì tình hình sức khỏe cũng như công việc của mình hơi không ổn một chút, nhưng bây giờ đã có thể online lại rồi. Mình cũng đã edit lại gần như toàn bộ các part trước của "NCC..." nên bạn nào thấy hứng thú thì có thể đọc lại nhé. Theo mình nghĩ là dễ đọc và thú vị hơn đấy. Have fun! ^^[/spoil]