6. Tiểu Bá Vương
Trong cuốn truyện TQDN, la tiên sinh chỉ dành có chừng 20 trang sách cho một người trẻ tuổi mà ai ai đọc TQDN cũng phải công nhận rằng đó là anh tài, tiếc thay cho anh ta, tuổi trẻ tài cao mà trời xanh đố kỵ hiền tài không cho thọ.
Trong cuộc Thanh Mai luận đàm, khi Bị hỏi về anh ta, Tháo chỉ bảo ... nhờ danh tiếng của cha mà được vậy. Các tiên sinh hẳn biết Ngua_luoi tôi đang nói đến Tôn Sách - Tiểu Bá Vương xứ Giang Đông.
Sách TQC của Trần Thọ chép: “Tôn Sách có dáng anh tuấn, hay cười nói, thích rộng rãi, biết tiếp thu ý kiến, khéo dùng người, bởi thế các tướng lĩnh văn võ hết thảy đều dám vì ông ta mà chết”. Chỉ vài dòng thế thôi cũng có thể xét thấy cái ma lực hấp dẫn Tôn Sách của người khác cũng không phải tầm thường.
Tôn Kiên có 4 người con, Sách (con cả), Quyền, Dực và Khuông (con út). Khi Kiên chết, Sách mới có 16 tuổi. Đã tưởng quân Giang Đông tan rã cả sau cái chết của Kiên, may sao được các tướng tâm phúc với Kiên là Trình Phổ, Hoàng Cái, Hàn Đương cùng với người anh họ của Sách là Tôn Bôn thu thập số quân còn lại nương náu nhờ Viên Thuật ở Hoài Nam.
Khi Sách 19 tuổi, nắm lại binh quyền từ tay Tôn Bôn, bởi thấy Thuật bụng dạ nhỏ nhen, xa xỉ tham lam vô độ nên Sách cương quyết ly khai khỏi Viên Thuật, dẫn binh quay về sửa sang lại xứ Giang Đông sửa sang vùng đất dấy nghiệp của cha mình, từ bỏ việc tham dự vào việc tranh bá quyền ở Trung Nguyên.
Trước tiên, Sách đánh tan quân của Nghiêm Bạch Hổ, Lưu Do để nắm quyền lực tuyệt đối ở Giang Đông, sau đó đưa người cậu là Ngô Cảnh ra làm Thái thú Đan Dương, đưa anh họ là Tôn Bôn ra làm thái thú Lư Lăng ... etc. Một mặt trọng dụng các tướng cũ của cha, một mặt chiêu dụ được rất nhiều anh tài (như Chu Du, Trương Chiêu, Trương Hoành ...) khiến Giang Đông trở thành một thế lực đáng kể trong đám quần hùng cát cứ khắp Trung Hoa lúc bấy giờ. Cũng bởi Sách rất anh dũng mà người Giang Đông gọi Sách là Tiểu Bá Vương (Hạng Vũ nhỏ)
Khi Viên Thuật xưng đế từng đề nghị Sách chi viện, Sách từ chối thẳng thừng, lại công khai bài xích Thuật khiến dân tình Hoài Nam tỏ thái độ thờ ơ với Thuật. Cũng vì lý do đó mà Sách với Thuật ghét nhau (chứ không phải vì cái viên ngọc tỷ nói ở bài trước).
Năm Kiến An thứ 3, Sách dâng biểu tỏ lòng trung thành với Hán Hiến Đế. Tào Tháo với tầm nhìn chiến lược cao độ đã hết sức ủng hộ Sách (tạo thế lực kiềm chế Biểu ở Kinh Châu, Thuật ở Hoài Nam để Thiệu rảnh tay đối phó với các thế lực khác như Bị, Bố, Thiệu, Tú ... “em nghĩ có phải không nhỉ?”), tiến cử Sách với triều đình phong cho Sách chức Thảo nghịch tướng quân, tước Ngô Hầu, lại gả cháu gái cho em Sách là Khuông. Hai bên có quan hệ dâu gia. Khi ấy Sách cũng tự biết binh lực của mình chưa đủ để mưu đồ việc lớn nên tạm hữu hảo với Tháo chờ cơ hội.
Năm Kiến An thứ 5, mùa xuân. Sách đóng binh ở Đan Đồ dự định tập kết đủ quân lương sẽ vượt sông Trường Giang tranh bá thiên hạ, chẳng ngờ phát sinh biến cố bất ngờ nên dự định ấy vĩnh viễn Sách không có cơ hội thực hiện.
Nguyên nhân chỉ do việc tranh giành quyền bính ở Giang Đông với thái thú Ngô Quận là Hứa Cống (giết chết Hứa Cống) nên bị gia nhân của Hứa Cống báo thù. (Không phải như TQDN mô tả là có thư đi thư lại với Tào Tháo mà Hứa Cống bị giết)
Khi Sách chết mới có 26 tuổi. Như vậy Sách nắm thực quyền lúc 19 tuổi, chỉ có 7 năm từ một cơ sở tan rã rệu rạo đã chinh phục cả xứ Giang Đông với 6 quận (Cối Kê, Ngô Quận, Đan Dương, Dự Chương, Lư Giang, Quảng Lăng) kéo dài từ Giang Tô đến Giang Tây. Như vậy đủ thấy Sách là một tài năng không phải tầm thường.
Châu Âu thời đế chế có Alexang Macedoan mới 20 tuổi, khi cha chết đã gây dựng một đế quốc to lớn từ Hy Lạp, qua Ba Tư, Tây Á và cả một phần Ấn Độ, tuổi trẻ tài cao, qua đời ở tuổi 30. Còn ở Trung Hoa, thời Tam Quốc, Tôn Sách mới 19 tuổi, qua 7 năm dựng nổi cơ đồ, sau này nhờ đó mà Tôn Quyền chia ba thiên hạ, quả là anh hùng lắm chứ!
Ngua_luoi tôi đọc về cái chết của Sách cứ băn khoăn, vì sao La tiên sinh đưa thêm hình tượng Vu Cát mờ ảo vò trong cái chết của Sách để làm gì? Liệu các tiên sinh có kiến giải gì thú vị hay chăng?
Gian hùng Tào Tháo đã khen ắt chẳng thể tầm thường.