dangtrandang
Youtube Master Race
- 7/2/11
- 6
- 1
_ Hôm nay là 1 đêm buồn,thật sự rẩt buồn đối với tôi.Trước 5p đây thôi.Tôi còn rất vui,và chẳng phải suy nghĩ điều gì phải làm mình buồn như thế này cả.Thế nhưng,trong lúc đang nói chuyện với khách hàng.Bổng dưng cái chiếc điện thoại chết tiệt ấy lại vang lên tiếng chuông của tin nhắn tơi.Ừ thì tin nhắn thôi mà làm gì phải buồn cơ chứ.Thế nhưng khi bản nhạc chuông ấy vang lên.Thì tôi đã biết tin nhắn đó là của ai gửi tới rồi.Tôi bồn chồn cầm cái điện thoại lên .Nhưng trong tim tôi bỗng dưng có cảm giác rất khó tả nó hồi hộp,run sợ 1 điều gì đó.Mà thật ra cũng chẳng còn gì,mà phải làm tôi sợ thêm nữa cả.
_Chắc tới lúc này các bác cũng đã đoán ra được tin nhăn đó của ai rùi phải không.Ừ đúng rùi nó là cái tin nhắn mà người yêu cũ của tôi gửi tới.Đó cũng là mối tình đầu của tôi.Nó vượt qua rẩt nhiều gian khổ thế mà cuồi cùng.Nó lại kết thúc 1 cách lảng xẹt.Tôi buồn tôi hận cuộc đời sao khốn nạn quá.Yêu nhau 7 tháng trên mạng ,chả được gặp nhau như những đôi tình nhân bình thường.Thế mà lại vui lắm các bác ạ.Rồi niềm mong ước cũng thành sự thật chúng tôi được gặp nhau sau 7 tháng trời xa cách.Ừ thì chúng tôi yêu nhau nhiều lắm.Nhưng cuối cùng sau tròn 1 năm yêu nhau.E nói" mình chia tay a nhé!E vẫn chưa quên được người trước đó".Tôi gần như suy sụp,cuộc sổng chẳng còn gì là niềm vui hay cảm giác buồn là gì.Đối với tôi chỉ còn 1 cái xác mà không có hồn.
_Tôi cố gắng níu kéo e trở về bên cạnh.Thế mà tất cả điều đó gần như là con số 0.Tôi cảm thấy mình càng ngày càng trở nên thảm bại.Làm việc gì cũng đỗ bễ,chẳng thể nào tập trung được bất cứ việc gì.Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua.1 ngày 2 ngày 3 ngày rùi lại 1 tuần 2 tuần.Tôi nhớ đến e,ngày trước thì nhớ thường xuyên.Nhưng rồi sao gần 1 năm.Khoảng thời gian cũng bằng với khoảng thời gian chung tơi yêu nhau.Có lúc tôi chẳng còn nhớ đến sự hiện diện của e trong cuộc đời tôi nữa.Với tôi,sau cú vấp ngã này,nó đã để lại cho tôi rất nhiều vết xước trong trái tim này.Nó giúp tôi trở nên cứng rắng hơn,lạnh lùng hơn bao giờ hết.Tôi bây giờ chẳng còn giống như tôi trước kia.Ai cũng sợ tôi nễ tôi,thế nhưng có lúc tôi cảm giác sao mà mệt mõi quá khi phải cố gắng tạo cho mình 1 võ bọc như thế.Nếu không làm như thế,thì tôi chỉ là 1 thằng bình thường k hơn k kém.Mà cũng vì tôi bình thường quá nên mới mất e tôi.
_Phải chăng thước đo của mọi người là phải bắt chước giống như họ.Phải là ăn chơi như thế này,nhậu nhẹt như thế kia.Sẳn sàng bắt nạt mọi người xung quanh,hay sẳn sàng chi ra những món tiền k biết dùng vào việc gì.Để được mọi người xung quanh nể mình sợ mình.Tôi cảm thấy rất mệt mõi với những việc đó.Thế nhưng không làm như thế tôi gần như sống tách biệt với mọi thứ xung quanh tôi.Tôi chỉ thích làm những việc khác những người bình thường làm mà thôi.Tôi không điên mà đó chỉ là style riêng mà ở đó mới chính là tôi thật sự.
_Tôi không phải là người hay cáu gắt mọi người xung quanh.Và cũng càng không phải là người thích ăn chơi.Quậy phá thế mà cuộc sống không cho phép.Đến bây giờ khi nhìn lại những gì có trong tay sau 1 năm đứng dậy.Tôi cảm thấy mình già dặn hơn bao giờ hết.Không còn ngu ngơ như 1 thằng mới yêu lần đầu.Thay vào đó là 1 thằng đã nếm trải quả rất nhiều cuộc tình.Mà thật sự ở đó tôi chả có tí cảm giác nào.Tim tôi gần như chai sạn trước đàn bà.
_Và đến hôm nay,khi nhận được cái tin nhăn ấy.Tôi lại buồn,buồn thật sự.E nói "e về quê đây a,e không muốn đi học tiếp đại học nữa.Và e sẽ lấy chồng.Chào a".Tôi đọc dòng tin nhắn ấy tôi bàng hoàng,trong tim tôi lại có cảm giác đau nhói.Mà thật sự tôi cũng chả có quyền phải đau nhói.Vì thật sự e nó đã xa tôi quá lâu rồi.Có lúc tôi ước gì đây chỉ là mơ,hoặc tin nhăn ấy đừng bao giờ tới số điện thoại của tôi.Hãy để cho e ấy ra đi 1 cách lặng lẽ.Như cách mà 1 năm về trước e đã làm với tôi điều đó.
_Và bây giờ khi chỉ còn lại mình tôi với chiếc máy vi tính.Tôi thèm được có cảm giác e bên cạnh,thế nhưng đó chỉ là mơ mà thôi.Tôi muốn bay tới chổ e để cầm lấy tay e và nói rằng: "a còn yêu e nhiều lắm.E có thể đừng lấy người đó được không.".Thế nhưng lý trí lại mách bảo rằng đó chỉ là 1 giấc mơ mà thôi.Và trong giấc mơ ấy e đã tỉnh từ rất lâu rồi.Chỉ có tôi là vẫn còn ngu ngơ trong giấc mơ ấy mà thôi.
Cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian quý bau đọc 1 chút tâm sự của tôi.Khi nhận được tin nhắn e lấy chồng.Còn nhiều thứ tôi muốn nói lắm.Nhưng nó cứ nghẹn lại cổ họng mà tôi k thể nói hay viết tiếp được lời nào.Cỏ lẻ hết đêm nay tôi sẽ viết tiếp những gì còn lại mà tôi muốn nói ra hết để mà cảm thấy nhẹ lòng.Cảm ơn mọi người!
_Chắc tới lúc này các bác cũng đã đoán ra được tin nhăn đó của ai rùi phải không.Ừ đúng rùi nó là cái tin nhắn mà người yêu cũ của tôi gửi tới.Đó cũng là mối tình đầu của tôi.Nó vượt qua rẩt nhiều gian khổ thế mà cuồi cùng.Nó lại kết thúc 1 cách lảng xẹt.Tôi buồn tôi hận cuộc đời sao khốn nạn quá.Yêu nhau 7 tháng trên mạng ,chả được gặp nhau như những đôi tình nhân bình thường.Thế mà lại vui lắm các bác ạ.Rồi niềm mong ước cũng thành sự thật chúng tôi được gặp nhau sau 7 tháng trời xa cách.Ừ thì chúng tôi yêu nhau nhiều lắm.Nhưng cuối cùng sau tròn 1 năm yêu nhau.E nói" mình chia tay a nhé!E vẫn chưa quên được người trước đó".Tôi gần như suy sụp,cuộc sổng chẳng còn gì là niềm vui hay cảm giác buồn là gì.Đối với tôi chỉ còn 1 cái xác mà không có hồn.
_Tôi cố gắng níu kéo e trở về bên cạnh.Thế mà tất cả điều đó gần như là con số 0.Tôi cảm thấy mình càng ngày càng trở nên thảm bại.Làm việc gì cũng đỗ bễ,chẳng thể nào tập trung được bất cứ việc gì.Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua.1 ngày 2 ngày 3 ngày rùi lại 1 tuần 2 tuần.Tôi nhớ đến e,ngày trước thì nhớ thường xuyên.Nhưng rồi sao gần 1 năm.Khoảng thời gian cũng bằng với khoảng thời gian chung tơi yêu nhau.Có lúc tôi chẳng còn nhớ đến sự hiện diện của e trong cuộc đời tôi nữa.Với tôi,sau cú vấp ngã này,nó đã để lại cho tôi rất nhiều vết xước trong trái tim này.Nó giúp tôi trở nên cứng rắng hơn,lạnh lùng hơn bao giờ hết.Tôi bây giờ chẳng còn giống như tôi trước kia.Ai cũng sợ tôi nễ tôi,thế nhưng có lúc tôi cảm giác sao mà mệt mõi quá khi phải cố gắng tạo cho mình 1 võ bọc như thế.Nếu không làm như thế,thì tôi chỉ là 1 thằng bình thường k hơn k kém.Mà cũng vì tôi bình thường quá nên mới mất e tôi.
_Phải chăng thước đo của mọi người là phải bắt chước giống như họ.Phải là ăn chơi như thế này,nhậu nhẹt như thế kia.Sẳn sàng bắt nạt mọi người xung quanh,hay sẳn sàng chi ra những món tiền k biết dùng vào việc gì.Để được mọi người xung quanh nể mình sợ mình.Tôi cảm thấy rất mệt mõi với những việc đó.Thế nhưng không làm như thế tôi gần như sống tách biệt với mọi thứ xung quanh tôi.Tôi chỉ thích làm những việc khác những người bình thường làm mà thôi.Tôi không điên mà đó chỉ là style riêng mà ở đó mới chính là tôi thật sự.
_Tôi không phải là người hay cáu gắt mọi người xung quanh.Và cũng càng không phải là người thích ăn chơi.Quậy phá thế mà cuộc sống không cho phép.Đến bây giờ khi nhìn lại những gì có trong tay sau 1 năm đứng dậy.Tôi cảm thấy mình già dặn hơn bao giờ hết.Không còn ngu ngơ như 1 thằng mới yêu lần đầu.Thay vào đó là 1 thằng đã nếm trải quả rất nhiều cuộc tình.Mà thật sự ở đó tôi chả có tí cảm giác nào.Tim tôi gần như chai sạn trước đàn bà.
_Và đến hôm nay,khi nhận được cái tin nhăn ấy.Tôi lại buồn,buồn thật sự.E nói "e về quê đây a,e không muốn đi học tiếp đại học nữa.Và e sẽ lấy chồng.Chào a".Tôi đọc dòng tin nhắn ấy tôi bàng hoàng,trong tim tôi lại có cảm giác đau nhói.Mà thật sự tôi cũng chả có quyền phải đau nhói.Vì thật sự e nó đã xa tôi quá lâu rồi.Có lúc tôi ước gì đây chỉ là mơ,hoặc tin nhăn ấy đừng bao giờ tới số điện thoại của tôi.Hãy để cho e ấy ra đi 1 cách lặng lẽ.Như cách mà 1 năm về trước e đã làm với tôi điều đó.
_Và bây giờ khi chỉ còn lại mình tôi với chiếc máy vi tính.Tôi thèm được có cảm giác e bên cạnh,thế nhưng đó chỉ là mơ mà thôi.Tôi muốn bay tới chổ e để cầm lấy tay e và nói rằng: "a còn yêu e nhiều lắm.E có thể đừng lấy người đó được không.".Thế nhưng lý trí lại mách bảo rằng đó chỉ là 1 giấc mơ mà thôi.Và trong giấc mơ ấy e đã tỉnh từ rất lâu rồi.Chỉ có tôi là vẫn còn ngu ngơ trong giấc mơ ấy mà thôi.
Cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian quý bau đọc 1 chút tâm sự của tôi.Khi nhận được tin nhắn e lấy chồng.Còn nhiều thứ tôi muốn nói lắm.Nhưng nó cứ nghẹn lại cổ họng mà tôi k thể nói hay viết tiếp được lời nào.Cỏ lẻ hết đêm nay tôi sẽ viết tiếp những gì còn lại mà tôi muốn nói ra hết để mà cảm thấy nhẹ lòng.Cảm ơn mọi người!


...... Nhưng nghĩ đến gia đình thì CHẾT là BẤT HIẾU với thân sinh 

