bimbopro
T.E.T.Я.I.S
- 23/10/10
- 535
- 33
- Thread starter
- #21
Chương 4: Bản sao của thế giới
[SPOIL]Thế giới này luôn tràn ngập những điều kỳ diệu, những cơn ác mộng cổ xưa và những thứ vượt xa tầm hiểu biết của 1 con người bình thường. Chúng lẩn khuất trong không gian rộng lớn, cuộn xoáy vào dòng thời gian dài đằng đẵng, hòa vào cuôc sống bình thường mà không ai nhận ra. Và nhiều trong số chúng không hề thân thiện một chút nào.
Bức tường vỡ nát khi 1 thứ khổng lồ lao thẳng ra từ sau nó làm cho Nhân hoảng hồn. Cậu chỉ kịp ú ớ trước khi bị kéo tuột sang bên cạnh và bị ném không thương tiếc lên mặt đường đầy cát bụi. Một ánh sáng vàng lóe lên phóng thẳng vào cái khối đen trùi trũi đó. Chẳng chuyện gì xảy ra cả, lớp da dày một cách bất thường của lũ quỷ trâu luôn bảo vệ chúng. Ngược lại nó có vẻ điên cuồng hơn, gầm lên 1 tiếng kinh thiên động địa và lao thẳng về nguồn phát ra ánh sáng đó.
Châu không bất ngờ khi Nhân phản ứng như vậy. Suy cho cùng, cho dù bạn có tài năng thiên bẩm đến mức nào, muốn trở thành 1 tướng quân giỏi thì bạn phải ra chiến trường cái đã. Sự thiếu kinh nghiệm luôn là điểm yếu chết người nhất, Nhân là một trường hợp trong đó. Cô lạng người 1 góc vừa đủ để né cú húc chết người đó . Túm lấy bộ lông dày rậm rạp trên lưng con quái vật, cô tung người lên đỉnh đầu của nó. Sử dụng 1 mũi tên để bắn thủng lớp da dày này tuy khó nhưng không phải là không thể. Nhưng Châu không muốn phí sức như thế, 1 mũi tên vừa rồi đã là quá phí phạm chỉ để thu hút sự chú ý rồi, nhất là khi luôn có 1 chỗ hoàn hảo hơn để hạ lũ to đầu cục súc như lũ này. Châu đưa thẳng vũ khí của mình vào thứ gọi là mắt của con quái vật, bắn thẳng 2 phát. Rống lên 1 tiếng đau đớn, con quỷ bắt đầu lúc lắc cái đầu 1 cách dữ dội. Chẳng có việc gì phải ở trên đầu thứ đang bắt đầu nổi điên này nữa, Châu tung người xuông theo 1 vòng cung, trước khi đáp xuông đất, 1 mũi tên nữa đã kịp công phá lỗ mũi phì lao động đường phố của con quỷ.
Với việc bị phá hủy cả khứu giác và thị giác, chỉ với thính giác kém cỏi của mình, tất cả mọi việc phải làm bây giờ là tránh xa sự đập phá điên cuông của thứ đang nổi điên này và để nó giải quyết đồng bọn xung quanh. Đứng nhìn thành quả của mình,Châu tự cho mình 1 chút thư giãn.Cô luôn lựa chọn lối chiến đấu hiệu quả nhất, không lãng phí bất cứ 1 sức lực nào, nó là điều kiện tất yếu để chiến thắng khi đối chọi số đông mà cô rút ra trong những cuộc chiến đấu dài đằng đẵng kéo dài gần như cả cuộc đời mình. Nhưng có vẻ người còn lại thì không hề áp dụng được triết lý này của cô một chút nào.
Những ngọn lửa hung hãn bốc lên rực sáng khắp cả con đường, càn quét qua tất cả những thứ nó đi qua. Lũ dơi hút máu và muỗi khổng lồ đã đánh giá sai đối thủ khi chúng tấn công. Hơn 1 nửa số chúng bị thiêu cháy , lũ còn lại kêu lên rin rít và tháo chạy qua nhưng kẽ hở còn lại mà chung kiếm được.Phải mất 1 lúc lâu ngọn lửa mới tàn đi để lộ một bóng người trong nó. Nhân vẫn còn đứng thở hồng hộc khi Châu lại gần. Những ngọn lửa âm ỷ và nóng lên hừng hực qua mỗi bước chân
- Cậu nên học cách điều khiển sức mạnh thuần thục hơn nữa,nếu không cậu sẽ hoàn toàn kiệt sức khi chúng ta tìm được thứ chúng ta cần tìm chỉ vì 1 lũ vớ vẩn….
Châu quay lại và tiếp tục đi về cuối con đường:
-….như lũ này!
Châu bước qua mấy cái xác bị nướng khét lẹt mà không thèm nhìn xuống. Nhân hấp tấp bước theo mặc dù vẫn còn thở dốc, và né mấy thứ tởm lợm trên mặt đất.
- Chỉ là.. quá bất ngờ, mình không kiểm soát được
Nhân cố gắng giải thích. Châu nhận ra cậu ta đang trấn tĩnh lại rất nhanh. Một con người khi gặp cảnh giết chóc lần đầu tiên mà có thể phản ứng lại ngay thì chỉ là 1 kẻ điên cuồng, nhưng người biết tự trấn tĩnh lại và rút kinh ngiệm thì đó mới là một người có bản năng chiến đấu thật sự. Châu không ngờ 1 người hiền lành như cậu ta lại có đức tính đó.
- Cũng đáng ngạc nhiên thật, đây là lần đầu tiên mình thấy 1 ngọn lửa mạnh như vậy, hóa ra tài năng sử dụng lửa của cậu là thật.
- Đó là thứ duy nhất mình giỏi, và cũng không tốt lành gì đâu vì…
Nhân bỏ lửng câu nói và thay đổi chủ đề:
- Mà chính xác cậu có biết mình đang đi đâu không đấy, mình thấy khung cảnh này 3 lần rồi, chỉ là mỗi lần lại hơi khác 1 chút thôi. Chỗ quỷ quái này kỳ lạ thật.
Nhân đang có cảm giác chính xác của Châu khi lần đầu vào thế giới này. Không có 1 quy luật, ranh giới hay 1 sự rõ ràng nào trong đây cả.Rõ nhất là cách phân bố không gian, khi đi lên thì có khi lại đang đi xuống, khi đi ra thì lại phát hiện đang đi vào, tới gần lại hóa ra đi xa. Thế giới này chỉ là sự phản ánh một cách méo mó nhưng gì thế giới thật thể hiện, vụn vỡ và khó hiểu. Nó được hình thành bởi địa thế đặc biệt của đất nước này. Uốn cong thành hình chữ S ngăn cách biển và đất, kết hợp với đảo Hải Nam và Biển Hồ, từ trên không nhìn xuông như 1 hình âm dương khổng lồ. Tự nhiên đã chứng minh không 1 con người nào có thể làm những điều kỳ diệu hơn nó khi sắp xếp mọi thứ một cách tài tình vào đúng vị trí . Và trật tự kỳ diệu đó là lý do hình thành thế giới này, chữ S khỗng lồ đó trở thành cánh cổng vào thế giới bất thường đó. Dĩ nhiên cả 1 thế giới bất thường thành hình chỉ gây 1 mối nguy hại duy nhất là làm lạc đường nhưng người vô tình rơi vào nó vào thủa sơ khai. Nó chỉ bị phong ấn lại sau khi những sinh vật kì dị nhận ra đó là nơi trú ẩn tốt nhất cho chúng và kéo lũ lượt tới. Chẳng 1 bùa chú nào hoàn hảo và vĩnh viễn cả, đó là lý do nhưng người như Châu và Nhân tồn tại, ngăn chặn nhưng mối nguy hiểm từ thế giới này và tìm cách ngăn chặn luồng sóng nhập cư bất hợp pháp của những sinh vật bên ngoài, và họ luôn làm tốt từ trước đến giờ.
Tự kéo dứt mình khỏi những dòng suy nghĩ miên man, Châu đưa ra câu trả lời:
- Chúng ta cần tìm 1 con đom đóm ma, chúng sẽ dẫn đường cho chúng ta
- Và chính xác chúng trông như thế nào? 1 con đom đóm bự chảng à?
Nhân liếc nhìn xung quanh sau khi hỏi và bỗng nhiên trừng mắt lên tỏ vẻ không tin được khi 1 bóng người hiện ra phía sau:
- Đom đóm ma là 1 trong những số ít sinh vật thân thiện và dễ chịu ở thế giới này. Chúng là những sinh vật lưu giữ ký ức người khác chúng cóp nhặt được trong cuộc đời ngắn ngủi của chúng và truyền lại cho thế hệ sau, tồn tại 1 cách vô định và cực khó phát hiện khi ban ngày vì chúng hòa lẫn với ánh sánh. Chỉ có thể tìm được chúng vào ban đêm hoặc khi ở gần tổ của chúng. Rất may là em tìm được 1 con đây.
Như bước ra từ phía sau chìa bàn tay của mình ra. 1 sinh vật tựa như 1 quả banh lông ánh sáng bay quấn quýt trong lòng bàn tay cô bé. Không hề đẹp mê hồn, nhưng đem lại 1 cảm giác thư thái và bình dị đến kỳ lạ. Châu luôn thích nhìn ngắm chúng. Nhưng Nhân thì không quan tâm tới nó và bắt đầu tra vấn em gái mình:
- Em làm cái quái gì ở đây? Lúc anh ra khỏi nhà thì em đang ở trong phòng cơ mà!
- Chính xác là đang bật 1 đoạn nhạc to kêu réo ầm ỹ và chuồn theo lối cửa sổ
Như chả để ý gì tới ông anh của mình,mà bắt đầu vuốt quần áo mình cho vào nếp, cô bé luôn tỏ ra cố gắng quan tâm tới vẻ đẹp của mình cho dù chẳng 1 đứa con gái nào có thể xinh đẹp nổi khi chạy rông suốt ngày được.
- Nếu mẹ biết thì sao? Mẹ sẽ giận lắm đấy!
- Mẹ sẽ không biết đâu, không ai dám tới gần phòng em khi em bật nhạc cả sau lần kêu gào ầm ỹ đó, và chẳng ai ở đây nói đâu !
Cô bé mỉm cười hất cái búi tóc của mình, cái nơ xanh đã được thay bởi cái kẹp tóc màu tím rất thời trang, và nói như thể đúng rồi.
- Vậy …khoan, em xuống đây mấy lần rồi?
Như làm 1 đôi mắt mở lớn và đầy vẻ ngây thơ khi nhìn vào ông anh mình:
- Trừ lần đầu tiên là khóc đóng cửa thiệt, còn lại thì…..Anh đếm thử xem!
Châu phì cười khi thấy vẻ mặt của Nhân quay sang mình:
- Mình cũng không biết gì đâu,đừng nhìn mình như thế, lâu lắm mình mới xuống đây mà.
Sau khi nhân số được tăng lên 3 người, có vẻ như cuộc hành trình trở nên dễ dàng hơn nhiều khi lũ quái vật chỉ dám mon men ở đằng xa hay bỏ chạy tới tấp, hoặc cũng có thể chúng quá sợ vị sát tinh hằng ngày xuống thăm bọn chúng mới gia nhập này, Như luôn làm việc rất hiệu quả.
- Sao em tới chậm vậy, chị tưởng em sẽ nhào ra ngay lúc nãy mà hò hét,đánh chiến với cái tính háo thắng của em chứ?
- Anh Nhân!
Như trả lời cụt ngủn nhưng Châu hiểu ý Như là gì. Chính xác hơn là ngọn lửa hùng hậu Nhân gọi lên. Dòng dõi hậu nhân Chử Đồng Tử không hẳn sợ lửa, nhưng họ rất kiêng kỵ nó, ngay cả Kim Anh cũng ngừng khóc cảnh giác ngay khi mẹ cô bé bật bếp ga mặc dù cô bé thừa hưởng năng lực khác với mọi người. Nhân là 1 ngoại lệ. Đó cũng là lý do nhà của họ phải sống tách ra khỏi dòng họ nhà mình trên 1 cánh đồng trống khi Nhân tròn 6 tuổi và bắt đầu học bùa phép. Đó luôn là 1 gánh nặng của Nhân mặc dù cả nhà không ai nhắc đến. Châu biết Nhân đủ để biết cậu ta sẽ không sử dụng lửa với người nhà của mình, nhưng cũng hơn 1 lần cô thắc mắc về thân thế của cậu ấy với ông Cương, nhưng ông luôn từ chối đưa ra câu trả lời . Một năm trước ,Châu đã chọn Nhân làm người phối hợp với mình sau khi người kế thừa thật sự của dòng họ là anh trai Nhân bỏ đi, rời xa truyền thống của tổ tiên mình để tìm 1 con đường riêng, để giúp Nhân có thể lấy lại lòng tin mọi người trong dòng họ, theo sự nhờ giúp đỡ của ông Cương . Như chưa bao giờ phản đối chuyện đó, cô bé đủ lớn để hiểu, nhưng sự bao bọc quá đáng của mẹ khiến cô bé luôn trực chờ vỡ òa sự kiềm chế của mình
-Vậy chúng ta làm gì tiếp khi có sự dẫn đường?
Như hỏi khi nhìn Châu thì thầm vào con đom đóm yêu cầu của mình:
-Tìm 1 người bạn ở đây, có thể cậu ta biết chút gì đấy!
- Đừng nói với em là gã tóc vàng Kenvin nhé!
-Em cũng biết cậu ta à?
- Nện nhau vài lần, lần nào hắn cũng chạy thoát kèm theo 1 nụ cười khả ố!
Kenvin là 1 người nước ngoài đến đây để ngiên cứu về thế giới này và là 1 người bạn theo 1 nghĩa nào đó của Châu. Dĩ nhiên vào những thời điểm đầu những người bảo vệ hà khắc như Châu và Như sẽ chẳng bao giờ cho anh ta vào cho dù anh ta có xin phép đàng hoàng. Vì thế anh ta buộc phải sử dụng vài mánh mà mình biết mà lẩn qua phép phong ấn.Anh ta hơi điên, nhưng không hề nguy hiểm, với 1 vài mánh phép thuật hầu như chỉ dùng để chạy và tài tán gái tự phong của mình, anh ta cũng từng làm Châu điên tiết đuổi theo cả năm trời. Cũng trong qua trình tiếp xúc đáng nhớ đó mà Châu cuối cùng đã hiểu được mục đích của anh ta, Châu chấp nhận cho anh ta ở trong thế giới này với điều kiện anh ta không phá hoại bất cứ thứ gì. Có vẻ Như cũng găp chuyện tương tự với anh ta, chỉ là với bản tính của Như thì chắc cũng còn khá lâu họ mới có thể kết bạn với nhau. Cậu ta luôn quá vui vẻ với mọi người, Châu nghĩ đến mà không khỏi mỉm cười.
- Thường thì anh ta sẽ tự tới tìm chị, nhưng có lẽ hôm nay có gì đó, chúng ta tới nhà anh ta vậy.
Đôi mắt Như sáng lên, có lẽ “nhà của kẻ phá đám này” là thứ Như muốn tìm lâu rồi.
Không mất quá nhiều thì giờ để họ vượt qua một con đường quanh co, mờ ảo để tới 1 căn nhà ẩn giấu quen thuộc với Châu. Nhưng có gì đó không bình thường, thế giới này luôn lộn xộn, nhưng không hề đổ vỡ tan nát như thế này. Châu chạy thẳng vào nhà, như có một trận chiến vừa xảy ra trong đây, dấu vết phép thuật hằn in trên bức tường và sàn nhà.
- Hy vọng hắn an toàn, cho dù kẻ nào tung ra đòn này thì hắn cũng không hề tầm thường chút nào
Như cảm khái nói
- Thật tuyệt khi thấy một người phụ nữ xinh đẹp như quý cô nói những lời vàng ngọc đó!
Một cái bóng ẩn sau tường đột ngột nổi lên, thậm chí không cần nhìn rõ thì Châu cũng nhận ra giong nói đó của ai.
- Nếu như lần cuối gặp mặt quý bà không đánh đuồi tôi khỏi công trình ngiên cứu của mình thì hẳn tôi đã mời quý cô một điệu nhảy lãng mạn dưới trăng để thể hiện tình yêu nồng cháy của mình rồi
Kenvin kịp lắc người để né lá bùa Như ném thẳng vào mặt mình. Phải mất cả một thời gian lâu lắc để can 2 người ra.Như đứng khoanh tay, mím chặt đôi môi của mình, tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống anh chàng đỏm dánh kia nhưng không nói hay làm gì nữa. Kenvin không đùa với Như nữa mặc dù thỉnh thoảng vẫn đưa ánh mắt gian xảo cố tình cho Như thấy.
- Cậu hỏi chuyện gì xảy ra à? Chính xác là mình đang muốn hỏi cậu đây: sao cậu biết 1 cô gái xinh thế này mà giờ mới……..à…à….à…ừm….. cậu gây chuyện với tên thầy bùa nào mà hắn kéo cả lũ xác sống tới đây, luôn mồm gào thét, đập phá và tìm kiếm 1 thanh gươm nào đó mà mình chẳng biết tí gì cả. Thật là phiền phức, nếu hắn chịu đem theo “mặt hàng trao đổi’ như cậu thì chả phải dễ hơn ư, ….
Mặc kệ cái nhìn quắc mắt của Như vào Kenvin, Nhân vả Châu đều quay đầu nhìn nhau:
- Ở đây chỉ có 1 thanh gươm nổi tiếng thôi, sao chúng lại bỏ đi giữa chừng vậy?
- Nghe nói hắn tìm được người giữ thanh kiếm đó rồi và đang đi tìm hắn, mặc kệ hắn chứ, hắn tưởng người ở đây dễ xơi vậy sao, và xinh….
Kenvin giật mình té ra khỏi chỗ ngồi khi Nhân và Châu đều bật dậy nhanh như chớp
- Chúng ta phải đi ngay, người đó không có khả năng tự vệ
[/SPOIL]
Hy vọng giữ được phong độ
[SPOIL]Thế giới này luôn tràn ngập những điều kỳ diệu, những cơn ác mộng cổ xưa và những thứ vượt xa tầm hiểu biết của 1 con người bình thường. Chúng lẩn khuất trong không gian rộng lớn, cuộn xoáy vào dòng thời gian dài đằng đẵng, hòa vào cuôc sống bình thường mà không ai nhận ra. Và nhiều trong số chúng không hề thân thiện một chút nào.
Bức tường vỡ nát khi 1 thứ khổng lồ lao thẳng ra từ sau nó làm cho Nhân hoảng hồn. Cậu chỉ kịp ú ớ trước khi bị kéo tuột sang bên cạnh và bị ném không thương tiếc lên mặt đường đầy cát bụi. Một ánh sáng vàng lóe lên phóng thẳng vào cái khối đen trùi trũi đó. Chẳng chuyện gì xảy ra cả, lớp da dày một cách bất thường của lũ quỷ trâu luôn bảo vệ chúng. Ngược lại nó có vẻ điên cuồng hơn, gầm lên 1 tiếng kinh thiên động địa và lao thẳng về nguồn phát ra ánh sáng đó.
Châu không bất ngờ khi Nhân phản ứng như vậy. Suy cho cùng, cho dù bạn có tài năng thiên bẩm đến mức nào, muốn trở thành 1 tướng quân giỏi thì bạn phải ra chiến trường cái đã. Sự thiếu kinh nghiệm luôn là điểm yếu chết người nhất, Nhân là một trường hợp trong đó. Cô lạng người 1 góc vừa đủ để né cú húc chết người đó . Túm lấy bộ lông dày rậm rạp trên lưng con quái vật, cô tung người lên đỉnh đầu của nó. Sử dụng 1 mũi tên để bắn thủng lớp da dày này tuy khó nhưng không phải là không thể. Nhưng Châu không muốn phí sức như thế, 1 mũi tên vừa rồi đã là quá phí phạm chỉ để thu hút sự chú ý rồi, nhất là khi luôn có 1 chỗ hoàn hảo hơn để hạ lũ to đầu cục súc như lũ này. Châu đưa thẳng vũ khí của mình vào thứ gọi là mắt của con quái vật, bắn thẳng 2 phát. Rống lên 1 tiếng đau đớn, con quỷ bắt đầu lúc lắc cái đầu 1 cách dữ dội. Chẳng có việc gì phải ở trên đầu thứ đang bắt đầu nổi điên này nữa, Châu tung người xuông theo 1 vòng cung, trước khi đáp xuông đất, 1 mũi tên nữa đã kịp công phá lỗ mũi phì lao động đường phố của con quỷ.
Với việc bị phá hủy cả khứu giác và thị giác, chỉ với thính giác kém cỏi của mình, tất cả mọi việc phải làm bây giờ là tránh xa sự đập phá điên cuông của thứ đang nổi điên này và để nó giải quyết đồng bọn xung quanh. Đứng nhìn thành quả của mình,Châu tự cho mình 1 chút thư giãn.Cô luôn lựa chọn lối chiến đấu hiệu quả nhất, không lãng phí bất cứ 1 sức lực nào, nó là điều kiện tất yếu để chiến thắng khi đối chọi số đông mà cô rút ra trong những cuộc chiến đấu dài đằng đẵng kéo dài gần như cả cuộc đời mình. Nhưng có vẻ người còn lại thì không hề áp dụng được triết lý này của cô một chút nào.
Những ngọn lửa hung hãn bốc lên rực sáng khắp cả con đường, càn quét qua tất cả những thứ nó đi qua. Lũ dơi hút máu và muỗi khổng lồ đã đánh giá sai đối thủ khi chúng tấn công. Hơn 1 nửa số chúng bị thiêu cháy , lũ còn lại kêu lên rin rít và tháo chạy qua nhưng kẽ hở còn lại mà chung kiếm được.Phải mất 1 lúc lâu ngọn lửa mới tàn đi để lộ một bóng người trong nó. Nhân vẫn còn đứng thở hồng hộc khi Châu lại gần. Những ngọn lửa âm ỷ và nóng lên hừng hực qua mỗi bước chân
- Cậu nên học cách điều khiển sức mạnh thuần thục hơn nữa,nếu không cậu sẽ hoàn toàn kiệt sức khi chúng ta tìm được thứ chúng ta cần tìm chỉ vì 1 lũ vớ vẩn….
Châu quay lại và tiếp tục đi về cuối con đường:
-….như lũ này!
Châu bước qua mấy cái xác bị nướng khét lẹt mà không thèm nhìn xuống. Nhân hấp tấp bước theo mặc dù vẫn còn thở dốc, và né mấy thứ tởm lợm trên mặt đất.
- Chỉ là.. quá bất ngờ, mình không kiểm soát được
Nhân cố gắng giải thích. Châu nhận ra cậu ta đang trấn tĩnh lại rất nhanh. Một con người khi gặp cảnh giết chóc lần đầu tiên mà có thể phản ứng lại ngay thì chỉ là 1 kẻ điên cuồng, nhưng người biết tự trấn tĩnh lại và rút kinh ngiệm thì đó mới là một người có bản năng chiến đấu thật sự. Châu không ngờ 1 người hiền lành như cậu ta lại có đức tính đó.
- Cũng đáng ngạc nhiên thật, đây là lần đầu tiên mình thấy 1 ngọn lửa mạnh như vậy, hóa ra tài năng sử dụng lửa của cậu là thật.
- Đó là thứ duy nhất mình giỏi, và cũng không tốt lành gì đâu vì…
Nhân bỏ lửng câu nói và thay đổi chủ đề:
- Mà chính xác cậu có biết mình đang đi đâu không đấy, mình thấy khung cảnh này 3 lần rồi, chỉ là mỗi lần lại hơi khác 1 chút thôi. Chỗ quỷ quái này kỳ lạ thật.
Nhân đang có cảm giác chính xác của Châu khi lần đầu vào thế giới này. Không có 1 quy luật, ranh giới hay 1 sự rõ ràng nào trong đây cả.Rõ nhất là cách phân bố không gian, khi đi lên thì có khi lại đang đi xuống, khi đi ra thì lại phát hiện đang đi vào, tới gần lại hóa ra đi xa. Thế giới này chỉ là sự phản ánh một cách méo mó nhưng gì thế giới thật thể hiện, vụn vỡ và khó hiểu. Nó được hình thành bởi địa thế đặc biệt của đất nước này. Uốn cong thành hình chữ S ngăn cách biển và đất, kết hợp với đảo Hải Nam và Biển Hồ, từ trên không nhìn xuông như 1 hình âm dương khổng lồ. Tự nhiên đã chứng minh không 1 con người nào có thể làm những điều kỳ diệu hơn nó khi sắp xếp mọi thứ một cách tài tình vào đúng vị trí . Và trật tự kỳ diệu đó là lý do hình thành thế giới này, chữ S khỗng lồ đó trở thành cánh cổng vào thế giới bất thường đó. Dĩ nhiên cả 1 thế giới bất thường thành hình chỉ gây 1 mối nguy hại duy nhất là làm lạc đường nhưng người vô tình rơi vào nó vào thủa sơ khai. Nó chỉ bị phong ấn lại sau khi những sinh vật kì dị nhận ra đó là nơi trú ẩn tốt nhất cho chúng và kéo lũ lượt tới. Chẳng 1 bùa chú nào hoàn hảo và vĩnh viễn cả, đó là lý do nhưng người như Châu và Nhân tồn tại, ngăn chặn nhưng mối nguy hiểm từ thế giới này và tìm cách ngăn chặn luồng sóng nhập cư bất hợp pháp của những sinh vật bên ngoài, và họ luôn làm tốt từ trước đến giờ.
Tự kéo dứt mình khỏi những dòng suy nghĩ miên man, Châu đưa ra câu trả lời:
- Chúng ta cần tìm 1 con đom đóm ma, chúng sẽ dẫn đường cho chúng ta
- Và chính xác chúng trông như thế nào? 1 con đom đóm bự chảng à?
Nhân liếc nhìn xung quanh sau khi hỏi và bỗng nhiên trừng mắt lên tỏ vẻ không tin được khi 1 bóng người hiện ra phía sau:
- Đom đóm ma là 1 trong những số ít sinh vật thân thiện và dễ chịu ở thế giới này. Chúng là những sinh vật lưu giữ ký ức người khác chúng cóp nhặt được trong cuộc đời ngắn ngủi của chúng và truyền lại cho thế hệ sau, tồn tại 1 cách vô định và cực khó phát hiện khi ban ngày vì chúng hòa lẫn với ánh sánh. Chỉ có thể tìm được chúng vào ban đêm hoặc khi ở gần tổ của chúng. Rất may là em tìm được 1 con đây.
Như bước ra từ phía sau chìa bàn tay của mình ra. 1 sinh vật tựa như 1 quả banh lông ánh sáng bay quấn quýt trong lòng bàn tay cô bé. Không hề đẹp mê hồn, nhưng đem lại 1 cảm giác thư thái và bình dị đến kỳ lạ. Châu luôn thích nhìn ngắm chúng. Nhưng Nhân thì không quan tâm tới nó và bắt đầu tra vấn em gái mình:
- Em làm cái quái gì ở đây? Lúc anh ra khỏi nhà thì em đang ở trong phòng cơ mà!
- Chính xác là đang bật 1 đoạn nhạc to kêu réo ầm ỹ và chuồn theo lối cửa sổ
Như chả để ý gì tới ông anh của mình,mà bắt đầu vuốt quần áo mình cho vào nếp, cô bé luôn tỏ ra cố gắng quan tâm tới vẻ đẹp của mình cho dù chẳng 1 đứa con gái nào có thể xinh đẹp nổi khi chạy rông suốt ngày được.
- Nếu mẹ biết thì sao? Mẹ sẽ giận lắm đấy!
- Mẹ sẽ không biết đâu, không ai dám tới gần phòng em khi em bật nhạc cả sau lần kêu gào ầm ỹ đó, và chẳng ai ở đây nói đâu !
Cô bé mỉm cười hất cái búi tóc của mình, cái nơ xanh đã được thay bởi cái kẹp tóc màu tím rất thời trang, và nói như thể đúng rồi.
- Vậy …khoan, em xuống đây mấy lần rồi?
Như làm 1 đôi mắt mở lớn và đầy vẻ ngây thơ khi nhìn vào ông anh mình:
- Trừ lần đầu tiên là khóc đóng cửa thiệt, còn lại thì…..Anh đếm thử xem!
Châu phì cười khi thấy vẻ mặt của Nhân quay sang mình:
- Mình cũng không biết gì đâu,đừng nhìn mình như thế, lâu lắm mình mới xuống đây mà.
Sau khi nhân số được tăng lên 3 người, có vẻ như cuộc hành trình trở nên dễ dàng hơn nhiều khi lũ quái vật chỉ dám mon men ở đằng xa hay bỏ chạy tới tấp, hoặc cũng có thể chúng quá sợ vị sát tinh hằng ngày xuống thăm bọn chúng mới gia nhập này, Như luôn làm việc rất hiệu quả.
- Sao em tới chậm vậy, chị tưởng em sẽ nhào ra ngay lúc nãy mà hò hét,đánh chiến với cái tính háo thắng của em chứ?
- Anh Nhân!
Như trả lời cụt ngủn nhưng Châu hiểu ý Như là gì. Chính xác hơn là ngọn lửa hùng hậu Nhân gọi lên. Dòng dõi hậu nhân Chử Đồng Tử không hẳn sợ lửa, nhưng họ rất kiêng kỵ nó, ngay cả Kim Anh cũng ngừng khóc cảnh giác ngay khi mẹ cô bé bật bếp ga mặc dù cô bé thừa hưởng năng lực khác với mọi người. Nhân là 1 ngoại lệ. Đó cũng là lý do nhà của họ phải sống tách ra khỏi dòng họ nhà mình trên 1 cánh đồng trống khi Nhân tròn 6 tuổi và bắt đầu học bùa phép. Đó luôn là 1 gánh nặng của Nhân mặc dù cả nhà không ai nhắc đến. Châu biết Nhân đủ để biết cậu ta sẽ không sử dụng lửa với người nhà của mình, nhưng cũng hơn 1 lần cô thắc mắc về thân thế của cậu ấy với ông Cương, nhưng ông luôn từ chối đưa ra câu trả lời . Một năm trước ,Châu đã chọn Nhân làm người phối hợp với mình sau khi người kế thừa thật sự của dòng họ là anh trai Nhân bỏ đi, rời xa truyền thống của tổ tiên mình để tìm 1 con đường riêng, để giúp Nhân có thể lấy lại lòng tin mọi người trong dòng họ, theo sự nhờ giúp đỡ của ông Cương . Như chưa bao giờ phản đối chuyện đó, cô bé đủ lớn để hiểu, nhưng sự bao bọc quá đáng của mẹ khiến cô bé luôn trực chờ vỡ òa sự kiềm chế của mình
-Vậy chúng ta làm gì tiếp khi có sự dẫn đường?
Như hỏi khi nhìn Châu thì thầm vào con đom đóm yêu cầu của mình:
-Tìm 1 người bạn ở đây, có thể cậu ta biết chút gì đấy!
- Đừng nói với em là gã tóc vàng Kenvin nhé!
-Em cũng biết cậu ta à?
- Nện nhau vài lần, lần nào hắn cũng chạy thoát kèm theo 1 nụ cười khả ố!
Kenvin là 1 người nước ngoài đến đây để ngiên cứu về thế giới này và là 1 người bạn theo 1 nghĩa nào đó của Châu. Dĩ nhiên vào những thời điểm đầu những người bảo vệ hà khắc như Châu và Như sẽ chẳng bao giờ cho anh ta vào cho dù anh ta có xin phép đàng hoàng. Vì thế anh ta buộc phải sử dụng vài mánh mà mình biết mà lẩn qua phép phong ấn.Anh ta hơi điên, nhưng không hề nguy hiểm, với 1 vài mánh phép thuật hầu như chỉ dùng để chạy và tài tán gái tự phong của mình, anh ta cũng từng làm Châu điên tiết đuổi theo cả năm trời. Cũng trong qua trình tiếp xúc đáng nhớ đó mà Châu cuối cùng đã hiểu được mục đích của anh ta, Châu chấp nhận cho anh ta ở trong thế giới này với điều kiện anh ta không phá hoại bất cứ thứ gì. Có vẻ Như cũng găp chuyện tương tự với anh ta, chỉ là với bản tính của Như thì chắc cũng còn khá lâu họ mới có thể kết bạn với nhau. Cậu ta luôn quá vui vẻ với mọi người, Châu nghĩ đến mà không khỏi mỉm cười.
- Thường thì anh ta sẽ tự tới tìm chị, nhưng có lẽ hôm nay có gì đó, chúng ta tới nhà anh ta vậy.
Đôi mắt Như sáng lên, có lẽ “nhà của kẻ phá đám này” là thứ Như muốn tìm lâu rồi.
Không mất quá nhiều thì giờ để họ vượt qua một con đường quanh co, mờ ảo để tới 1 căn nhà ẩn giấu quen thuộc với Châu. Nhưng có gì đó không bình thường, thế giới này luôn lộn xộn, nhưng không hề đổ vỡ tan nát như thế này. Châu chạy thẳng vào nhà, như có một trận chiến vừa xảy ra trong đây, dấu vết phép thuật hằn in trên bức tường và sàn nhà.
- Hy vọng hắn an toàn, cho dù kẻ nào tung ra đòn này thì hắn cũng không hề tầm thường chút nào
Như cảm khái nói
- Thật tuyệt khi thấy một người phụ nữ xinh đẹp như quý cô nói những lời vàng ngọc đó!
Một cái bóng ẩn sau tường đột ngột nổi lên, thậm chí không cần nhìn rõ thì Châu cũng nhận ra giong nói đó của ai.
- Nếu như lần cuối gặp mặt quý bà không đánh đuồi tôi khỏi công trình ngiên cứu của mình thì hẳn tôi đã mời quý cô một điệu nhảy lãng mạn dưới trăng để thể hiện tình yêu nồng cháy của mình rồi
Kenvin kịp lắc người để né lá bùa Như ném thẳng vào mặt mình. Phải mất cả một thời gian lâu lắc để can 2 người ra.Như đứng khoanh tay, mím chặt đôi môi của mình, tỏ vẻ muốn ăn tươi nuốt sống anh chàng đỏm dánh kia nhưng không nói hay làm gì nữa. Kenvin không đùa với Như nữa mặc dù thỉnh thoảng vẫn đưa ánh mắt gian xảo cố tình cho Như thấy.
- Cậu hỏi chuyện gì xảy ra à? Chính xác là mình đang muốn hỏi cậu đây: sao cậu biết 1 cô gái xinh thế này mà giờ mới……..à…à….à…ừm….. cậu gây chuyện với tên thầy bùa nào mà hắn kéo cả lũ xác sống tới đây, luôn mồm gào thét, đập phá và tìm kiếm 1 thanh gươm nào đó mà mình chẳng biết tí gì cả. Thật là phiền phức, nếu hắn chịu đem theo “mặt hàng trao đổi’ như cậu thì chả phải dễ hơn ư, ….
Mặc kệ cái nhìn quắc mắt của Như vào Kenvin, Nhân vả Châu đều quay đầu nhìn nhau:
- Ở đây chỉ có 1 thanh gươm nổi tiếng thôi, sao chúng lại bỏ đi giữa chừng vậy?
- Nghe nói hắn tìm được người giữ thanh kiếm đó rồi và đang đi tìm hắn, mặc kệ hắn chứ, hắn tưởng người ở đây dễ xơi vậy sao, và xinh….
Kenvin giật mình té ra khỏi chỗ ngồi khi Nhân và Châu đều bật dậy nhanh như chớp
- Chúng ta phải đi ngay, người đó không có khả năng tự vệ
[/SPOIL]
Hy vọng giữ được phong độ





Nhưng thấy Châu hao hao Nghi. MÀ tui thấy cậu vận dụng phong thủy rất hợp. Hồi đó có quả đấm vận dụng cái hoa văn trống đồng cũng độc đáo lắm 





