hố hố, chưa cần nói đến cái lí tưởng, chỉ tạm nói đến cái phương thức của Bố và Phi tìm được lí tưởng của mình. Bố tự tìm ra, Phi đi theo người khác, thế chẳng phải cái lí tưởng của người khác đến lúc sai thì chính là mình sai sao? mà cho dù cái lí tưởng ấy đúng thì cũng có phải là lí tưởng của mình đâu?
thế thì rốt cuộc Phi đâu có tìm ra lí tưởng gì sất mà chỉ là một con rối? một trong những ví dụ điển hình chính là những bác "tả khuynh" trước cải cách, cá gì Đảng nói cũng "ừ đúng", "ừ chân lý" để rồi ào ào mà làm theo như bọn khùng
Sai sai, thế Bác Hồ đi tìm đường cứu nước, mọi người theo thì gọi là ngu sao?
chẳng phải cái lí tưởng của người khác đến lúc sai thì chính là mình sai saoĐúng, mình sai, do ko biết chọn lựa, đến nỗi lầm lỡ như thế thì sai wá rõ rùi
mà cho dù cái lí tưởng ấy đúng thì cũng có phải là lí tưởng của mình đâu?lolzzz, lý tưởng đưa ra, ko phải cho 1 mình người làm ra đi, mà cho người khác cùng theo, thế mới có tính lý tưởng đựơc, Bị đưa ra, Phi thấy hay mà theo cũng ko có gì là lạ. Mà thật ra, do 3 anh em Lưu Quan Trương có cùng lý tưởng nên mới cùng nhau kết nghĩa thui, cái ấy gọi là ý tưởng lớn thì gặp nhau ^.^
thế thì rốt cuộc Phi đâu có tìm ra lí tưởng gì sất mà chỉ là một con rốiSai rùi, rối thì ko biết suy nghĩ về hành động của nó, Phi thì biết suy nghĩ, thế thôi. Còn vụ tả khuynh thì nói thật, đó chỉ là số ít người mù quáng, còn đa số đều biết phân biệt đúng sai cả, mà ko biết những người cãi chầy, cãi cối, có theo khuynh hướng tả khuynh ko nhỉ, điển hình như ai đó
kế sách túm vợ của Bố có gì là thua kém kế của Trần Cung? nhỡ đúng như lời Điêu Thuyền, Bố vừa kéo quân ra cái bên trong nổi loạn bắt giết (sợ không giết mới nguy ) vợ con Bố thì chẳng phải là cái kế kém cỏi ấy làm cho Bố không được kéo dài thời gian bên vợ con à?
Bởi thế mới nói, ai biểu mất lòng chư tướng, để rùi chẳng có thằng nào đáng tin mà dùng, ấy là lỗi của Lu Bu, trách ai bi giờ, mí thằng ngu mà còn kiêu căng như hắn chưa chết non là may lém rùi
cuối cùng thì biết sai mà sửa lỗi, còn Trương Phi thì cứ mê muội đến cả đời
Đúng, biết sai mà sửa, sửa bằng cách giết cha, rùi lại vờ phạm sai (vì danh lợi nên giả bộ mắt kém), theo phản thần, rùi lại sửa. Hà hà, Lu BU wả là biết sửa sai, CÒn Phi thì chẳng có gì gọi là mê muội khi đi theo lý tưởng cao đẹp cả, sống vì nó ko gọi là mê muội
hố hố, Lã Bố không nhìn ra ai vì Bố là người quyết đoán tự tin, đâu có như Trương Phi suốt ngày phải giương mắt tìm người có cái lí tưởng hay hay đề vay mượn gắn tạm bợ lên trán mà chiến đấu, thế nên như Bố là không thèm nhìn còn Trương Phi là nhìn lòi con mắt mà vẫn không ra
Đúng đúng, kẻ kiêu căng ngu ngốc như hắn thì nào có biết đến ai, biết đến thân hắn là mừng lắm rùi, bởi thế nên mới chít, kiêu binh tất bại mà, người như thế mà cũng mơ đến bá nghiệp, đúng là yếu mà khoái ra gió, chẳng biết lượng sức mình, lại còn đưa ra lý tưởng hão, đáng chết, đáng chết
đúng rồi, DCP nhìn vào sự thật khách quan là... suy nghĩ của người khác , không biết DCP định nghĩa sự thật khách quan là cái chi chi
lolzzzz, cái ấy là những suy nghĩ giống nhau thui, chẳng phải của ai cả, người này nghĩ ra thì có thể người khác cũng nghĩ ra, đơn giản thế mà wiwi lại cố ko hiểu, cố chụp mũ cho tui sao >.<, còn định nghĩa khách quan, chủ quan; sự thật và duy ý chí mà wiwi còn thắc mắc thì chắc wiwi ko nên vào tranh luận trong này nữa, hì hì, lần sau đừng giả vờ ngây ngô để chuyển cảnh như thế nữa
câu này có cái ý mở rộng là "có chính kiến thì không cần nhìn ai, còn đầu rỗng vô tri thì phải lòi mắt mà nhìn người có cái chính kiến hay hay để bám theo"
Lời bàn: kẻ ko cần nhìn ai thì rốt cuộc ngu vẫn là ngu, còn kẻ biết mình, biết ta, ai hay thì học hỏi mới là khôn
vậynói Phi bản chất nô bộc nghe nó hay hơn
Ài, cái này nói thằng Lu Bu hả >.<, thấy nó lúc đầu theo Đinh Nguyên, Đổng Trác còn hơn thế nữa cơ, giống y con ... trung thành với chủ í