chapter 3
Pay back
Nhờ bạn bè trong ngành và nguồn tin đáng tin cậy, lee cũng tìm ra kẻ nào đã gây ra thảm cảnh cho town của anh ta. Anh và người đồng sự, Arche tức tối lên đường đi về phía tây nam, nơi mà " hắn " sinh ra và lớn lên.
Lee đã đoán đúng, sau khi gây ra nhiều tội ác, " hắn " đã về nơi quê nhà của hắn để tận hưởng những gì hắn đã cướp bóc được.
Sau vài ngày quan sát và nghiên cứu những đường đi nước bước của kẻ thù, lee và arche cũng đã quyết đinh ra tay. Ngay sáng hôm sau, Lee đã gửi thư thách đấu hẹn đúng 12h sẽ quyết đấu.
Như những chàng cowboy khác của miền viễn tây, lee quả thật có một phong thái của 1 chàng cowboy thật thụ, 1 phong thái có thể khiến cho mọi người nể phục và khiến cho kẻ thù khiếp sợ khi nhìn thấy anh ta, chưa kể đến tài bắn súng nhanh hơn cái bóng của anh ta.
Không kém người đồng nghiệp của mình, arche cũng tỏ ra ko kém bậc đàn anh của mình, với vẻ đẹp sắc sảo và lộng lẫy của mình, cộng thêm tài bắn súng bắn nhanh hơn gió, danh tiếng của Arche cũng đã nổi khắp 1 vùng rộng lớn.
Còn đối với hắn thì sao ? hắn cũng chả tỏ ra ngạc nhiên gì mấy khi nhận được thư thách đấu, với thái độ như thường ngày, hắn tỏ vẻ xem thường đối thủ, hắn cười khì rùi nhận lời.
Boong, boong, boong,... Chuông của tòa nhà thờ ngay giữa thành phố vang lên, báo hiệu giờ quyết đấu đã đến. Đúng như đã hẹn, lee và arche đã có mặt, nhưng hắn vẫn chưa xuất hiện, một phút, hai phút,... năm phút trôi qua nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi của hắn...
ZzzZzZZzzz....
Sau 30 mins, bóng hắn bắt đầu hiện mờ mờ đằng xa, và từ từ rõ dần. " Sorry, im late, hahahaa

" hắn tỏ vẻ coi thường đối thủ.
Mọi người xung quanh đều không dám ló mặt ra đường, arche, cũng hiểu chuyện nên đứng nép qua 1 bên, ngoài đường chỉ còn mỗi hắn và lee, không khí trở nên ngột ngạt hẳn lên, cả 2 đấu thủ đều đang trong tình trạng có thể rút súng bất cứ lúc nào, họ chỉ đợi 1 tín hiệu nào đó là cuộc quyết đấu bắt đầu.
Xoảng, .....
Bang, bang, bang,....
chỉ vài giây, cuộc đấu đã chấm dứt, kết quả được định đoạt không ngoài dự kiến, hắn ngã bịch xuống đất với vết thương ngay vai, lee với vẻ bình tĩnh cất súng vào và bước đi, " Arche, our business is finished, lets go back to our home " lee kéo cái nón xuống che đi khuôn mặt của anh, và lặng lẽ bước đi. Chợt lúc này Arche mới phát hiện ra rằng, thật ra ngài cảnh sát trưởng của chúng ta cũng đã bị thương cũng không phải là nhẹ, máu của anh cứ nhỏ từng giọt xuống, thế mà anh lại chằng hề tỏ ra vẻ gì là mình bị thương cả, arche thầm nghĩ, " anh chàng này thật là ... " và nở một nụ cười thật là bí hiểm (

, khúc này lee nói hơi quá

, nếu arche ko thík thì dịch giả bỏ đi phần nụ cười này cũng dc

)
to be continue ....