"Tìm em trong muôn vàn nỗi nhớ..." tựa đề rất hay và hấp dẫn. Đọc tựa đề mình nghĩ 2 nhân vật chính phải "lạc mất nhau" trong 1 hoàn cảnh nào đó. Chàng trai vì thương nhớ người mối tình đầu mà luôn mướn tìm lại người yêu bé nhỏ của mình năm xưa. Tìm bằng cả con tim và muôn vàn nỗi nhớ anh dành cho cô ấy.
Nhưng có lẽ mình hơi thất vọng 1 chút xíu khi câu chuyện không như mình nghĩ, nhân vật nam chính hình như là chỉ nhớ thoáng qua cô bạn nhỏ ngày xưa qua các dòng stt của cô nàng Blogger, thoáng qua rồi thôi. Nếu có thể truyện này phải là "tìm anh trong muôn vàn nỗi nhớ..." có lẽ hợp hơn. Cô gái đã tìm chàng trai gần 10 năm qua, đã gửi những kỉ niệm, những nỗi nhớ và niềm khao khát tìm lại cậu bạn ngày xưa qua từng trang Blog.
Và 1 điều mình thắc mắc là tại sao 2 nhân vật chính lại xa nhau? Ngày nhỏ chơi thân với nhau như vậy, lớn lên lại cùng cùng trường, cùng lớp; Lý do bạn đưa ra để 2 nhân vật chính không nhận ra nhau quá đơn giản: "Ngày ấy tôi chỉ gọi cô bé là Ty nên không nhớ tên thật của cô ấy là gì". Vậy trong 10 năm qua, nhân vật nam tại sao lại chưa 1 lần gặp lại nhân vật nữ? 1 câu hỏi mong được tác giả giải thích.
Cốt truyện có lẽ theo hơi hướng của phim Hàn Quốc nhiều, 2 nhân vật chính tìm được nhau, nhưng 1 trong 2 bị bệnh -> Chết. Cõ lẽ kết thúc câu truyện không lấy được nước mắt độc giả vì kết thúc khá ngượng nghịu. Tình cảm cô gái dành cho chàng trai 10 năm qua mới được thổ lộ "Hình như… hình như em thích anh, nhiều lắm!" là rất hợp lý. Nhưng với chàng trai, chỉ tìm được cô gái ngày xưa trong 1 thời gian rất ngắn (từ buổi sáng tới lớp - hoàng hôn ở biển) thì làm sao có thể có cảm xúc nói "anh yêu em"?
Truyện có nhiều đoạn chưa hợp lý nhưng có lẽ kết câu truyện gỡ lại được rất nhiều. Cô gái xuất hiện và biến mất trong cuộc đời chàng trai, để chàng trai phải giữ chặt tiếng yêu trong lòng không được nói ra. Cô gái ở trên lưng chàng trai tựa như 1 bông hoa bồ công anh - mỏng manh, yếu đuối - những cơn gió kia có thể cuốn đi bất cứ lúc nào. Tưởng chừng như gần nhau mà thực ra lại rất xa nhau. Cơn gió cuốn hoa bồ công anh đi khiến chàng trai mãi tìm bông hoa đó với nỗi nhớ, nỗi đau trong tim.
Câu truyện làm mình nhớ lại 1 câu văn mà mình đọc được trên Facebook: Nếu quay mặt hướng về nhau, dù có xa mấy đi chăng nữa, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ tiến tới gần nhau. Nếu quay mặt đi, dù ngay cạnh nhau, nhưng ta sẽ mãi rời xa nhau. Có lẽ câu truyện có ý nghĩa như bạn nói. Hay quan tâm, yêu quý những thứ xung quanh, đừng để nó mất rồi mới tìm nó...
Đây là những nhận xét của mình, mình không phải là dân chuyên văn, mới là trình độ văn tốt nghiệp cấp III, nghĩ sao viết vậy

. Nên có gì nhận xét sai mong bạn bỏ quá...
P/s: Lần này có được nhận Rep không Mod
