SPC700
C O N T R A
- 1/10/20
- 1,517
- 3,465
- Thread starter
- #341
== Đầu đọc game lậu (Magicon) - kỳ 2 ==
Trong số những loại đầu đọc game Super Famicom/SNES lậu từng xuất hiện ở Việt Nam thì có một cái kém nổi hơn hẳn so với đám còn lại. Đó là Game Doctor, một sản phẩm của Bung Enterprises Ltd., công ty sản xuất đồ điện tử có địa chỉ ở Hương Cảng.
Từ Bung được phát âm gần giống với 邦谷 (Bang - Cốc) trong tiếng Hoa, và cả Bung và Bang Cốc đều được xuất hiện trên hộp đựng sản phẩm của họ.
Game Doctor xuất hiện ở Hương Cảng dưới cái tên được viết bằng chữ Hán là "siêu nhiệm bác sĩ" (超任博士). Trong đó từ "nhiệm" ở đây ám chỉ "Nhiệm Thiên Đường" (任天堂), tức Nintendō trong cách đọc của tiếng Nhật.
Đầu đọc Game Doctor của công ty này cũng có chức năng tương tự như các loại thiết bị cùng loại: backup ROM và file save từ băng chính hãng. Nó có một khe cắm băng gốc nằm ở mặt trên và một ổ đĩa mềm ở bên hông. Người dùng cắm thiết bị Game Doctor lên trên máy Super Famicom/SNES, rồi cắm băng gốc lên khe cắm ở mặt trên của Game Doctor. Trong menu có tùy chọn đọc ROM vào bộ nhớ của thiết bị, rồi ghi nội dung ROM vào đĩa mềm.
Bằng cách này, người ta có thể sao chép game từ băng gốc đắt đỏ sang đĩa mềm rẻ tiền hơn rất nhiều.
Cách sao chép file save từ băng gốc sang đĩa mềm cũng được thực hiện tương tự.
Một số trang web ghi rằng đầu đọc Game Doctor này có thể đọc được những băng dùng chip đặc biệt, có dung lượng lớn như "Thiên Ngoại ma cảnh".
Có một điểm thú vị về công ty sản xuất ra nó, Bung Enterprises Ltd, là họ cũng sản xuất các loại đầu đọc backup game (thực chất là để sao chép/phân phối lậu) cho nhiều hệ máy khác như Game Boy, Game Boy Advance, N64, Neogeo Pocket, Megadrive....
Nintendō từng khởi kiện các nhà phân ở Mỹ vì tội bán các sản phẩm của Bung. Tuy nhiên, theo luật Mỹ thì các thiết bị backup game là hợp pháp, miễn là người dùng nó không vi phạm các chuẩn mực.
Và rồi sau đó Bung nhận ra rằng có nhiều nhà phát triển game đã mua thiết bị của họ thay vì mua phần cứng của Nintendō, bởi vì lúc đó đang trong giai đoạn thiếu thốn phần cứng chính thức để phát triển game. Bung đã nhanh chóng lợi dụng điểm này, họ ra sức quảng bá rằng sản phẩm của mình có thể đáp ứng nhu cầu phát triển game. Thậm chí họ còn tài trợ cho một giải coding giữa các tay làm game nghiệp dư.
Sau vụ kiện thất bại ở Mỹ, Nintendō thay đổi chiến thuật khi khởi kiện ở Âu châu, cáo buộc rằng dây nguồn của Bung không có nhãn CE. Việc này khiến Bung phải ngừng bán ở thị trường này. Sau đó Nintendō còn khởi kiện ở Hương Cảng khiến Bung giải thể, nhưng chỉ vài tháng sau đó lại xuất hiện dưới cái tên khác, bán lại những sản phẩm cũ với tên gọi khác.
Công ty này sau đó còn bị kiện vài lần nữa, có cả Microsoft và Sony cùng tham gia, khiến họ bay màu nhưng rồi cũng tái sinh ngay sau đó, đúng kiểu "vua lỳ đòn" đời đầu.
Trong số những loại đầu đọc game Super Famicom/SNES lậu từng xuất hiện ở Việt Nam thì có một cái kém nổi hơn hẳn so với đám còn lại. Đó là Game Doctor, một sản phẩm của Bung Enterprises Ltd., công ty sản xuất đồ điện tử có địa chỉ ở Hương Cảng.
Từ Bung được phát âm gần giống với 邦谷 (Bang - Cốc) trong tiếng Hoa, và cả Bung và Bang Cốc đều được xuất hiện trên hộp đựng sản phẩm của họ.
Game Doctor xuất hiện ở Hương Cảng dưới cái tên được viết bằng chữ Hán là "siêu nhiệm bác sĩ" (超任博士). Trong đó từ "nhiệm" ở đây ám chỉ "Nhiệm Thiên Đường" (任天堂), tức Nintendō trong cách đọc của tiếng Nhật.
Đầu đọc Game Doctor của công ty này cũng có chức năng tương tự như các loại thiết bị cùng loại: backup ROM và file save từ băng chính hãng. Nó có một khe cắm băng gốc nằm ở mặt trên và một ổ đĩa mềm ở bên hông. Người dùng cắm thiết bị Game Doctor lên trên máy Super Famicom/SNES, rồi cắm băng gốc lên khe cắm ở mặt trên của Game Doctor. Trong menu có tùy chọn đọc ROM vào bộ nhớ của thiết bị, rồi ghi nội dung ROM vào đĩa mềm.
Bằng cách này, người ta có thể sao chép game từ băng gốc đắt đỏ sang đĩa mềm rẻ tiền hơn rất nhiều.
Cách sao chép file save từ băng gốc sang đĩa mềm cũng được thực hiện tương tự.
Một số trang web ghi rằng đầu đọc Game Doctor này có thể đọc được những băng dùng chip đặc biệt, có dung lượng lớn như "Thiên Ngoại ma cảnh".
Có một điểm thú vị về công ty sản xuất ra nó, Bung Enterprises Ltd, là họ cũng sản xuất các loại đầu đọc backup game (thực chất là để sao chép/phân phối lậu) cho nhiều hệ máy khác như Game Boy, Game Boy Advance, N64, Neogeo Pocket, Megadrive....
Nintendō từng khởi kiện các nhà phân ở Mỹ vì tội bán các sản phẩm của Bung. Tuy nhiên, theo luật Mỹ thì các thiết bị backup game là hợp pháp, miễn là người dùng nó không vi phạm các chuẩn mực.
Và rồi sau đó Bung nhận ra rằng có nhiều nhà phát triển game đã mua thiết bị của họ thay vì mua phần cứng của Nintendō, bởi vì lúc đó đang trong giai đoạn thiếu thốn phần cứng chính thức để phát triển game. Bung đã nhanh chóng lợi dụng điểm này, họ ra sức quảng bá rằng sản phẩm của mình có thể đáp ứng nhu cầu phát triển game. Thậm chí họ còn tài trợ cho một giải coding giữa các tay làm game nghiệp dư.
Sau vụ kiện thất bại ở Mỹ, Nintendō thay đổi chiến thuật khi khởi kiện ở Âu châu, cáo buộc rằng dây nguồn của Bung không có nhãn CE. Việc này khiến Bung phải ngừng bán ở thị trường này. Sau đó Nintendō còn khởi kiện ở Hương Cảng khiến Bung giải thể, nhưng chỉ vài tháng sau đó lại xuất hiện dưới cái tên khác, bán lại những sản phẩm cũ với tên gọi khác.
Công ty này sau đó còn bị kiện vài lần nữa, có cả Microsoft và Sony cùng tham gia, khiến họ bay màu nhưng rồi cũng tái sinh ngay sau đó, đúng kiểu "vua lỳ đòn" đời đầu.