Sau 1 thời gian vắng bóng, tay PT come back cùng với Part 1 của chap 3 truyện SK fic, mời các bạn thưởng thức.
Chương III: Chàng trai quả cảm
Tác giả: Phụng Tiên
Những tia nắng nhạt nhòa cuối cùng của buổi hoàng hôn chan hòa đập vào đôi mắt xanh ngọc của Nash, tan vào tròng mắt trở thành một màu thật đẹp và huyền bí.
-Tôi đang ở đâu đây?
-Trên giường chứ đâu? Có tiếng trả lời của một thanh niên.
Nash nhoài người ra khỏi chăn, trên người anh lúc này là bộ quần áo màu xanh cháy xém vì ngọn lửa Fire. Anh nhìn thấy một đôi cánh màu đen trên lưng của một thanh niên quay mặt đi, đoán chắc đây là tộc Wing, Nash hỏi:
-Anh thuộc bộ tộc người Wing phải không?
-Chính xác, anh cũng có hiểu biết đó! Sierra dặn tôi canh chừng anh!
-Ủa, cô ta đâu rồi?
-Đi rồi, anh cứ yên tâm nghỉ cho khỏe đi đã!
Anh chàng có cánh quay lại, đó là một gương mặt trẻ trung, tinh nghịch cùng mái tóc nâu bù xù. Điều duy nhất có thể làm Nash chú ý là đôi mắt nâu đầy cá tính của anh chàng.
Áo trắng, quần vàng và đặc biệt là đôi chân có móng quạ. Anh đưa cho Nash một ly trà nóng, bên ngoài đã bắt đầu lạnh, ly trà trở thành vật cứu tế cho những người rét buốt, nhất là Nash lúc này. Nash thử phóng tư tưởng đi tìm Sierra xem cô nàng ở đâu, nhưng dường như anh không thể vượt qua được bức tường tư tưởng nữa, dù cố hết sức đến vã mồ hôi, kết quả vẫn chỉ là sự im lặng trong đầu Nash lúc này.
Sự lạ kỳ này làm Nash lo lắng, anh vụt ra khỏi giường, xỏ đôi giày vào rồi lượm luôn thanh gươm trên giường phóng thẳng ra cửa.
Không quên hỏi tên người đã chăm sóc mình, Nash cũng tự giói thiệu rồi mở cửa ra đi. Anh chàng có cánh tên Chaco đang cười theo Nash, dường như đoán trước được điều gì đó.
Thực sự thì lúc này Sierra đang nơi nào? Kahn cũng không thấy đâu, người bạn Gardo cũng mất tăm, Nash tự hỏi. Lâu đài Friendly thật rộng, Nash đi hết hành lang tầng 3, qua biết bao nhiêu phòng, bao nhiêu gian mà vẫn không tìm được Sierra.
Những người sống trong lâu đài đa số là những người mới di cư đến, hỏi cũng không có kết quả, Nash dần dần bị lạc lõng trong chốn lâu đài bao la đẹp đẽ nhưng lạ hoắc. Anh lê chân hết nơi này đến nơi khác, từ quán ăn của Hai Yo đến quán rượu của Leona, từ võ đường của Long Chan Chan đến khu luyện kiếm của Anita, nhưng Sierra và 2 người kia vẫn không thấy đâu. Chán nản, anh lê chân xuống tầng cuối của lâu đài, đứng lại trước 1 cánh cổng sắt thật to sơn màu đen, trên có ghi hai chữ “Nghĩa trang”.
Suy nghĩ thật lâu, anh quyết định thử vào, dù sao đây cũng là nơi duy nhất anh chưa tìm kiếm. Ngẩng đầu lên, Nash đưa tay đẩy cánh cửa bên phải. Cổng đen nặng nề di chuyển, âm thanh rít của sắt rỉ lâu ngày làm Nash rùng mình.
Nash tự hỏi, trong tòa lâu đài khang trang đẹp đẽ này cũng có nơi âm u, tối tăm thế này sao? Trong này không có đèn, chỉ có vài ba ngọn nến cháy phập phùng, cùng âm thanh của gió rít đến rợn người. Những ngôi mộ đã lâu không ai viếng, đá rêu tảng này đè tảng nọ, cỏ mọc lởm chởm mặt đất mấp mô. Bỗng dưng Nash nghe tiếng nói quen thuộc:
-Anh vào đây làm gì thế hả?
Nash quay đầu lại, anh giật mình suýt nữa thì ngất lần thứ hai trong ngày. Thì ra đó là Sierra, nhưng cô nàng đang chúc ngược đầu, hai chân bám lên một cành cây khô của một gốc sồi già. Nash lập cập:
-Hơ, ra…là cô ở đây hả? Đang ngủ hay sao?
-Nãy giờ anh đi tìm em đấy à? Sao không dùng tâm thức?
-Có dùng, nhưng không được! À này, sao lại chúc ngược đầu thế kia?
-À, quên..lúc ngủ thì làm sao truyền tư tưởng được. Chợp mắt tí thôi, anh
quên em là dơi hay sao mà hỏi chuyện chúc đầu?
-Anh tìm 2 người kia cũng không được!
-Họ đã được cử đi đón quân sư rồi, giờ này đang ở ngoài thành mà!
-Ra vậy…cứ làm anh lo lắng!
-Lo cho em hả, chàng khờ? Sierra cười khúc khích.
-Chậc, ai thèm, chẳng qua người ta muốn tìm ngưới quen thôi!
Sierra bay xuống đất nói:
-Ta đi đón quân sư luôn nào!