_ Mấy cái cống tiền cho Ashigaka mình thấy ko ngon lắm, vì có cống thế nào chăng nữa, cũng vẫn war hết khi RD thôi, chức quan thêm vào chẳng qua tăng fame cho clan ( và tác dụng thúc đẩy RD nhanh ) vì thế mình ít khi cống tiền, trừ khi chơi trò đổi tiền lấy tình, à nhầm lấy ngoại giao, để phá quấy các liên minh lớn ( ví dụ cúng tiền lấy friendly rồi dụ nó phá liên minh )
_ Tiếp là cống tiền cho chùa chiến mình cũng bỏ luôn, khá là vô ích. Tiền để up farm, xây market và mở rộng binh lực có lẽ khả dĩ hơn :v
[Spoil]
_ Thực ra người Nhật sang vn buôn bán đã khá lâu rồi chứ ko phải tới tk 16 mới có.
_ Người Nhật thực ra rất muốn buôn bán với thị trường lớn nhất thế giới thời đó là Trung Quốc, nhưng mà ngoài thời Tống trọng kinh thương ra, tất cả các vương triều khác đều bỏ mặc, ko muốn chơi hải thương với Nhật. 1 phần là do họ " khinh " người Nhật man di, mà man di thì luôn ko biết giữ chữ tín (!), 2 là tư tượng nho học trọng nông, khinh thương, 3 là ngại gián điệp, chỉ cho người Tàu sang Nhật buôn chứ ko có chiều ngược lại ( cái này khiến người Nhật cực kì bị động ) 4 là họ thích trò tiến cống có từ thời cổ đại hơn là giao dịch, khi đó sứ đoàn Nhật sang Tàu sẽ " hiến " một lượng hàng hóa gọi là cung tiến, tiến cống cho thượng quốc, sau đó thượng quốc sẽ " ban ơn " cho 1 lượng hàng giá trị ~ ( mặc dù thậm chí là lớn gấp nhiều lần khi trở lại Nhật ). Cái trò tiến cống đấy thực tế là 1 giao dịch hàng hóa ẩn hình, nhưng mục đích chính là thỏa mãn cái sĩ diện của hoàng đế Tàu.
_ Chính vì tiến cống lượng quá ít, và bị nắm trong tay số ít thế gia quý tộc, nên người Nhật phải đi xa hơn kiếm mối giao dịch làm ăn, và tất nhiên VN, Đài Loan, Lưu Cầu ( Phillipin đảo Luzon ) và các quốc đảo Indo là mối hàng tốt. Tuy giao thông đường biển thời đó khá thô sơ, có khi 1 năm chỉ đi nổi 1 chuyến, nhưng nhà buôn vẫn đi khá xa. Muốn sang Đông Nam Á thì tất phải qua Vn hoặc Lưu Cầu ( hoặc cả 2 ) để tiếp liệu, nghỉ ngơi, sửa thuyền v..v.. Và khi đó sẽ có giao dịch hàng hóa tại địa điểm nghỉ chân rồi, lâu dần hình thành phường thị tại chỗ, cung cấp nơi ăn chốn ở cho thương nhân, các dịch vụ xuất nhập cảng, và cả thủ công nghiệp nữa, tức là có giao dịch buôn bán VN - Nhật.
_ Thực ra ở VN, giao dịch với Nhật vẫn là đơn phương là chính, nhà buôn Việt cũng ít khi tới Nhật ( chỉ có Nhật sang nhiều ) cũng vì tư tưởng Nho học y hệt bọn Tàu, nhưng khác cái là VN với Nhật tương đối ngang bằng trong vị thế, nên ko có tiến cống, chỉ là giao dịch buôn bán. Địa phương quý tộc địa chủ dù ko quá quan tâm tới buôn bán ntn, nhưng vẫn kiếm lợi và bảo vệ cho thương nhân, và vì thế từ lâu rồi 2 nước đã có mối quan hệ giao lưu buôn bán - giao lưu văn hóa, chứ ko phải tới tk 16 mới có.
[/Spoil]