Việt Nam có chủ quyền không tranh cãi ...
Dân ta yêu chuộng hòa bình, hữu nghị, nên chỉ nói thôi. Còn ngư dân khổ thì kệ.
Những câu trả lời phỏng vấn trong một cuộc họp báo thường kỳ như thế này của người phát ngôn Bộ Ngoại giao “Việt Nam yêu cầu Trung Quốc dừng ngay các hành động, hủy bỏ các dự án xâm phạm chủ quyền của Việt Nam nêu trên, cùng các bên liên quan hợp tác giữ gìn hòa bình, ổn định ở Biển Đông, thực hiện nghiêm túc DOC”… thiết tưởng đối với dân chúng đã hết “ép phê” từ lâu rồi!
Khi bị nước ngoài xâm phạm chủ quyền lãnh thổ, làm nhục quốc thể, thì các nước có chủ quyền và có danh dự trên thế giới người ta phải có những động tác ngoại giao gì thưa Bộ Ngoại giao và thưa Chính phủ?
Chiến thuật võ mồm và “đánh trận giả” không còn mảy may trọng lượng nào bên cạnh những chuyến đi thăm liên tục của các cấp lãnh đạo với những lời tuyên bố và những bản ký kết làm nhân dân thất vọng, những sinh hoạt văn hoá có mùi xu nịnh, những cờ Trung quốc thêm sao, và nhất là những hoạt động lấn chiếm, khiêu khích của “ông bạn vàng” vẫn diễn ra không gì ngăn cản theo chương trình đã định.
Nếu thực tình muốn cảnh cáo và chặn tay xâm lược, xin hãy thể hiện bằng những hành động cụ thể, chẳng hạn như:
- Đẩy mạnh liên kết với các nước khác trên Biển Đông để đấu tranh với mộng bành trướng của Trung Quốc.
- Để cho nhân dân được biểu tình thể hiện rõ ý chí và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc của người Việt Nam (rất hoà bình!). Thả ngay những người bị tù bị giam chỉ vì hoạt động chống xâm lược.
- Trong những cuộc gặp gỡ cấp cao, phía Việt Nam không bao giờ ca ngợi 16 chữ vàng và 4 tốt nữa; trái lại nếu cần phải nói rõ những hành động của phía Trung Quốc đã khiến cho những lời ấy chỉ còn ý nghĩa mỉa mai.
- Nếu cần, sẵn sàng dùng thực lực để chặn tay kẻ cướp, nhất là trong những trường hợp chúng tỏ ra quá trắng trợn (như vụ cắt cáp tàu Bình Minh). Luận điểm “ta yếu nên phải khéo, phải mềm” trên thực tế đã trở thành một phép NGUỴ BIỆN không thể chấp nhận.
- Vân vân.
Nếu không thể hiện quyết tâm bảo vệ đất nước bằng những hành động như thế, tránh sao đầy người dân vào chỗ ngờ vực rằng trên thực tế trò “diễn biến hoà bình” (thật sự là mẹo xâm lược hoà bình) của ông bạn Đại Hán lại được nhà nước ta để mặc cho tự tung tự tác! Chẳng lẽ cái “ổ Đại bàng” của một dân tộc từng phá Tống bình Nguyên, được xây đắp bằng xương bằng máu của bao anh hùng liệt sĩ nay con cháu xuôi tay cho ngoại bang mỗi ngày một gặm nhấm, cho lâu dần biến thành cái “tổ con chim chích” hay sao?