hey! vào đây bàn tiếp về Lu Bu
cigar nói:
Cái đó gọi là phán xét cá nhân người khác dựa vào thất bại của họ.
Tôi công nhận 1 điều:Lã Bố là một người bội tín,Lã Bố là một thằng nhát chết,nhưng chắc bạn cũng chỉ nghĩ là Bố nhát chết mà chưa hiểu tại sao,thôi để tôi nói luôn,làm một thằng tướng thì chỉ có tâm nguyện phục vụ cho chủ tướng nó,có chết cũng xem như là nó hoàn thành nhiệm vụ rồi,còn thằng LB,bản thân nó là chủ tướng rồi,nếu nó can tâm hi sinh thì quá vô ích,vì không cho ai ,không để làm gì cả,vì vậy việc nó sợ chết thì cũng chưa hẳn là "sợ"..
Còn nếu so LB với mấy người kia thì cứ xem cái bài trên của tôi thì rõ.
Còn bội tín???Trong chiến tranh có cạnh tranh với nhau,có một chút bội tín thì cũng là chuyện thường tình
guan_yu000 nói:
Chỉ được cái võ biền mà làm càn,khoái xông pha mà k0 chịu suy nghĩ.
Khi Tháo cưỡi ngựa xông lên trận tiền,có người hỏi tại sao thì Tháo bảo:"ta không chịu lên thì ai chịu lên nữa" vậy có thể xem là xông pha mà không chịu suy nghĩ không nhỉ
Trích dẫn:
hạng vũ
HV hoàn toàn có thể đánh bại Bang nếu ông ta về Giang Đông,nhưng vì ông cảm thấy mệt mỏi với cuộc chiến tranh vô nghĩa này nên ông can tâm tìm đến cái chết,hình tượng Hạng Vũ ở bờ sông là hình tượng của một người anh hùng thất trận,không phải là một kẻ ngu si mà chết ...
người xưa đều có chung nhận xét Lu bu chỉ là kẻ dũng phu,ngoài võ công khỏe mạnh ra chẳng có gì để đáng nói,và quả nhiên tới nay nhiều người vẫn k0 thay đổi ý kiến.Hắn được nhắc đến như để tôn vinh thêm Vương doãn,điêu thuyền,và để cho chúng ta cười nhạo về hắn.
Xưa Lu bu cậy mình võ cao,sức địch muôn người mà ỷ thế ,lâm trận cứ khoái xông pha chém giết mà k0 sợ bất trắc.trận hổ lao quan ,giữa bao nhiều chiến tướng mà hắn vẫn ngang tàn.đánh bao nhiêu tướng đều thắng,tung hoành giữa chiến trường,do đó hắn dương dương tự đắc cho mình là vô địch.Đến khi bị tam anh quần cho thì lại cong đuôi chạy.Như thế chẳng khác làm trò cười cho thiên hạ.Xưa ,chỉ những lúc nguy nan thì thì các danh tướng mới đột phá vào giữa chiến trường,hoặc là để binh sĩ đang suy nhược tinh thần mà lên cao sĩ khí,hoặc là có sách lược mới làm,còn k0 thì dùng tài thao lược ra mà dùng.Xem Bố trước sau thì chỉ có mỗi cái dũng phu,đụng trận là cứ ào ra chém giết.k0 biết gì là trời đất.
Xưa trận Hạ bì và nhiều trận khác Trần cung nhiều lần hiến mưu mà k0 dùng,để cho cái tôi cuồng si lấn hết lý trí.khiến cho bao nhiêu nhân tài chán ghét mà bỏ đi,hoặc chả ai thèm tới.Xưa ,hầu như ai cũng khinh thường Bố,thân là chủ tướng mà để cho binh sĩ oán ghét ,lại chẳng có kế sách gì đối phó,tướng duới quyền đua nhau làm phản,lại bị thuộc hạ bắt trói nộp cho Tào tháo.Xem ra ,Lu bu ngoài tài đánh lộn ra có tài chi nữa.
cigar nói:
Khi Tháo cưỡi ngựa xông lên trận tiền,có người hỏi tại sao thì Tháo bảo:"ta không chịu lên thì ai chịu lên nữa" vậy có thể xem là xông pha mà không chịu suy nghĩ không nhỉ
tào tháo xông lên là ngó trước ngó sau,xem xét tình hình rồi mới xông lên,chủ yếu là khích lệ binh sĩ,còn Lu bu trước sau đều chỉ cái tính hữu dũng vô mưu y chóc Trương cáp máu thắng Ngụy diên mà chết thảm dưới vạn tên.
cigar nói:
Còn nếu so LB với mấy người kia thì cứ xem cái bài trên của tôi thì rõ.
Còn bội tín???Trong chiến tranh có cạnh tranh với nhau,có một chút bội tín thì cũng là chuyện thường tình
xưa Tề hoàn công dùng chữ tín với chư hầu mà lên ngôi bá chủ,khiến cho Sở hùng mạnh chịu thu mình k0 dám đụng đến.
Xưa Lu bu bị bắt,do chữ tín của hắn bị chuột gặm ,nên tào tháo ngán ngẩm,dẫu thích cái tài dũng phu của Bố ,mà vẫn sợ hắn làm phản ,nên đành đem giết.
Ngoài ra thì có việc nào mà con giết cha,tội nghịch tử tày tời mà thiên hạ khen ngợi k0.Lu bu trước giết đinh nguyên,sau giết đổng trác,trước sau đều chỉ vì cái phú quý,nhan sắc.Người mà coi trọng nhan sắc,tiên tài hơn lý trí,đang tâm làmm việc mà ngàn đời nguyền rủa mà ta k0 chê bai,khinh thường mới lạ.
Xưa Lu bu nghênh ngang hoành hoành ngang dọc chiến trường,gắp tướng chém tướng gặp lính chém lính,k0 sợ trời đất lạ gì,tưởng là anh hùng lập thiên địa,nhưng khi bị Tháo bắt thì quỳ lạy van xin địch tha mạng,rủ lòng thương=cách làm của bọn tiểu nhân,khiến cho Trần cung xỉ vả,nguyền rủa,Trương liêu cười khinh miệt,binh sĩ cười coi thường.Quả nhiên lu bu là người lợi hại.
nói về Lưu bang,tuy là 1 tên đình trưởng,trước sau đều có nhều tật xấu,giàu lòng ích kỷ.Nhưng lại biết tụ tập quần hùng,giương cao ngọn cờ nhân nghĩa,biết thu phục nhân tâm,lại lấy nhân mà đối đãi.Khiến cho nhân dân thờ phụng ,mà đi theo nườm nướp khác chi với Lưu bị.,khiến cho Phạm tăng trước đã lao động đường phố Hạng vũ đến khi gặp Bang thì thốt lên xem ra ta đã chọn lầm chủ rồi.,khiến cho bao người tài như trương tử phòng,hàn tín,phàm khoái,trần bình,tiêu hà.....sống chết mà lao động đường phố tá.,khiến cho bao quân sĩ Sở cảm tín mà bỏ Sở chạy sang,khiến cho Anh bố,bành việt từ mạnh mà theo cái nhân về đầu Hán.Lại nữa,bang lại biết dùng người,dùng tài,k0 bỏ phí tài năng,làm cho nhân tài đem hết tài sở học mà hết lòng lao động đường phố tá ,khiến cho Hàn tín khi hỏi về tài dùng binh.Tín cho mình có thể điều khiển thiên binh vạn mã ,nhưng k0 thể so với Bang ,có tài cầm tướng.
còn Hạng Vũ,trước sau đều dùng cái vũ lực độc ác,khiến cho nhân dân kinh sợ,dùng những thủ đoạn bỉ ổi như bắt cha mẹ con người ta ra mà uy hiếp.có người tài mà k0 biết sử dụng.lại hay ỷ khỏe mà khoái xông pha chiến tuyến.bao lần mắc mưu hàn tín và lưu bang.khiến cho phạm tăng,và bao người khác khuyên can k0 được lắc đầu ngao ngán.
Việc chiến sự có thể thắng có thể thua,nhưng người có tầm nhìn ắt sẽ rõ thắng bại về phe nào.Vì thế Trần bình,hàn tín ,anh bố,bành việt,hạng bá...đều bỏ về Hán hết.
Xem ra cách bàn luận của mấy các hạ quả là phàm lắm ru.