Em mệt quá các bác. Thực ra cũng ko phải chuyện mới mẻ gì, nhưng tự dưng bữa nay nhiều thứ quá em thấy hơi căng thẳng. Reg cái nick vô tâm sự.
Chuyện đầu là chuyện họ hàng các bác à. Nhà em nói ra thì cũng tương đối khá giả. Mà các bác biết đấy, kiểu dân quê ngày xưa sau chiến tranh lên thành phố, có cái giỏ với bộ đồ rồi vất vả mấy chục năm mới gây dựng được. Em sinh ra thì gia đình cũng ổn ổn rồi, nghe anh em kể chuyện lúc em chưa ra đời thấy thương gì đâu. Mà lúc em còn nhỏ cũng chả phải là sướng gì, lúc học mẫu giáo đã biết cái gì gọi là người ta tới nhà hỏi thì nói ko có ai ở nhà, vì sợ đó là chủ nợ. Nói ngắn ngắn vậy để thấy kiếm tiền nó cay đắng cỡ nào.
Vậy mà có cái thứ họ hàng, mang tiếng là anh em ruột thịt mà cái gì cũng phải là tiền hết. Đến nhà chơi, ko xin tiền gia đình em thì cũng nhìn qua khen cái này đẹp quá ha, chắc mắc lắm cái mẹ gì đó. Gặp bà ngoại em thương con còn kêu lấy đồ ăn đem về. Em là em thấy chướng lắm, nhưng thôi, người lớn chưa có ý kiến gì thì mình nói vô làm gì.
Mà nói chung mẹ em kiểu thương anh em, mà cũng hơi mù quáng, thấy ai khó là cho. Mà bao năm nay, cho hoài mà mấy người đó có biết làm ăn cái chó gì đâu, bày ra làm (vốn mẹ em cho), cái dẹp tiệm. Mà góp ý nói làm cái này cái kia ko dc đâu, thì khó chịu bảo là ko muốn cho. Gần đây cũng lại có vụ mượn (nói mượn chứ thường là éo bao h trả) để làm ăn. Mà em nghe mùi là biết ko dc rồi, tại vì bản thân ko có trình độ trong lĩnh vực đó, lại ko quen biết hàng họ gì. Mẹ em (em ko sống với bố), lúc đó cũng kẹt tiền, nên kêu đưa trước 1 nửa. Vậy mà có cái kiểu giận ko thèm lấy, nói cho thì cho hết, cho lắt nhắt vậy. Mẹ, các bác thấy hài không. Người ta làm ăn từ tay trắng còn được, đưa trước nghĩa là đã tin, cho cầm đi thuê mặt bằng này nọ, giấy tờ kinh doanh. Mà nó ko lấy thì thôi, còn quay qua nói xấu là giàu ko biết giúp đỡ anh em. Rồi nói nhiều thứ nữa mà em cũng ko tiện nói.
Em cũng biết thứ đó ko liên quan là khỏe nhất, nó nói gì kệ nó. Nhưng ngặt nỗi các bác tưởng tượng anh em của mình, sống với nhau từ nhỏ, các bác có bỏ được không. Giận thì giận vậy thôi, mẹ em là phụ nữ nữa. Nên nói chung em cũng chịu thua.
Chuyện thứ 2 chắc em hẹn khi khác kể với các bác.
Chuyện đầu là chuyện họ hàng các bác à. Nhà em nói ra thì cũng tương đối khá giả. Mà các bác biết đấy, kiểu dân quê ngày xưa sau chiến tranh lên thành phố, có cái giỏ với bộ đồ rồi vất vả mấy chục năm mới gây dựng được. Em sinh ra thì gia đình cũng ổn ổn rồi, nghe anh em kể chuyện lúc em chưa ra đời thấy thương gì đâu. Mà lúc em còn nhỏ cũng chả phải là sướng gì, lúc học mẫu giáo đã biết cái gì gọi là người ta tới nhà hỏi thì nói ko có ai ở nhà, vì sợ đó là chủ nợ. Nói ngắn ngắn vậy để thấy kiếm tiền nó cay đắng cỡ nào.
Vậy mà có cái thứ họ hàng, mang tiếng là anh em ruột thịt mà cái gì cũng phải là tiền hết. Đến nhà chơi, ko xin tiền gia đình em thì cũng nhìn qua khen cái này đẹp quá ha, chắc mắc lắm cái mẹ gì đó. Gặp bà ngoại em thương con còn kêu lấy đồ ăn đem về. Em là em thấy chướng lắm, nhưng thôi, người lớn chưa có ý kiến gì thì mình nói vô làm gì.
Mà nói chung mẹ em kiểu thương anh em, mà cũng hơi mù quáng, thấy ai khó là cho. Mà bao năm nay, cho hoài mà mấy người đó có biết làm ăn cái chó gì đâu, bày ra làm (vốn mẹ em cho), cái dẹp tiệm. Mà góp ý nói làm cái này cái kia ko dc đâu, thì khó chịu bảo là ko muốn cho. Gần đây cũng lại có vụ mượn (nói mượn chứ thường là éo bao h trả) để làm ăn. Mà em nghe mùi là biết ko dc rồi, tại vì bản thân ko có trình độ trong lĩnh vực đó, lại ko quen biết hàng họ gì. Mẹ em (em ko sống với bố), lúc đó cũng kẹt tiền, nên kêu đưa trước 1 nửa. Vậy mà có cái kiểu giận ko thèm lấy, nói cho thì cho hết, cho lắt nhắt vậy. Mẹ, các bác thấy hài không. Người ta làm ăn từ tay trắng còn được, đưa trước nghĩa là đã tin, cho cầm đi thuê mặt bằng này nọ, giấy tờ kinh doanh. Mà nó ko lấy thì thôi, còn quay qua nói xấu là giàu ko biết giúp đỡ anh em. Rồi nói nhiều thứ nữa mà em cũng ko tiện nói.
Em cũng biết thứ đó ko liên quan là khỏe nhất, nó nói gì kệ nó. Nhưng ngặt nỗi các bác tưởng tượng anh em của mình, sống với nhau từ nhỏ, các bác có bỏ được không. Giận thì giận vậy thôi, mẹ em là phụ nữ nữa. Nên nói chung em cũng chịu thua.
Chuyện thứ 2 chắc em hẹn khi khác kể với các bác.
ba mẹ mình cũng xuất tiền ra cho anh chị bà con mình mở tiệm ĐT tới tháng thì chỉ lấy 1 chút tiền để tiền cơm nhưng chỉ nói có 1 chút lật đật đưa tiền bán lại nghĩ làm chỉ là góp ý thôi mà đã vậy , tiền của ba mẹ mình còn vậy nếu tiền của họ thì k bít sao chắc chũi vào mặt quá , h` ba má mình làm ăn nhà họ thì lâu lâu có xe mới đồ mới ( xe mã, xe điện) thế mà lần nào đưa tiền cũng đưa thiếu 1m 2m vậy mới tức chứ, để cho ba mẹ mình bù tiền vào rồi trả sau vì những lần như vậy mà ba mẹ mình cũng kẹt và phải cầm cố , ba mẹ mình thì cho ae mượn thì họ k bao giờ trả hoặc trả chút ít rồi bỏ, 1 2 lần thì k nói gì cái này là nhìu lần