Nhận dc thư hồi âm, Lệ Thiên ngẩn người ra mà nghĩ : " Tên này ăn nói thật thô lỗ, nhưng cũng toát lên vẻ khí khái của người hảo hán, hắn nói chỉ trọng có chữ "nghĩa",lời văn thẳng thắn, lại còn cho ta vàng bạc, quả thực không phải hạng tầm thường xu nịnh. Phải chăng người này khẩu xà tâm phật, tính tình như Trương Dực Đức anh em kết nghĩ vường đào với Lưu sứ quân?? Nếu đúng là 1 trang nam tử trọng nghĩa khinh tài, kiêu hùng xứ Ngô Quận thì cũng xứng để ta ra sức khuyển mã .... Còn nếu chỉ là kẻ giảo trá mồm năm miệng mười, thì ta nhất quyết không phụ giúp nên cơ nghiệp. Lẩm nhẩm 1 lúc, Lệ Thiên đút lá thư vào tay áo, nhằm hướng thành NGô Quận ,cước trình ngày càng khẩn cấp...
============
tiếp này:
3 tháng thấm thoát cũng qua, Ngô Quận thành như đã ở trước mặt. Cảnh tang thương giết chóc ngày càng nhiều, uqar thật ko hổ danh Ngô Quận:
"Chưa đến Ngô Quận chưa đổ lệ
Bước vào Ngô Quận lệ tuôn rơi"
...Lòng dạ Lệ Thiên lúc này thật sự khó tả. Một nửa cho rằng tình đời nếu có cũng chỉ như chiếc lá phù du, bay bay rồi cũng đến hồi kết, duyên số an bạc biết ai hiểu trước định mệnh? Lòng người bạc như vôi, biết đâu chuyến này ko gặp người hiền tài, mà cũng như trăm ngàn tên tham quan khác mà thôi? Nửa còn lại chang hy vọng ước đoán của mình về nHm thứ sử ko nhầm lẫn..
Tâm tư đang trĩu nặng băn khoăn, chàng dừng chân tại một khách điểm nhỏ nhoi bên đường.. Khánh điếm ko có mấy khách, bàn ghế trang trí đơn sơ, ngoài cửa có một lá cờ thêu chữ Đại. Tiểu nhị nhanh chân mang đến 1 bình trà nóng và vài cái bánh bao. Lệ Thiên cất giọng:
- người anh hùng trên đời, uống rượu ăn thịt cho thỏa chí, vùng vẫy như rồng trên trời, như cá kình dưới nước.. Cớ sao anh bạn lại mang mấy món dành cho phụ nữ như thế này? Phải chăng có sự nhầm lẫn??
Tiểu ngij vội đáp:
- Công tử thứ lõi, tệ quán làm ăn nhỏ, tiền bạc ko có, dân chúng đói khổ khắp nơi, rượu thịt ko vào tay tham quan thì giặc cướp cũng hưởng, mong công tử dùng tạm..
- Sao lại lạ vậy, chẳng lẽ ko cpnf vương pháp gì nữa sao? Thứ sử Ngô Quận là ai ? Sao lại để bá tánh đói khổ lầm than như vậy?
- Thứ sử Ngô Quận là nHm, mới về làm quan được vài năm, mang quan binh tiễu trừ thổ phỉ, giặc cướp, làm phúc đức cho dân chúng, ai ai cũng ca tụng, nhưng bộ hạ tâm phúc ko có nhiều, hay bị cấp dưới lừa dối, biến đen thành trắng, nghịch thạch hóa kim. Ngài lại là con người thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy nên mếch lòng nhiều người... Quan lại ko ưa, nhưng bá tánh ca ngợi ko thiếu 1 lời..
- Hừm, chẳng lẽ dứoi trướng thứ sử ko có tâm phúc, nhân tài nào sao?
- công tử, tiểu nhân có nghe nói, nhưng ko dám chắc vì tin này chưa có mấy ai biết. nHm thứ sử vừa thu nhận 3 người làm bộ hạ. Một người mặt trắng như tuyết, dáng như thư sinh, ăn nói nho nhã, kiến thức uyên bác, thường gọi là công_tử@. Ngườit thứ hai phiêu du từ miền Bình Nguyên, cao trên 4 thước, lưng hổ tay vượn, sử 1 ngọn trường thương, dũng mãnh vô cùng, danh xưng là Triệu Minh. Người còn lại ko ai xa lạ, chính là Bàng Long, trí tuệ thông phàm (int 76), mắt sáng như sao Bắc đẩu, phong thái đành hoàng, nổi danh khắp dọc Hoàng Hà.. nHm đại nhân có 3 vị đai gia này thì như hổ cắn thuốc lắc, rồng hút tài mà. Dân chúng ai ai cũng ca ngợi..
...
Rời điếm khách, Lệ Thiên quá bộ chừng 2 canh giờ đã thấy mình ở trước công thành Ngô Quận. Trời đã lờ mờ hoàng hôn, chàn tìm kiếm 1 nơi nghỉ ngơi rồi sánh mai đến bái kiến thứ sử... Chàng tuy đã mệt mỏi rã rời, nhưng ko hiểu sao tâm thần tĩnh lặng đến lạ thường, Lệ Thiên đến đến hồ Long Bích lặng ngắm trăng, suy nghĩ về chuyện ngày mai, bỗng nhiên... (ai rảnh thì nối tiếp event này nhé)