Đô-rê-mông 3: bảo ngọc thời gian.
Một con game với thiết kế dở hơi với lớp text là sprite thay vì background như thông lệ.
Sprite là một đơn vị hình ảnh có kích thước tối thiểu 8x8 pixel, có thể di chuyển theo mọi hướng trên màn hình.
Còn background cũng là một đơn vị hình ảnh có kích thước tối thiểu 8x8 pixel, nhưng không thể di chuyển, dù nó có thể được cuộn theo phương ngang và phương đứng.
Máy Sufami có thể hiển thị tối đa 128 sprite, nhưng kèm điều kiện là tổng số pixel theo bề ngang của tất cả các sprite nằm trên cùng đường thẳng không được phép quá 256 pixel.
Màn hình máy Sufami có kích thước bề ngang là 256 pixel.
Giả định nếu dùng background để hiển thị text, và mỗi chữ cái chiếm 8x8 pixel thì màn hình có thể hiển thị được tối đa 32 ký tự theo bề ngang (32 x 8 = 256).
Đó là cách mà đại đa số game Sufami hiển thị text.
Còn với con game Đô-rê-mông dở hơi này thì nó lại dùng sprite làm lớp text. Giả định mỗi chữ cái là 8x8 pixel thì màn hình chỉ có thể hiển thị tối đa 16 ký tự theo bề ngang (16 x 8 = 128).
Chính vì vậy mà khi quan sát text gốc (tiếng Nhật) của con game này thì sẽ thấy câu thoại rất ngắn, xuống dòng khi được có vài ký tự. Với ngôn ngữ gốc là tiếng Nhật thì cũng không có vấn đề gì, nhưng với các bản dịch ngôn ngữ dùng mẫu tự La Tinh thì sẽ gặp vấn đề lớn về tính thẩm mỹ.
Ngoài việc không viết được nhiều ký tự trên cùng một dùng thì bản dịch cũng sẽ không thể viết được nhiều dòng cùng lúc, do giới hạn 128 sprite của máy Sufami.
Chưa hết, 128 sprite này không phải là thứ dành riêng cho text, mà còn được dùng chung cho khung thoại, avatar của nhân vật.
Vì vậy, số lượng sprite còn lại cho khung thoại chẳng được bao nhiêu.
Nếu ai đó có ý định dịch con game này sang các thứ tiếng dùng mẫu tự La Tinh mà không recode thì sẽ gặp vấn đề lớn.
Kiểu như:
Em có bao
giờ chợt nhớ
mùa xuân
Nhớ tháng nă
(hết 128 sprite, không viết tiếp được)
Còn khi recode, bỏ sprite mà dùng background để hiển thị text thì sẽ viết được full combo như này.
Em có bao giờ chợt nhớ mùa xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Dĩ nhiên, để viết lại được như thế cũng là một câu chuyện dài.