Siêunhâncụtchân
Donkey Kong
- 20/6/08
- 326
- 160
Có bao giờ bạn nghĩ rằng cuộc sống thật tẻ nhạt không ?
- Đôi khi tôi tự nghĩ rằng nếu sống thật tốt thì sẽ cảm thấy cuộc sống không còn tẻ nhạt nữa ? tẻ nhạt ở đây là gì ? đâu phải tôi chỉ là 1 đứa con gái được bố mẹ kưng chiều trong giàu có đâu ! Đôi khi tôi cũng nghĩ rằng những đứa trẻ khác thật may mắn , chính xác hơn là may mắn hơn tôi ! Ở tuổi này họ vô lo , chỉ học và vui cười , còn tôi thì sao ? Tôi cố gắng làm việc ! Đôi khi công việc là động lực giúp tôi , nhưng đôi khi , chính vào lúc tôi nhìn vào màn hình máy tính tôi lại cảm thấy buồn !
Đã bao giờ bạn nghĩ rằng cuộc sống con người sinh ra để làm gì chưa ?
hay bạn cũng giống như tôi , suy nghĩ 1 hồi lâu rồi gạt phắt đi rằng , sống thế nào thì kệ , đến đâu thì đến ? cuộc sống đã được sắp đặt từ khi con người mới sinh ra và lớn lên , có nụ cười , có nước mắt , có sự trưởng thành ở mọi hoàn cảnh . Đôi khi tôi rất muốn có 1 người con trai ở bên cạnh , nhưng thời gian không cho phép , tôi làm việc suốt , tới tối thì về nhà nghỉ ngơi , thời gian dành cho người ấy ở đâu , nghĩ quẩn quơ rồi lại gạt đi , con gái mà , ai chẳng muốn được vỗ về lúc mệt mỏi , mong có được sự ấm áp , lãng mạn , dù chỉ trong phút chốc nói nó là 1 điều nhạt nhẽo , thế nhưng đôi khi tôi lại thích điều đó ...
Xem nào , tháng này có lẽ không tốt rồi , mới qua sinh nhật mình , sinh nhật mình ngày 29/11 đấy , cũng thầm lặng trôi đi , hông quà , hông ai biết , đến hôm mùng 1 mới sực nhớ ra 29/11 là sinh nhật mình
vừa buồn cười , mà cũng có đôi chút tủi thân !!! lớn rồi , ai mà lại buồn vì chuyện này chứ ...
Thỉnh thoảng đầu óc lại rất hay mơ mộng , như lúc này đây , đang viết luyên tha luyên thuyên !
nhớ hồi đi học thế không biết , hồi trước suốt ngày bị bọn bạn trêu là : siêu nhân đầu nhím ...
hồi ý để tóc ngắn , suốt ngày ngồi trong lớp chúng nó cứ ngồi bịa chuyện về mình
có hôm mình bị ngã rách quần lúc đi học , lên lớp chúng nó bảo ăn mày , có thằng thì phịa ra :
- Mày buồn cười nhỉ , chiến tích cứu em nhỏ của nó đấy , lúc có 1 em nhỏ băng qua đường ô tô lao đến thế là nó lao ra cứu em nhỏ nên bị rách quần đấy
Cả lũ cười toe toét , nghĩ lại thì đấy là thời học cấp 2 , vui không chịu được ^^
lên đến cấp 3 thì tẻ nhạt , lên lớp con gái đứa nào đứa nấy toàn phấn phấn son son , có đứa còn mặc quần bó chít lòi hết cả ra nhìn thấy ghê ! Ngồi túm tụm nói xấu nhau , con trai thì ăn với chả mặc , ngồi cũng chỉ biết nói xấu như bọn con gái . Nghĩ lại mà nhớ thời cấp 2 , nhớ lắm !
Nhớ cả những lúc tụi trong lớp rủ nhau trốn học , mình trèo tường xoạc cả đũng quần , con bạn phải lấy cái cặp vắt chéo đổi để đeo ba lô của mình , để mình dùng cái cặp che đi rồi nó chửi :
- Tung tăng cho lắm vào , rách mẹ nó quần
Lắm hôm còn trêu cô giáo chủ nhiệm , cô giáo trẻ , xinh , tên là bình , chúng nó thấy cô từ tầng 1 lên lớp ( lớp tầng 2 ) là rú lên : Bình bập bình bập bình !
xong chạy toán loạn
thằng bạn bị bắt , bị làm bản kiểm điểm 
Rồi cả vụ đi tham quan , con bạn ngồi trên xe ô tô đang đi , nó mót quá không chịu được mặt nó cứ xanh lét , mà can tội ngu cơ , ai đời đi tham quan chả hiểu phởn lên hay hứng quá quên luôn cả đi tolet trước khi lên xe , đến lúc lên đi được 40 phút rồi thì bắt đầu ! đánh rắm thối um hết cả ô tô , làm bác tài phải mở cửa sổ , bọn con gái biết đấy , nhưng chỉ tủm tỉm cười , bọn con trai thì chửi : đứa nào đánh bom sinh học thế , đớp cho lắm vào , thối quá , toàn mùi trứng luộc :whew:
Ôi cấp 2 của tôi , nhớ cả vụ lần đầu tiên trong đời được gửi thư tình , sướng cả đêm , nửa đêm đang ngủ nằm cạnh mẹ , bật dậy cười ê hê hê
đến hôm sau mới biết là bọn bạn nó viết trêu mình , vừa ngượng vừa buồn , thế là tối hôm ý về lần đầu tiên khóc vì 1 tờ giấy , 1 mối tình
ứ hự T_T
vui nhất là vụ ngồi nghịch bút xóa, hôm ý bút xóa của mình bị hỏng , mình vứt cho thằng mọi ngồi dưới , thằng ý chuyên gia moi ruột bút bi ra ngậm , nó cầm lấy nó ngồi nghịch 1 lúc , mực bút xóa tung tóe hết ra bàn , nó chấm chấm cái đầu bút bi vào đống mực , đầu bít bi hình tròn , nó rình thằng sơn chuột đang ngồi vẽ nghịch , thằng sơn chuột có cả quả nốt ruồi ve chó ở ngay má , to đùng đoàng , nó chấm 1 phát cái đầu bút bi dính bút xóa vào má thằng sơn chuột ...
- DMM mày làm gì thế , ông oanh mày bây giờ - Sơn chuột
- Ha ha , công nghệ tẩy nốt ruồi đỉnh cao không để lại sẹo , không gây đau đớn !
hôm ý ngồi cười chảy cả nước mắt , rồi được cả thằng béo ngồi bên cạnh mình suốt ngày bị bọn con trai sờ ngực
suốt ngày nghe nó hét
Nào , làm gì thế , chúng mày bi điên à , thằng chó

còn bao nhiêu truyện , ôi !!! hôm khác kể thôi , nhớ quá , vừa nhớ lại vừa vui , cười toe toét !
Ước gì được quay trở lại dù là 1 s , để nhớ lại nhỉ ...
- Đôi khi tôi tự nghĩ rằng nếu sống thật tốt thì sẽ cảm thấy cuộc sống không còn tẻ nhạt nữa ? tẻ nhạt ở đây là gì ? đâu phải tôi chỉ là 1 đứa con gái được bố mẹ kưng chiều trong giàu có đâu ! Đôi khi tôi cũng nghĩ rằng những đứa trẻ khác thật may mắn , chính xác hơn là may mắn hơn tôi ! Ở tuổi này họ vô lo , chỉ học và vui cười , còn tôi thì sao ? Tôi cố gắng làm việc ! Đôi khi công việc là động lực giúp tôi , nhưng đôi khi , chính vào lúc tôi nhìn vào màn hình máy tính tôi lại cảm thấy buồn !
Đã bao giờ bạn nghĩ rằng cuộc sống con người sinh ra để làm gì chưa ?
hay bạn cũng giống như tôi , suy nghĩ 1 hồi lâu rồi gạt phắt đi rằng , sống thế nào thì kệ , đến đâu thì đến ? cuộc sống đã được sắp đặt từ khi con người mới sinh ra và lớn lên , có nụ cười , có nước mắt , có sự trưởng thành ở mọi hoàn cảnh . Đôi khi tôi rất muốn có 1 người con trai ở bên cạnh , nhưng thời gian không cho phép , tôi làm việc suốt , tới tối thì về nhà nghỉ ngơi , thời gian dành cho người ấy ở đâu , nghĩ quẩn quơ rồi lại gạt đi , con gái mà , ai chẳng muốn được vỗ về lúc mệt mỏi , mong có được sự ấm áp , lãng mạn , dù chỉ trong phút chốc nói nó là 1 điều nhạt nhẽo , thế nhưng đôi khi tôi lại thích điều đó ...
Xem nào , tháng này có lẽ không tốt rồi , mới qua sinh nhật mình , sinh nhật mình ngày 29/11 đấy , cũng thầm lặng trôi đi , hông quà , hông ai biết , đến hôm mùng 1 mới sực nhớ ra 29/11 là sinh nhật mình
vừa buồn cười , mà cũng có đôi chút tủi thân !!! lớn rồi , ai mà lại buồn vì chuyện này chứ ...Thỉnh thoảng đầu óc lại rất hay mơ mộng , như lúc này đây , đang viết luyên tha luyên thuyên !

nhớ hồi đi học thế không biết , hồi trước suốt ngày bị bọn bạn trêu là : siêu nhân đầu nhím ...
hồi ý để tóc ngắn , suốt ngày ngồi trong lớp chúng nó cứ ngồi bịa chuyện về mình
có hôm mình bị ngã rách quần lúc đi học , lên lớp chúng nó bảo ăn mày , có thằng thì phịa ra :- Mày buồn cười nhỉ , chiến tích cứu em nhỏ của nó đấy , lúc có 1 em nhỏ băng qua đường ô tô lao đến thế là nó lao ra cứu em nhỏ nên bị rách quần đấy

Cả lũ cười toe toét , nghĩ lại thì đấy là thời học cấp 2 , vui không chịu được ^^
lên đến cấp 3 thì tẻ nhạt , lên lớp con gái đứa nào đứa nấy toàn phấn phấn son son , có đứa còn mặc quần bó chít lòi hết cả ra nhìn thấy ghê ! Ngồi túm tụm nói xấu nhau , con trai thì ăn với chả mặc , ngồi cũng chỉ biết nói xấu như bọn con gái . Nghĩ lại mà nhớ thời cấp 2 , nhớ lắm !
Nhớ cả những lúc tụi trong lớp rủ nhau trốn học , mình trèo tường xoạc cả đũng quần , con bạn phải lấy cái cặp vắt chéo đổi để đeo ba lô của mình , để mình dùng cái cặp che đi rồi nó chửi :
- Tung tăng cho lắm vào , rách mẹ nó quần
Lắm hôm còn trêu cô giáo chủ nhiệm , cô giáo trẻ , xinh , tên là bình , chúng nó thấy cô từ tầng 1 lên lớp ( lớp tầng 2 ) là rú lên : Bình bập bình bập bình !
xong chạy toán loạn
thằng bạn bị bắt , bị làm bản kiểm điểm 
Rồi cả vụ đi tham quan , con bạn ngồi trên xe ô tô đang đi , nó mót quá không chịu được mặt nó cứ xanh lét , mà can tội ngu cơ , ai đời đi tham quan chả hiểu phởn lên hay hứng quá quên luôn cả đi tolet trước khi lên xe , đến lúc lên đi được 40 phút rồi thì bắt đầu ! đánh rắm thối um hết cả ô tô , làm bác tài phải mở cửa sổ , bọn con gái biết đấy , nhưng chỉ tủm tỉm cười , bọn con trai thì chửi : đứa nào đánh bom sinh học thế , đớp cho lắm vào , thối quá , toàn mùi trứng luộc :whew:
Ôi cấp 2 của tôi , nhớ cả vụ lần đầu tiên trong đời được gửi thư tình , sướng cả đêm , nửa đêm đang ngủ nằm cạnh mẹ , bật dậy cười ê hê hê

đến hôm sau mới biết là bọn bạn nó viết trêu mình , vừa ngượng vừa buồn , thế là tối hôm ý về lần đầu tiên khóc vì 1 tờ giấy , 1 mối tình
ứ hự T_Tvui nhất là vụ ngồi nghịch bút xóa, hôm ý bút xóa của mình bị hỏng , mình vứt cho thằng mọi ngồi dưới , thằng ý chuyên gia moi ruột bút bi ra ngậm , nó cầm lấy nó ngồi nghịch 1 lúc , mực bút xóa tung tóe hết ra bàn , nó chấm chấm cái đầu bút bi vào đống mực , đầu bít bi hình tròn , nó rình thằng sơn chuột đang ngồi vẽ nghịch , thằng sơn chuột có cả quả nốt ruồi ve chó ở ngay má , to đùng đoàng , nó chấm 1 phát cái đầu bút bi dính bút xóa vào má thằng sơn chuột ...
- DMM mày làm gì thế , ông oanh mày bây giờ - Sơn chuột
- Ha ha , công nghệ tẩy nốt ruồi đỉnh cao không để lại sẹo , không gây đau đớn !
hôm ý ngồi cười chảy cả nước mắt , rồi được cả thằng béo ngồi bên cạnh mình suốt ngày bị bọn con trai sờ ngực
suốt ngày nghe nó hét Nào , làm gì thế , chúng mày bi điên à , thằng chó

còn bao nhiêu truyện , ôi !!! hôm khác kể thôi , nhớ quá , vừa nhớ lại vừa vui , cười toe toét !
Ước gì được quay trở lại dù là 1 s , để nhớ lại nhỉ ...
) thời cấp 2 vui ko tả được.Còn lên cấp 3 dek chơi được gì,ngày qua ngày đi chơi là cứ rủ nhau đi nhậu 


