_ Thực tế là từ thời bộ lạc thị tộc, nhất là từ chiến tranh Gempei trở đi ( 1180–1185 ) tới thời Edo mạc phủ Tokugawa, nước Nhật gần như có thể nói là chiến loạn liên tục không dứt, lúc to lúc nhỏ. Trước chiến tranh Gempei còn đỡ, lúc đó nước Nhật " văn minh " chủ yếu mày mò học tập mô hình bên Tàu, tập trung quyền lực ở trung ương Kyoto, rồi chinh phạt các dị tộc ở phía đông Nhật. Sau chiến tranh Gempei, nhà Minamoto ( vốn có công khai phát miền Đông Nhật ) lật đổ nhà Taira ( nắm quyền ở trung ương Kyoto và phía Tây ) và biến thiên hoàng thành con rối, quyền lực của phe " sĩ " tức giới trí thức, nhà nho, chính thức bị các võ sĩ chiếm đoạt hoàn toàn. Từ đây, vai trò xã hội của võ sĩ ( Samurai ) chính thức trở thành lực lượng nắm quyền. Họ vừa là địa chủ, vừa là quý tộc, và cũng kiêm luôn sĩ tộc, trong tay nắm hết quyền lực và tải sản.
_ Nước Nhật từ đó chính thức trở thành phong kiến tản quyền, bị chia thành hơn 60 phiên chư hầu, mỗi phiên coi như 1 quốc gia nho nhỏ ( hơi giống phương Tây phong kiến ) Các phiên sẽ phục tùng kẻ mạnh nhất là Shogun, tướng quân ( hay Chinh Di đại tướng quân ~ Chi-i Dai Shogun ), tất nhiên ngôi này cũng đập nhau chán chê mới có, và có thể cha truyền con nối, vì thế thường thuộc về kẻ thắng trong chiến tranh, hoặc phiên - liên minh mạnh nhất.
_ Đỉnh cao của xung đột nội chiến tại Nhật, có lẽ là thời chiến quốc ( Sengoku Jidai ) khi toàn bộ nước Nhật sôi trào hơn gần trăm năm vì ngôi Shogun, kết thúc bằng thắng lợi của Tokugawa Ieyasu. Nhà Tokugawa nắm ngôi Shogun trong hơn 250 năm, tới chiến tranh Boshin mới kết thúc. EA họ làm ra 3 phần shogun với 3 mốc thời gian : Rise of the Samurai ~ Gempei War ; Shogun ~ Sengoku Jidai ; Fall of the Samurai ~ Boshin war.