Luận về sức mạnh thì không ai hơn được Lữ Bố, còn luận về trí thì tớ nghĩ Sách hơn hẳn Bố. Bố tỏa sáng có lẽ chỉ những lần đầu xuất hiện, với mưu kế đánh tan quân Quan Đông vốn đã tan rã sẵn, và kế sách gần hoàn mĩ khi giết Đổng Trác. Nghĩ kĩ lại đoạn Bố cứu Trác trong tay Phương chẳng qua do kế sách đó cũng tương tự như Bố tính toán, đó là Tiêu diệt hết tay chân bên cạnh Trác rồi giết. Đó là kế sách Bố nghĩ từ lâu nên dễ dàng đoán ra Viên Phương đang làm gì. Nhưng rốt cuộc, trận nào Bố cũng gặp kẻ cao tay hơn

, tính hết được mọi bước của Bố.
Còn về Sách, trí tuệ của Sách có lẽ vượt xa những gì được mong đợi. Từ kế thoát khỏi bàn tay của Thuật cho tới nuốt trọn Giang Đông. Hình ảnh của các quân sư khá mờ nhạt trong các cuộc chinh phạt của Sách. Ngay việc Sách đào mộ Lăng Tháo lên để kích thích sát khí của binh sĩ cũng vượt ngoài tầm với của Bát Kỳ. Câu "Trừ khi gặp Quỷ" của Thất Kỳ không biết có phải ám chỉ điều này không, chưa rõ hết con người này

. Rồi các quyết định liều lĩnh của Sách đến Chu Du còn phải sợ, là sợ Tôn Sách chết. Nhưng do người ta càng ngưỡng mộ càng sợ bị mất. Nếu Sách không tự tin vào thực lực của mình, và sự điên cuồng của mình cũng như đã lây cho các tướng dưới trướng thì đã không liều lĩnh như vậy rồi. Về cặp Tôn Sách - Chu Du phần nào giống với cặp Lưu Bị - Trương Phi, Trương Phi cũng nhiều lúc phải ngỡ ngàng trước Bị.
Về mục đích chiến đấu Sách cũng hơn Bố bội phần. Bản thân Bố sống lay lắt, ẩn dật rất nhiều và lên voi xuống chó như cơm bữa. Có lẽ khát vọng của Bố - Thiên Hạ - quá xa vời với thực lực của Bố vì Bố Thực dụng quá mức cần thiết. Bị Quan Vũ khinh là hết sống rồi. Và kết cục của Bố cũng thật tàn tệ, bị ép tới đường cùng mà vẫn không thể quay lại cắn. Vẫn phải cầu xin tha mạng nhưng người ta chỉ tiếc cho 1 chiến thần chứ không tiếc 1 con người nữa rồi.
Còn Sách chắc mọi người ai cũng thấy, ánh hào quang của anh ấy tỏa ra không bao giờ tắt được :-*. Phải nói là đến những tập gần đây mình mới thấy được điều này. Với cái điên cuồng của Sách, khát khao giành lại vung đất của cha mình và cả muốn thống lĩnh cả thiên hạ, con đường của Sách, thanh danh của Sách đã vượt xa Bố rồi. Đối thủ của Sách đều vì không đánh giá đúng thực lực của Sách mà thất bại nhục nhã, lúc thất bại thì hồn vía lên mây cả, như trận Bố 1 mình đánh tan quân Viên Thuật ấy
