Mình năm nay đã 24 tuổi, nhưng tuổi trẻ của mình ko được như mọi người, tình yêu, tình bạn, kỷ niệm đáng nhớ... mình đều ko có. Một phần vì mình nhát, một phần vì mình ko có hứng thú, đối với mình cuộc đời này ko đẹp, đồng ý là đời ko như mình mơ, nhưng mình ko có chút động lực thực sự nào để sống.
Mình từng đi làm, làm thêm thôi, lúc ban đầu thì bình thường nhưng càng làm mình càng ức chế, đủ thứ chuyện trong công việc làm mình ức chế nhưng thực chất do tự bản thân gây ra, dù sếp rất hiền lành và tốt bụng, mình biết thái độ của mình làm ảnh hưởng đến công việc nên mình đã xin nghỉ. Đến bây h mình ko dám xin việc một phần cũng vì tâm lý đó, vì mình biết thế nào mình cũng sẽ tự ức chế, mình ko muốn làm ảnh hưởng đến người khác, cũng ko muốn mang ức chế đi làm...
Mình đã nghĩ đến điều đó, nhưng mình ko muốn mẹ mình đau khổ, mình vẫn muốn níu kéo lấy cuộc sống này, cố gắng vẫy vùng, nhưng áp lực từ nhiều hướng và cả trong nội tâm càng ngày càng lớn...
Mình từng đi làm, làm thêm thôi, lúc ban đầu thì bình thường nhưng càng làm mình càng ức chế, đủ thứ chuyện trong công việc làm mình ức chế nhưng thực chất do tự bản thân gây ra, dù sếp rất hiền lành và tốt bụng, mình biết thái độ của mình làm ảnh hưởng đến công việc nên mình đã xin nghỉ. Đến bây h mình ko dám xin việc một phần cũng vì tâm lý đó, vì mình biết thế nào mình cũng sẽ tự ức chế, mình ko muốn làm ảnh hưởng đến người khác, cũng ko muốn mang ức chế đi làm...
Mình đã nghĩ đến điều đó, nhưng mình ko muốn mẹ mình đau khổ, mình vẫn muốn níu kéo lấy cuộc sống này, cố gắng vẫy vùng, nhưng áp lực từ nhiều hướng và cả trong nội tâm càng ngày càng lớn...
....... Tui hiện giờ đang rơi vào trạng thái trầm cảm đây, cứ muốn chết quách cho xong 