[spoil]
Giáo dục là thứ đem lại cho con người tri thức. Cũng chính vì nó mở mang đầu óc con người nên họ dễ sa ngã, đánh mất bản chất của chính mình và trở thành nô lệ của tiền bạc.
Giáo dục rốt cuộc có lợi hay có hại. Nó làm cho con người trở nên tinh khôn, thông minh, xảo quyệt, mưu mẹo tạo cho họ những mánh khóe để có thể hãm hại người khác.
Câu chuyện tôi kể dưới đây là minh chứng cho lời tôi nói. Nó không được đăng như nhưng bài viết khác của tôi vì những lý do tế nhị. Do đó tôi chỉ có thể ghi ra ở đây để ai đọc được những dòng này có thể biết giáo dục có thể giúp đỡ và hủy hoại cuộc đời một con người như thế nào.
Trích nhật kí điều tra của Haley Hayden.
*****
Ngôi trường Prim Mary cổ kính nằm tọa lạc trên một ngọn đồi nhỏ trong huyện Cantaloupe. Được mệnh danh là thánh địa của các nữ sinh, ngôi trường nội trú hàng trăm năm tuổi này có chất lượng giáo dục nhất nhì Old Flower. Kể từ khi được thành lập bới người xây dựng cũng là vị hiệu trưởng đầu tiên, Mary Witasa, ngôi trường đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm và vinh quang.
Có thể nói Corruptawish là ngôi trường bình dân do thu nhận tất tần tật học sinh Old Flower không phân biệt nam nữ giàu nghèo, còn Jalen chỉ tuyển chọn những học sinh có tài nghệ ở lĩnh vực nào đó thì Prim Mary được ví như một ngôi trường quí tộc.
Không biết có phải vì truyền thống nào đó mà số nữ sinh học ở Prim Mary đều suất sắc và vượt trội hơn các bạn học nam sinh. Các cô công chúa, tiểu thư học trong Prim Mary đều có một thành tích đáng nể so với các nữ sinh trường khác.
Thành tích học tập, kỉ luật nề nếp, điều kiện sinh hoạt của học sinh đã khiến Prim Mary trở thành nơi ưa chuộng của các gia đình quí tộc hay lắm tiền của. Ngôi trường này ngày trở nên đắt giá và trở thành một trào lưu khoe con của các bậc phụ huynh. Chưa kể đến những bông hoa Prim Mary lúc nào cũng rực rỡ, mơn mởn hay e thẹn lấp ló làm những cây si trước cổng lớn trường mọc lên chi chít. Điều đó càng khiến cho ngôi trường trở thành mục tiêu cạnh tranh và phá hoại ngầm nhen nhóm giữa các ngôi trường.
Và điều ai đó mong muốn đã thành sự thật khi dạo gần đấy, Prim Mary bị cuốn vào một sự kiện khủng khiếp, một sự kiện gây ra bao nỗi kinh hoàng khiếp sợ. Nó như một cơn lốc cuốn phăng cái danh vị “Ngôi trường tốt nhất, an toàn nhất và tiện nghi nhất.” Và những lời đồn như cát thổi theo gió bay tứ tung Old Flower, như giọt nước trong cơn mưa trút xuống thành phố và kháo nhau rằng “Prim Mary giờ đây chỉ còn là nơi đáng sợ nhất.”
Mọi chuyện bắt đầu khoảng 1 tháng trước.
Đó là một đêm sáng không mưa.
1 ngày như thưởng lệ, bà bảo vệ khu nữ lục tục đi gác đêm vào lúc 11h. Phải nói thêm là tất cả các nhân viên khu nữ từ tạp vụ, bảo vệ, giáo viên cho đến nhân viên bán căn tin đều là nữ cả. Sở dĩ sắp đặt như vậy là vì đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho các nữ sinh. Tuy vậy người nữ bảo vệ cũng không kém cạnh các đấng mày râu về võ thuật hay súng ống. Eo hông bà ta có mang một đai da với bao súng và một ít đạn, kể cả những loại đạn được thanh tẩy chống lại sinh vật hắc ám. Đó là phòng xa thế thôi vì với bức tường Prim Mary, khó sinh vật nào có thể xâm nhập dễ dàng.
Sau khi đi hết khu phòng khối lớp 10 và 11, bà tiếp tục rảo bước qua khu nhà khối 12. Nơi có các phòng thí nghiệm, thực hành.
Mọi chuyện nếu diễn ra đều đặn như mọi ngày sẽ chẳng có gì đáng nói. Và điều để đáng nói trong chuyện này là ngày hôm nay người nữ bảo vệ thấy gì đó khác lạ trong phòng thực hành hóa. Đó là bóng dáng một con người.
Bà bảo vệ thấy kì lạ. Giờ này không thể có học sinh ở đây. Và khu nội trú đã đóng cửa then cài. Chắc hẳn là lũ trộm, bà tự hỏi vì sao một tên trộm lại vượt qua được hệ thống tường của Prim Mary.
Bà đẩy cửa bước vào. Tay lặng lẽ chạm vào khẩu súng lạnh trong bao da và nhè nhẹ rút ra. Đi từng bước dọ dẫm, bà tiến về phía cái bóng đen.
Cái bóng đen vẫn cắm cúi làm việc của nó. Bà bảo vệ thấy trên cái bàn đá đầy những chai lọ hóa chất. Cái bóng đen không có vẻ gì là tên trộm mà trông giống một nhà hóa học hơn.
-Đứng im. Giơ tay lên. Người nữ bảo vệ quát to và bấm đèn pin soi sáng cái bóng đen.
Cái bóng lộ rõ là một cô gái với mái tóc đen dài, mặc đồng phục trắng đỏ của nữ sinh năm cuối. Người nữ bảo vệ thầm thấy lạ. Giờ này một học sinh còn làm gì ở đây. Nghe tiếng quát, cái bóng dừng việc và đưa hai tay lên.
-Quay lại. Từ từ thôi. Người nữ bảo vệ ra lệnh. Tay vẫn cầm chắc khẩu súng và đèn soi vào đầu cô gái.
Cô gái chậm chạp quay lại. Khi ánh đèn quét qua mặt cô, người nữ bảo vệ rú lên kinh hoàng. Đó là một khuôn mặt nám đen, lồi lõm xẹo, má chảy xệ, mũi vẹo đi, gương mặt như chảy ra. Tất cả minh chứng cho một dung nhan đã bị hóa chất hủy hoại. Đôi mắt trắng dã trừng trừng nhìn người nữ bảo vệ. Bà ấy chỉ kịp rú lên một tiếng kinh khiếp và ngất xỉu. Bên taiu còn văng vẳng tiếng cười ma quái của cô gái lạ.
Và nỗi kinh hoàng Prim Mary chưa dừng lại ở đó.
*****
Salin Sazaro vén váy ngồi xuống chỗ ngồi của mình. Cô không thích bộ đồng phục này cho lắm. Cô thích thứ gì đó mêm mại và thoáng mát hơn. Với lại cô thích màu nhạt như xanh lá hay xanh biển và không thích màu đỏ nhiều. Cô thở dài. Nói gì thì nói, cho tới khi ra trường cô vẫn phải bó buộc mình trong bộ đồ này.
Salin nhìn khắp lớp. Những cái bàn học trống người ngồi. Cô cảm thấy chán nản. Lớp cô đâu phải lười biếng gì cho cam. Mọi người rất ngoan và chăm chỉ. Tất cả cũng chỉ vì gần đây…
-Salin!
Salin giật mình vì tiếng kêu to. Mái tóc đỏ hung và cam xuất hiện ngay bên cạnh cô, Siena và Mangeta, hai chị em sinh đôi nhiều chuyện và cũng là bạn thân của cô.
Cô em Siena liến thoắng:
-Salin cậu biết gì chưa ?
-Dĩ nhiên là không rồi, Siena ? Salin mỉm cười. Nếu chị em họ không biết thì sẽ chẳng ai biết.
-Biết Dorothy lớp LB12 không ?
-À, cô bạn đó vui tính lắm. Salin nhớ khuôn mặt tròn ủng của cô bạn Dorothy.
-Bạn ấy nhập viện rồi. Siena nói tiếp.
-Sao vậy ? Bệnh à ? Salin bất ngờ.
-Không. Siena chợt lắm lét nhìn ra cửa lớp. Salin sực hiểu ra, chỉ có một chuyện khiến cái miệng lanh chang của Siena nhỏ âm lượng lại thế. Những con ma đeo bám Prim Mary.
-Chuyện ra sao ? Salin hạ giọng. Dạo gần đây nói về ma hay những thứ liên quan đến ma sẽ bị phạt nặng. Ngôi trường đang mất uy tín vì tin đồn, cộng với sự hỗn loạn của học sinh và giáo viên, giữ mồm miệng lúc này là việc cần thiết.
-Hôm qua cậu ấy thấy “nó”. Thế là sợ quá hóa bệnh luôn. Siena tiết lộ.
-Lần này nó như thế nào ? Salin hồi hộp.
-Ghê lắm! Siena rùng mình. Bạn ấy trực vệ sinh về muộn. Lúc đó mới 6h. Khi bạn ấy đi xuống lầu, cậu biết cậu ấy thấy gì không ?
Salin run rẩy lắc đầu.
-Đó là một cô gái nằm rũ rượi trên bậc thang, máu me nhuộm đỏ áo và chảy lên láng khắp chiếu nghỉ, mắt trắng dã trừng trừng nhìn cậu ấy.
-Ghê quá! Đừng nói nữa Siena. Salin kêu lên, bịt chặt tai.
-Chị cũng nghĩ vậy đó, Siena. Mangeta trách cứ cô em.
-Sao mấy chuyện này lại xảy ra ở trường mình chứ ? Salin bỏ tay và bực tức nói.
-Cũng phải. Lâu rồi đâu có. Siena đồng tình.
-Nghe đâu trường sắp đóng cửa. Mangeta nói.
-Đóng cửa ? Sao lại đóng cửa ? Salin giật mình.
-Lượng học sinh giảm sút do sợ lẫn sức ép nghỉ học của học sinh. Hội đồng trường đã bàn tính về việc này. Họ dự định giải thể trường, phá tất cả và xây dựng gì đó. Một ngôi trường qui mô hơn, khách sạn, khu vui chơi. Dù gì đi nữa, ngôi trường sẽ bị phá hủy.
-Không thể thế được. Salin kêu lên thảng thốt.
-Thế cậu sẽ làm gì nếu một ngôi trường mà số học sinh chưa tới 1/5. Hội đồng trường là nhà kinh doanh. Họ chẳng chịu lỗ đâu. Mangeta phân tích.
Salin thán phục sự tính toán của cô bạn. Mangeta rất có óc phân tích và phán đoán. Tương lai cô sẽ tiếp bước cha làm một nàh kinh doanh giỏi.
Vừa lúc đó, giám thị bước vào lớp thông báo lớp nghĩ. Cũng phải thôi, khi mà giáo viên không dám đến lớp và học sinh chỉ lèo tèo dăm ba người.
Salin thẫn thờ bước ra về. Khu trường học vốn đông đúc đầy sức sống giờ vắng bóng người. Cho dù vào lúc nghĩ hè cũng chưa vắng thế. Salin chậm chạp bước qua những dãy nhà giờ quá sức thân thuộc.
Bãi cỏ xanh bao quanh những khối lớp với những lối đi rải sỏi trắng. Cô đứng ở trảng cỏ đặt tay lên cái bảng đề “Khối 12-Phòng thí nghiệm và thực hành” và nhìn lại. Khu nhà hình chữ L cũng là nơi khởi nguồn sự việc.
Salin vẫn nhớ như in những khoảng thời gian vui vẻ bên bạn bè. Ngồi dưới bóng mát dãy phòng nhìn lũ bạn chơi đùa hay đứng trên lầu mà xem phong cảnh toàn thành phố, những giờ thí nghiệm căng thẳng và hào hứng, tất cả giờ đây đã trở nên quá xa, quá tầm với của cô rồi.
Salin bước dọc con đường nhựa láng và rẽ phải ở khúc quanh. Cô thấy trước mặt mình là tòa nhà chữ E. Tấm bảng dẫn vào khu nhà có dòng chữ “Khối 11-Thư viện”. Những ngày nắng hiếm hoi, Salin thường lên đó. Ngồi ở cái bàn gần của sổ với nắng chiếu ấm áp, gác chân, ngả người ra ghế và đọc sách, cảm giác thật thoải mái. Những ngày tươi đẹp của lớp 11 với bao dự định, hoài bão hay mơ ước. Cô thủ thư đã la mắng, thuyết giảng một bài về ý tứ con gái rồi cười xòa, sau đó đưa cho Salin một quyển sách hay. Những bài thiết kế, mãu váy đẹp, những đường may mũi chỉ, tất cả đang vuột khỏi tầm tay cô. Cô thủ thư đã lâm bệnh sau khi bị ma ám. Thư viện trường trở thành nơi đáng sợ với tất cả nữ sinh.
Salin nhìn thẳng lên trước. Khu nhà chữ T hiện ra trước mặt Salin. Nơi đây từng là ngôi nhà đầu tiên của cô. Những ngày đầu bỡ ngỡ lạ lẫm với mọi thứ giờ không còn nhưng cô vẫn nhớ như in. Salin tưởng chừng như mới đây, cô hãy còn là cô bé 16t nhút nhát dọ dẫm vào ngôi trường đồ sộ này. Rụt rè, nhút nhát với ngôi trường khổng lồ, thầy cô và bạn mới rồi mọi thứ dần trở nên quen thuộc. Salin nhớ lại những tháng ngày cô cùng bạn bè nô đùa trong sân gạch trắng. Những trận thi đấu thể thao hào hứng mà cô từng tham gia nhiệt tình hay la hét cổ vũ hào hứng. Salin nhìn cái bảng xanh chữ trắng “ Khối 10-Khu thể dục” mà không ngăn được nước mắt ứa ra.
Cô lại nhìn sang phải. Một trong những lối vào của khu vườn mê cung hiện ra trước mắt cô. Được làm từ những cây dây leo xanh rậm rì, khu vườn mê cung là tuyệt tác độc đáo của Prim Mary. Khu vườn là những lối đi rải sỏi trắng với tường là hàng rào dây leo cao quá đâu. Những ngày xuân, khu vườn được tô điểm thêm bới những bông hoa trắng đỏ vàng li ti trên bờ tường. Hầu hết học sinh Prim Mary đều thích thú vào đây. Vào khu vườn chúng sẽ tha hồ tung tăng khám phá những điều thật bất ngờ khi những ngõ cụt, lối rẽ lại dẫn đến những bồn hoa kì dị, những ao nhỏ xinh xắn, hay những ngôi đình mái vòm làm bằng dây leo. Đứng trên lầu các dãy nhà có thể nhìn thấy nhấp nhô lũ học sinh chơi đuổi bắt trốn tìm. Tuy gọi là mê cung nhưng nó không quá phức tạp nếu cứ men theo bờ tường và lại dẫn ra một lối ra khác lối mình vào. Duy chỉ có điều duy nhất là hai nữa mê cung tách biệt nhau, không hề có đường thông giữa khu nam nữ.
Salin bồi hồi ngước lên. Cô đã đi dọc bức tường ngoài khu vườn và ra đến cổng ngoài. Bức vách tường cao thoai thoải thấp dần xuống để dẫn ra lối đi chung. Salin biết bên trái kia là khu nam sinh. Trường Prim Mary phân chia nam nữ tách biệt do chế độ nội trú. Tuy nhiên những dãy nhà bên nam giống hệt bên nữ chỉ có điều chúng đối lập nhau. Vào cổng là lớp 12 sau đó đến 11 rồi lớp 10 cuối cùng. Không ai hiểu rõ tại sao ngôi trường lại bố trí như vậy. Nó đã có từ khi vị hiệu trưởng đầu tiên, Mary Witasa cho xây dựng nơi này. Salin đã cố tìm hiểu và không chỉ cô là người tò mò. Nhưng chẳng ai biết gì cả và cho rằng đó chỉ là một nét độc đáo để Prim Mary khác với các trường trong Old Flower.
Salin bước qua cái cổng vòm cũng kết bằng dây leo xanh. Cô đi qua cầu và ngắm nhìn dòng nước trong xanh. Con đường đá thênh thang trải ra trước mắt cô với hai bên là thảm cỏ xanh mướt mắt.
Salin cứ bước đi cho đến cánh cổng sắt chính cao lớn với bức tường gạch xám xịt. Cô ngoái nhìn lại. Ngôi trường Prim Mary cổ kính sắp chỉ còn là kỉ niệm. Chỉ một thời gian thôi, nơi này sẽ trở thành khu vui chơi, sân golf hay khách sạn. Cô chẳng thể làm gì để ngăn cản việc này. Ma không phải lĩnh vực hiểu biết của cô.
Rồi đầu óc Salin lóe sáng, cô phải tìm người ấy. Chỉ có người ấy mới có thể giúp cô. Salin phấn khởi nghĩ rồi bước nhanh ra khỏi cánh cổng ngăn cách Prim Mary với Old Flower.
[/spoil]