_ ^ Ko phải cờ hiệu riêng thì đúng rồi, ai cũng biết cả. Nhưng ngay cả bên Tàu thời Minh, lệnh vua cũng thua xa lệ làng nhé. Bác nên biết quan lại cử về địa phương, tới nơi lập tức phải liên hệ với tất cả vọng tộc vùng đó, mời cơm, xã giao đủ kiểu sao cho họ ủng hộ mình, nếu ko bảo đảm đánh giá cả nhiệm kì loại trung bình là may, vớ vẩn họ chống đối thì lệnh vua ban xuống, quan cũng đếch thi hành được vì bị cản trở đủ đường. Tiếng là trung ương tập quyền, nhưng mà trung ương ảnh hưởng mạnh nhất cũng chỉ tới vài vùng quanh kinh đô thôi ạ, ra vùng xa xôi thì 100% phụ thuộc quý tộc, địa chủ bản địa. Vì thế mới có chuyện cuối thời Minh, quý tộc Liêu Đông gần như thành 1 quốc gia riêng, trong tay có quân đội, có nông nô, có ruộng đất khổng lồ, nên trên danh nghĩa tuân theo lệnh hoàng đế, thực tế 90% tự lập rồi, điển hình là đồng chí Tổng binh Liêu Đông Lý Thành Lương, người khá nổi trong việc oánh Nhật ở Triều Tiên, và thu Nỗ Nhĩ Cáp Xích làm nghĩa tử ( ông này là Thanh triều Hoàng thái tổ )
_ Ở Triều Tiên thời đó còn tệ hại hơn, vì Triều Tiên ko chỉ có vua riêng của mình, mà còn có đại diện của Tàu bảo kê nữa, 2 tầng cùng quản lý song song, gây hỗn loạn trong chính lệnh. Tiếp nữa là Triều Tiên nó cũng học nhà Minh làm trò vệ sở, nên lực ảnh hưởng từ chính quyền tới quân đội cực thấp, quân đội thành 1 hệ riêng, ăn lương chính quyền thì ít, mà ăn lượng địa phương thì nhiều, lính tráng là " tài sản riêng " của tướng lãnh rồi, nhiệm vụ là bảo kê các gia tộc bản địa hơn là bảo vệ đất nước. Nếu ko tính tham nhũng, sưu cao thuế nặng ( 1 phần cống nạp cho nhà Minh ) thì quân đội bạc nhược, độc lập so với chính quyền trung ương, là 1 phần không nhỏ dẫn tới việc Nhật Bổn nhảy sang Triều Tiên 2 lần, gần như là oánh đâu thắng đó ko gì cản nổi. Đơn giản là các cánh quân Triều Tiên toàn tự mình ứng chiến, có tập trung lại được quái đâu, ngay cả Thủy quân cũng bị chia ra nhỏ lẻ, mãi sau mới tập hợp lại phản công móc lốp lúc Nhật muốn rút, thì mới thắng được.
_ Nếu ở Nhật, các tỉnh nó một cách danh chính ngôn thuận độc lập so với trung ương, thì ở Triều Tiên nó là ẩn mình độc lập, cách nhau có 1 tầng màng thôi, cũng ko khác mấy. Chẳng qua lãnh đạo địa phương ở Nhật là cha truyền con nối, còn ở Triều Tiên là quan trung ương cử xuống, nhưng quan vẫn phải thỏa hiệp rất rất nhiều với quý tộc bản địa mới mong làm ăn được, nên thành ra cũng ko phải triều đình khống chế địa phương kiểu tập quyền, mà là thỏa hiệp với địa phương nhằm duy trì tập quyền danh nghĩa. Chính quyền mạnh, địa phương nó phụ thuộc nhiều, chính quyền yếu thì độc lập nhiều, thế thôi.